Logo
Chương 131: Quỷ Đả Tường (3)

Mấy người đang trò chuyện, Điển quân Thiết Phượng Chương, từ cửa sổ nhảy vào.

Đan Vương thấy 'Đại Sa Chương' trở về, lập tức mặt mày giận dữ:

“Ngươi chết ở ngoài kia rồi sao? Thân là Điển quân, xảy ra chuyện lớn như thế mà giờ mới chạy về?”

Thiết Phượng Chương là tâm phúc trung thành, bị mắng chắc chắn không nửa điểm oán hận, vội vàng chắp tay:

y,v sutý ươVng iha mc t,ch yat mn aĐn l: động iơr eghn an
là hkng chức nkôhg đưc noH.a uig ếibt bảo ty,a g,n mi tt b hnik phát cho diễm: trong Tthếi Tạ Phượng Ty vẻ l tan ra hiện Tẫn áđnh ýL còn hỏi nđế tưởng Cơgưhn tnuyh ínKh mt àh,tn võ
óC Tẫn đcư kn?ôgh cứu thế noà? “Thương Hoan ogvn T
ếThit ubi hPnưg c á:uqi có nhgơưC lộ úhct
cu v ưgni đám iđ cló Lmâ “Nghe ưcrt anoH ư,đc óin, kôghn hkngô tế Trgnư h,p câu Tẫn cũng hgônk tiếc Đan’, nói hy,nut ugn làm kih ãyh ca Hhàn nâd tm ếuN gnnă oB ngh cáo hgnưt T đi mặt’…” êrtn hn, Đo phu mt nói nhan pgúi tri gia ta ta ch ôhkgn kỷ cóhk ta muốn nàgn v,
íkh áuq uc cmh b nào bp .ln “Một .vngo hc còn hnlà âtnh được hNgưn ,ncg nơth,gư đnag tốt, sai ơưnthg hcd nội ,cm àotn ơtưngh ia õv ôkgnh ép ghnư,t chữa, ácc cnò ngôkh ând vtế na trên năm nhyut thở, dnâ hnơ một hgưnt rtăm hkác
rồi Loan về.” quay tiêu tặc mới yth iangG đến cưt,r in!g yT yuê b eòH bt chc diệt vừa iga Vơgnư
vô không ng,hù nhgTư inó gdn bảo óc cũng ếkmi khí ahn ngt giáp inhb
T !lão
th tmh gấp Vương ih: Đan ph,ào gáp
gyân T Hn Ccúh Văn ar. ũgnc L, uđ êyUn
hcu unqâ âChu Thiết ra htcár hnmi. hpi ca Điển ghnươC yx Đan hgPnư ph, ết,h Vương nh àl loạn như iđ
Đi danh ,onà úhtc il giỏi ad ngiơư! thế, tn như nht, tìm uến nb y hco ưvgnơ đ gtơnưh !Mau gưvnơ ,tnh anđ tt bn ơnglư lột cdư trung
Bốp
tiền mt giáp phẩm tm n,àC gtưnh hưnNg Lân od niưg gôn kíh ásu ,cp cđư giai im cđư Lễ lên nghìn Từ Đi đnế nH iah tya nòc kế pGái lnyu gBnă hơn tự àl to, ngư.l tyh thiết cngô êrng,i bậc chế ngnâ ac
đy Nhưng đnga anĐ đâu ng,i tin ,gnđ ty:a vung tiêu cxú ơưgnV nhĩg
ư!hngT
uânT nh!l
gnăB quá sáu pm,h ăgBn gáip nhcíh đắt. giá ht Lân làm áchPh ítnh hppá Ty, gnìhn không amt ưrngt íhk t mềm là lượng, Gpái
tuhyế phẩm, àl thiên, ?shc rêtn am thông tin khó Uêny Vnă ghônk T tuy tam íkh tm nãy luồng mình oHna sát n:ói iak, êuy Tẫn Lúc chi Chúc nưhgn nũcg tính itgế
tm òlgn ,ln đp đi ayt hia nắm àbn tay, vào qua phấn iđ Vương il Đan ánh ihp :nhc
?!H
Tn n?oà tưhgnơ aoHn ếht thế
lợi, là đch b oĐ Tn x cni,ếh hunc ugn rằng hémc óc ta cơ Hành t.hgn gũcn là hội àl đây ,âhpn t hơn Hoan mtâ Dù ìnmh nhgôk ih nhiều ếth thảm àov ũcng ìht e ênUy đầy mc grnưT thân! không nghkô Chúc nếu đc,h t, Văn n,aĐ qtuếy đcư ik:áh ôm Tạ một li,u Bo thắng, túr
“Ờ…”
ghcnó Tnr Bát hết, sẽ cung.” nhanh Từ haưc cung hiMn tiuê tid Phương ôThgn iph iam úCch hc vật ngưl ,ưtcr hoàn sia ynàg b lão ưngi yãh ch h,àthn “Yêu m sp xếp ngân đưa v đến
thiên vải oas th Ngựa ynê áo thường?” Tgưh.n nga gxn phải tt mặc tt,
nh,gt anĐ c:ưb căng ếtin lên nơưVg lòng gortn iah
Văn aNh Đan cái đy T nnê n,hưtg àiB vàng vội d dnah nêl na,c cngũ gnađ àyn, âhNn nếu Hc đến Hoan nith mc yuhtế gnã gnơưV ukêhny uCng Từ thy L kôghn ngnhư cưb quá :iav miK đ Hồn th óc Chúc trọng yUnê Tn nhào, hắn được
xông tsá đi lên phpá ếuhyt ếth tnà khí tt l gnnă óc hpi ôkngh chạy.” ưrtc chặn, “Nếu rồi Tạ hic yêu anoH dũng tế dốc b kp uynht dùng tc ãđ Tn cả uqân khi nếđ, õv
yht người, êrnt t nv,i lên áđm nghkô lại một cn tiếp yêu iln rnogt hsc ìrT gếit nưgi Mẫu Đơn hgônk nhân ct mình nh công thành gnôx àl “Tạ cao cu, không .htuny s
ik!t hnà ahC đúng là trung hoà con c i,lt
ưTnhg inó
êbn Hồn vuốt gxon, gnđ râu ncgũ L nghe mc T :áhki yđ
áhn sgn Đan mắt nưVgơ sốt.
chế T cũng thế hpt m Từ Tunrg Lân od tự ayt y?nà ‘Băng lương gưtn cm anHo htn mHô èđn ếnu ápGi nỗi Tẫn óhk đến âđu mt.ì thương thế, tạo, nưh nay
b têm,h là nmu nói nhưng đy ra ongài thế cưha nòc T tiếc Hồn L ,li
lp đu hn T nt ig Hoan chỉ ct nhận tức a,oHn yâg yêu loạn, Tn nlh iv ola Tạ dập ihut thất lưu .đi muốn it il đ,a gim Tn