Logo
Chương 234: Nồi sắt hầm thế tử (3)

“Lệnh Hồ cô nương không tới sao?”

“Tối qua nàng ấy không ngủ, lại mềm lòng, không nỡ nhìn cảnh giết heo nên đi ngủ bù rồi.”

:ión hngĩ hiện hơưTng bên suy T hnc bên tm ám ưnh ca cđư tay ngàn gnH chng Tẫn hắn, dường uhi D tux Hoan,
hìt hi xem mgn ar mc óc th phát nh cơ ac nhôkg yhn sao, vẫn óc nói: nnưhg ,ãib cit nT nnê nên nh Hoan grotn th ngôn bừa uh, hi Tạ yht gànHo
ếvt cho nmu phòng ếnu tr yêu ,cưn ikm xúc làm uyê tu s gnr k htì nìhđ ngừa uynl m,i nuaq ra thân Thần ib du àl hay s gui rta áhpp đ ìnnh nhđ ãđ từng n och nôgc oln tđ xét Giáo àt uđ óC là yêu dngù thân ehc ppáh d .l ùd ìnmh ac quan trường hải iMnh hacư đạo, cho rt khí t khó Ám đm bo th hmna iđu, triu lại. ipết niơ th đo, òd hgkôn
Hoan Tn ir mình, genh coi cht m Đan gnm ơgnVư nrtg Tạ gĩnh ògnl ntgro quả vy tibế :óin pá,
nb có A thì T uil thấu vẫn vậy ìnhn êhPui hưn yah anHo hcưa chất ôk,ngh K ch.n hcc Tn ưcđ
thường. đ,o v aqu ìg yêu đưc at hcn iđu hcák pháp ìth hkôgn uyê ngưh K công nnìh àl ra hcaư luyện âmt chc tc ãđ ođ
àn,y Công là Qun Ph gnnă hk ihnM ýL hcúa Thần nhĩg óc má iđn h?ônkg t h liu iáGo ngr, của
đây, ti liền tới Công cht hỏi: yàm chưa nv cch óđ tên đến nh ýL nhíu khn oaHn nT Phổ ý,l nch xử ,mt s nh óc nay Tạ ióN b
hnucy ac chuyến tra uđi đnế Hoan này áiGo. phụng quận Thần t má Tn T mệnh Minh àl hNin gưvn,ơ Tgrnư yâđ Ph chníh nùcg chúa
lát vic ngĩh tđ hP iNnh ca ônkgh nnhgư tại nhycu hiện vương, yus phối định húac :piết yqếtu ĩghn loa, ý óin nv êln nnàg ht bếti ri cgnô nqu Trường nên trước, aqu mt ônh
dn gp ioá,G nói giận, cnyuh người rgont htì t v ũgnc nmi tìh tức Luâ ùngc ra,t mt ac mi làm ghen Tnh gnl ly nglò l.m câu, òd ta ám ol ckhhá ,ưngc ncò việc mKi vô tra ht ngđ đi hP thích cúL an yugn Minh iưnơg nrt.g vương
tt ơgn,ưn ugcn quý ntrgo đều ict nmg kia àvo các thọ th àl nay htn nm hKni cngũ “Đêm htàhn .óđ yuqn nương sẽ ca cb c hậu t đi tr chúc Hoàng s thọ, óc ám
chp chớp thực Tẫn mắt, T đi thy quả yđâ ghưn cảm mt .yah Hoan
,nniêh yàn do h chuyện ùgcn hi ý to naĐ ic.v cho ơnưVg hai hnp nưĐơg hp ,nưig cố làm cơ hniu áct àl
uâqn ch nham cài oiáG ìth nhKi hpn nàhht v hnT rat hpn inhM cnh thân nmg. tốt iph oac. hcc ch đa t mc mà tìm từ àl Ám đa íth uĐi cũng àgnio mối óc cđư
k áioG Thần aoc, mà ihp nmg nl màn ưgin ac ànHgo ađ ahN hđn tnh itc vy thọ quyền cả hưn gươnV thì chắn lc hu Minh ph m.t có gđn mt n,l hcc có ,mnô có sau tia v
Tiên Nưgơi chắc ưcđ yuê h,Piá hnc của ar nnìh kông?h thông nth óc k n dùng
hcpú il tâm cơm, hán viù axo :ìhnm ăn chúa xoa tướng Miô quận ca Trường ái ginư đang Nihn uđ trên Cầu tđ mắt
àvo im yv, inTêh vào negh gii nyà, t cũng y cưđ âLn àml chuyện mhiế một àov nũcg câu chyun li ign ncug đích v đòi can. cùng ct oán àNgi trn hộ nTê amth gai t thôi. ácc Đóa úngĐ tm lời V nâht nhek sinh gt một uic nv tế’…” hTế m,l cũng nheg chy :uđ còn ión ión b nghịch tiên aóĐ mt ikh gVơnư hcíX nol thích, auS àyn hđn nhki huêykn gai ưghnn t
óc sát ut nlyu nhử đó nmg iêhtn vết, utiê Có êuy lên iơgưn mọi sua cuâ phân d s, giấu nôkgh mt ưnh kẻ đ hcc phùng đạo giữa cũgn muốn ta cũng ôv bí iurt íV gyn hìt gnho ht s uqna khí!, thc y mồi, dùng pháp cnh agrnt kóah ib.t tm mục vci ud hkó. “Còn v đnhì sc ceh yêu ôh
inhg hp ol s nht việc hcnúg, t nhhà nòC nâth yv. hàgn nhắc s gia óc vn uôln s gcnh uqá về c,m hìt đặt v nhT ngờ Vương m ta ta dù o,iáG ênl ta nđế đầu. coh at b rồi, hại bn áts đến cch quan nhc Minh đến art không pih định bảo nên êyu nêil agi nVưgơ uiđ lgn lmà ù,gcn vật
itc a.os m ádm àm lnuy đo hnnì được, chn gnuc chưa d rt ta ra ,k K uyê ẩn th voà hìnm mex cch đã thể hcc tu gưnnh