Logo
Chương 249: Càn Cung Dạ Yến (5) (2)

Tạ Tẫn Hoan xác nhận thông tin từ Quỷ Tân Nương, phát hiện nàng ta che giấu căn cơ yêu đạo, lai lịch lại càng thêm kỳ lạ, không khỏi âm thầm nhíu mày. Hắn liếc mắt nhìn về phía hoàng đế đang ngự trên long ỷ, trong lòng dấy lên một nỗi nghi hoặc khó tả.

Tuy có chút hoài nghi Càn Đế, nhưng hiện tại không dám chắc chắn, Tạ Tẫn Hoan hơi trầm ngâm, vẫn quyết định tạm gác lại tạp niệm:

“Râu của Diệp lão trông rất đẹp, ta cũng để một bộ râu dê, ngươi thấy thế nào?”

“?”

il. ign nal người bên L ưhtgn ,aho ch nh bên gi cM quá vờ chn ,id ,ưur nxi ànm còn đã rt,gn Mc hcák ngùc nT gđn hnng ba thức gyN cna tun đá nv pháo T Hoan và
gThn iơnưg muốn ranh inãh ìg?! làm nàh
Ph h.t thình itm đp chút Lý có pl thịch, gCnô tức hgon
Tuy hơn chính đi ahò iưng tui vi T ghipN rtc ã,hn ưcơgn ăgnn n,giư hík nhiên, il uH nT cười Kế hnư tr tài a,oHn tm i:ón trẻ
T Các ir Tn nhi của quá Hoan xào ni.đ ba biểu av nh ưr,u h, átn cũgn nth bnà đã mặt utn đại ntrgo v mày
oxà tán…] [Tiếng ìx àbn
ynà hnào h biết óc ìg ưum byà cho nh chiến ếcht oãl đến Tn già mới đấu sức ,đưc mức b Tạ ưnlg th bệ, sẽ ônhkg này. tiu tuy toàn ýL quỷ Ph ma tit cực chước mnh Công uq đám t nhgưn naoH hkngô
Hu Nhipg đi nânh v là ?nào Kế
~Vút
nmu quanh: Miô xgun hnL Hồ uC Thanh hcy lciế Mc hgnch trgnư cht anđg gunx gi hnìn gnm, quảng
hưt àl hnTáh được sn,g nyà áhpp nba K ntưgh cc bc óđ Thánh gtn do
Lý oanH uđ hạ hhkác nhìn Tn ,ucâ Ph, sát Công ir hgé nói: Tạ lại, giọng quay sáo iàv
mlà k,ia v ìmt cm đó. umà àbo ơgiưN mht đ g?ì quan “Đằng
tay ó.đ ưcđ đi àv óc hPt trên cầm Đế ũncg bên sau, đứng aphí cầm phía Nih ngồi iáht lông ng hNni li giám trần di àognH àBn đgn àoT ưngi hC ênl phất àv chúa côgn Cnà những Long, nh,c ac gln cáhk uqn uh grnTư đã
cạnh ,xa g.noL bên đi lối đằng nBà
ân.nh Hu Tn “Vãn T kiến bái ib Hoa,n đại
ĩrmghnT ếlci gnôhk đây ngđ x àm trn ión gì liệu àCn htm, nếgti châu Hgnào hkng,ô mt hìnn tìh oas mt làm ami ayt npuh này ìnhn Đại ũncg in Dù có an clếi nàoHg lại ùd sai ng óc it,m hắn, thôi, đế chỉ xi tm ohc đ kếihn àygn cái mấy tmh nh ótht ếđ b chửi ncg
yàg.n nhân cr iub nuqg bên gôhnK nơi rc ngsá êln yđâ Đc lâu rTên lân uncg oha pháo như aúm uqahn nugx ignào anb hiếkn r trăm tic rưtgn bn ind hng trời, au,s Lân àhng đhnì ú.htc kết yến iđ,n nr,g
hỏi: nhau, quá ihơ Ph của ngôC lớn, hn nh uhncy v gn rồi đo gyâ àv ri uqá ếđ, gn Lý or đu đn àTo niêhngg ti ihN rít htì gnNưh nếu Pht nên nHgào
!?
my Đầu’, nhìn vừa thì li hcy mới uH T ym ,li ếcli uqna mt óin auQy Tẫn ihTtế gN i,đn li nhỏ, ot uy,hnc Nngô trong trước ếđn th ìth hyt hin thỉnh ưgni mt ig hìnn thầm lúc nHao Lân nhtgo mọi li giưn s .ciá hc Đức đầu đó vậy cùng mt hắn
anl mấy thấy Lý Bi gôhnk óc kghôn exm Ph mành bên gnđ nác.h dám nCgô ng ión nưig nlòg .cm vì titế ngcũ vui acn hn đế gtonr Hàogn gọi, cười nv lại v, nluô
hneg tm một c:u loã Nhipg nhìn iếcl ýL náh Ph nưh tm Kế uH ,yv cái, Cgnô
aox kia it H xao k Môi Thanh ,uđ Mặc ý uC ngniêgh Lệnh nữa… xấu thèm đ knôgh
Nhưng hpát không gì đó có mắt hóek nagđ hắn hin xem, htc n!
yđ đi này bụng xấu với già tếip tiệt hiền k xa utty đồ chết yà,n iđt ý T xcú ngđ lão
h.i Ta uaq chào óđ
hnâc nói, hưt yđâ b ,lão nvã hppá Dpi ycnuh iKnh vn cL lang, ômH Phú’ phủ mất mô gònl ib il ưxa gneh tgorn nãV do Pmh ôv ênn .ih nhỏ pDi tích mt từ ib ađu có qua ămn nVã v viết, là Thánh đã ngcù ayn bi Thị àny icv gnhp hhTán m i.r ac mun àv
ếcil men, rt Ph gtnrú hẳn chiêu. mt Cgôn qua, hìnn thy dễ hiơ ãđ anoH cs T Tn Lý
những già, inmg người là ođna àl là anuq bt ìth t nhó,m eh:nk s phi Ngôn gũcn niưg pihNg rTogn ,mnã ugxn vn Ng cc không utir uH cũng olã ulôn my Kế này hya lcú oeth uhnaq
măt bn cơ một thần của nauq àv hc nào lắm, ynà lấy tốt yat gđn hcó nh Lý bất Công gọi tghưn gần muốn niph mìhn là thc đ,i .cph utngr thành gưln goHàn óc pháo Lúc hệ đại cứ chắp úcl nôkgh sau t Thiên Ph đgn t, săn ônhkg uđ dp nđế li gn trogn im anđg rưc nh ko mình oh,a tiếng đế àon. các này,
m m
năv Tạ chp quan, gần đến Tẫn nói ,xnog inl thi aty :l my oanH
như v th tm rtú hn Áhn trông mt lt nh da không vậy… đó, gơưxn
Bắc cúgnh chc àl Nếu e uhC ngày hn ngủ không kgnhô ngiơư tc ba s vừa nc ar nht b được.” at nđế ãđ đa nih “Tạ .l ôhkng rồi, điệt tay
bn dngâ Ng àm cũng tội ban ut đnh uhp làm ìtm nhất hc nếu il phải gnhkô “Đồ hắn vật hn mád vài ãol m,t ,ưcđ
àl igươn E asy r!i htt
Phổ, i,l Công yàn Mấy ygnà ũgcn hạ Lý ni:ó gngi chỉ ácch vn xúm nghĩ ngxu lão hci c iàg lúc hu,naq
gĐnú ànoig từ tht Ynế đó dạ…” Qhucá nió ưci ngđ y,v b thấy T nào, hề, câu ngươi gônkh đến đcư h ig h úcl
bản vi rc,t nhhíc rtò rit cch cương igntế ,hP Phm hệ đội hôgkn tnrgo nhn gi in phgNi là ilo aO àl Đại v ýL Kế nìht nahkh, triều, học chung’. T ca Công ihếTt trực uĐ níht như tnh Lê, là nqua Hu