Logo
Chương 227: Mưa rơi buổi sơ ngộ (1)

Trời dần sáng, người qua lại Tiêu Dao động dần trở nên đông đúc.

Lệnh Hồ Thanh Mặc chống dù giấy dầu đứng ở đầu ngõ, thỉnh thoảng quay đầu nhìn sâu vào trong ngõ, ánh mắt ẩn chứa lo lắng, vừa sợ Tạ Tẫn Hoan gặp chuyện không may ở bên trong, lại sợ Tạ Tẫn Hoan không kìm được cám dỗ……

Phì phì phì……

Nghĩ đến năm sáu gã Hán tử vừa nãy nhìn Tạ Tẫn Hoan với ánh mắt nóng rực, Lệnh Hồ Thanh Mặc không khỏi xách Môi Cầu lên, ánh mắt nghiêm nghị:

oéhn nhỏ gnn ơgi T hn mò c:M cM hnn oHan khuôn Tẫn mặt ac gi,nư nêl aty òt
làm gcnh hgknô av uàig lớn.” ĩs họ ihp m tm, làm “Nhà là mt n,nhâ vị đó ýL pnhg yht tb àno
?háThn ?ìg oĐ cái Trộm
tniế tyh lên, :igá Thanh h vy đhná H lni cM ignh Lệnh
iôM nqu nhà, gia av ôv s iđu onl lmiê uC ,đ tnê khắp in.ơ hpi cái ccư uH tm v tmr theo đuổi ra nếđ chạy nmu gdan hoc hácn àny thấy ,htáoi
lâu ưgnVơ phủ. sau, hôKng
icá ì?g Cgnũ đúng, hnht
Cưgnơ tìm không nti c Lâu ih.ôt gì? đây ,àđ Vu ó,đ hntí d áiC óni thông, àl uHếyt để không ích.” gcnũ ch ct linh ũV ihnM amN káh ynà nghc phân àm
nhãi sao tên a?ik Tước ca h li olã “Đại Tạ nòphg it u,hp bin trong Nih, ac
Hya lắm……”
npgh th đnag va nhờ Tyú ituê gnch hi ct bận, nti Hngơư Nhưng it it ig bây íthch uqa người tang buổi at đnế vt, vn hmtă Cốt hợp h.ơn ìht
àml ,ếtib phó, aúhc hpnâ ôiht Ta uđâ uqn c hoet
ôli hhTan c tc nh ghkôn pl ,yat hLn pk! H dgn ưgnnh vội gnđ tức nghĩ m,t đó sờ hẹn a,yt ly asu cM naugq il nàvg ơinưg nêl, đnế hối ni,g lóe bị mn cư
my không đã đnế nght ít im Kim ms yv pcúh nhcyu lượng inđ kinh rồi, ac itếb gntếi lỡ đni nhau vnga bạc, ipúg danh ahy đã ncò hmô h “Tạ không àg,ny a,x là àov tử ikhn gôcn uLâ cgùn ngnà àthnh bỏ h ,h ưrct mtâ ba
hgknô Cu tm t vô ncgh phỏng là tội, yđ htì ý iôM o?sa
nmg inNh quả đáy nahn gương, thực hútc cũng hcúa cếit quận Trường trong mt nuối: gdnu
“Còn uhp cahư kịp v đưa? t yl Không ?âhy mìhn loã aos,
cúC ?cih
đã có chưa òcn b ángđ chút hmìn xuống. ,uđ kịp ấn hty ,igi ếkin nnhưg tcếi Môi uC quay cảm
vic ta soa vy chứ, óc nogX ht được ưnh nnhah
bát haun, hoàn tụ at,m vật My xì Lệnh quái hnnâ nhiên v híchn c nha đại và pt il uti nương phu. chuyện t đấu ánt ànb xào nh H Lâm iv mà
nhiều. ìht nyê Mà nthĩ hơn cthr hậu
cmh iàv Lhn Thanh engh ó,nggn khin đy cânh hnp, tm il lắng cM tia cưb Hồ cg:n
?
,òm òt nehg kỹ àgnc Mc một hừ nhTah mi gónng hútc, Lệnh ònc khá hk nó:i H
icv ri? iơngư gonx ưiNgơ
ùgcn ồn kẻ chuyện vừa vne ôghkn hiện hhtà,n phát nửa uahn náo Thanh ir tối ni tná Mc pt ànhn xảy tr c vi lạ qua: oà iđ hct t Hai Hồ gnưđ v người ra ,hnit ànb ít aun,h v Lệnh cưđ vy như ư,gnđ lại
uth n,l số rgn il trong nuhc ơri đi ntgro hírc mưa lang, đ nah àhnh đ r hc àonh ăn màu bị t. m,s phủ áo Sáng hoc
“Ừm… hả?”
của icv bônu Lu,â tib. nkôhg là ámđ hêut uHếyt hco âyĐ bột, đà đc có nhận itn ìg bán phân thể tử đánh t,c tin cnôg igưn ơin
chi?” Cúc
……
heNg ac?ưh đến nói auq Lý Tnháh nhà ngôc mHô công……” đã Đo
cả an? Lý Phổ àyn yv, sạch……” hàn lĩnh ũcng nôgC dmá chuyện yagn lớn Ai óc “Còn cưp bản
il thiếp hc tường b ch cuỗm tức cái ngất cngũ bốn ti áic ab mt Ph li nòc máu bc ,iđ òcn Ta hỏi cái miá nnê tử, ch hna gì! genh gnCô ơiNgư chrt ,nàh nói, ht c cả ýL thêm nàoh ngay ,ăhtgn ếnđ cộng
ta Đây nv u,cyhến trọng đi cs về gĐnô an ,hnơ một yêu ngưd ,đi không đmê Thị hku nghỉ án cho tốt átl v. ngủ, n,h inơg v s ngươi cả aqun
Lão aT gôhnk nqu hĩgn ý kinh mà……” con hp nuôi oàV ếtig h? cũng gì? tm ongrt ăn uưL, àl ohe húac đyâ gmn óc heo
vi và n,l Khánh Cih ingoà nhau: Bên iác trhc còn rtnog n,iv Dương n,iv òrt pt vẫn Đi một sắt àyb hucny uBư ưLu gkhnêi in
aonH thể đầu hì,nm lc atr điu T có íchnh sao iđ Tn nói:
ưnh thường, Tẫn óin: sắc T hk thn nHao ưci
chíp……” Cpíh chíp píhc
xoẹt otX xoẹt
êbn myà u,âl Cgnũ boa đã đi nhíu onaH may t đi T Tn không chặt. gntro ,ra
ac Tẫn lc aHon dù vn ý Tạ đ ròt ,Mc cM uđ t :gnàn đến ob nhiên nêtr ehc hôkng
nnhg đi Tạ toàn ìmt tc ngươi Ngươi tmì gnơiư uáqi uq aso? đ gì k,hu nT định yah pếti vậy? hhákc “Bảo onHa niơ
chi úCc ~”
cái !Hây trộm……” àl gnôc sao đó Đnế ig hm,n ‘vì àl phong, nhà âdn đánh thnh ýL ión ht tuh công
nhal còn h ón:i tbá ư,ur Đaó hoạt tm ngủ giúp gm Trường điểm, b aóĐ bằng ngnà qun trgna ưrtc chúa thêu điểm, gương uti il ngiá ngồi để ncò y aĐó Ninh ntgar Đóa mặc
hàgn oanH đgn T v ìnhn Tnogr nói chuyện, ac da hút Tn clú li xa. ípah
xem li hay gưnhn này có iđ “Lý này ưhn ?soa gônC hP tn khá điều làm bt ũgnc nehg coi hánTh iguà ábo nâh,n Đo àl ,hi ángđ óc vẻ rta gn đời, hnn
cưrt ìnhn v anig vni, mt pyh ngòph đứng Hầu mặt gai T ,t xo âunq hhnà đy hnhCí áhkhc nT nhig bni :cho nhân eph ac nogrT ngla Hoan, ,tuq quản
ngdù ơin nơgnư tới, dn tià khác. s nb uáq gnro lhĩn hu cch này ahcú ba không chuẩn Tn hco ncò huni ca gưhnN qun chắn đến b iđ sau ưgơnn hắn nh triển bản hcưa chơi, khp iđ oàgnH ngm th nên thọ, s thật ếnđ òcn óc thành cách nH,ao g.năn ih mu,n T àno
àđ lập ihkn Vũ thành?” âLu dám Hếuty pnâh