Logo
Chương 281: Vô Sở Bất Năng Tiểu Tử Tô (2)

Càn Đế cũng hy vọng là như vậy, nhưng sự thật hiển nhiên không đơn giản thế: "Người mà Diệp Thế Vinh tiếp xúc không hề ít, yêu đạo đã lôi kéo được hắn, những năm qua, hắn không thể nào không hành động gì."

“Quân cờ mà Minh Thần Giáo cài cắm ở Kinh thành, có lẽ chính là thông qua cửa Diệp Thế Vinh này mà từ từ len lỏi vào.

“Trẫm e rằng không trụ được bao lâu nữa, trước khi Cảnh Hoàn kế vị, kẻ này buộc phải bị moi ra.”

Tào Phật Nhi suy nghĩ một lát rồi nói:

“Hú——!”
?
đậm mùi mt m qu gnl rtu phất ihơ, ếtk àl lẽ phảng Tạ n hít Tn bnê âsu hương gnn t gna m,t àvo Hano gi thấm
Hoan hgkôn tra. r,a chúa, lnh rtm nưrgT ar Truyền ưcđ óc ohc rta họ usa hắn nuế đ ra qnu đnế rat Vih,n “Bọn kẻ ht ctư. thể Diệp có Tẫn Hu Thế gnđ tìh gponh ngiư Ninh T tmì
ig Nihg do. Uny nguyên iĐ ri hỏi ũngc aoHn vci T i,d tgn nãi, itu il T với nT mLâ nrh úlc iãn hpu hnân Tô là ig
c.tư th Bá hc có hc tra thể Càn úngđ, tr có ra ,muư phong :il ếĐ ncũg hpogn Tử Nuế tư,c tdi hyt k as mưu, k
tra. điều uđ uqyn óc K quá hgn onrgt u,âs ,nrtg àm là rt ếitng người triều ht hgnĩ c vic ti chức coa nvă hc,s ưign mnìh nahd gôkhn n này
Nghiêng r,un phục oeđ tiếb nhìn rt nào. hương hcgn sc ng gn,sa mn mc tay y bên đang mép ,say đang hk inưg,g xuân ênhit cgi mô uđ íhnk lông nhcá gghinnê nàng im quc gmn êgnyun
Ngày mhô sau.
d Thánh làm oas tt. ãđ qu nhân, t n,gi nghnư rất gươnv Nuế gthnư ôc gia xưng Đế lại
tiểu rt nigg chết…” sợ quốc hkông htc ca nưh ươ,hgn id aizH, ir, trên inơưg tên du my thủ ãđ du thiên gi,nươ uôln cs ãm óc đời
y,d li. màn nắn Hoan mến hồng, ưul đứng ìhnm thử còn hut lặng ylếun 'no sổ ãđ nT chưa ingăg sáo, khách vào mới ưam ẩn hêinmg oản', ncò lẽ hty túc vy vị oàn ac mà nso Tạ từ oxa
oké nnơưg hnân thoe nòc dò: gcn nòc Tử nagđ vận Tô nd vẫn Lâm tácr ưbc ar, hpn phu iTpế đưgn đó, opnhg dọc điuê
sa gnđ anHo vt âyđ, đnế nT .oá T il nghe dậy,
tán ,íhn thánh, T thực xuống ht ud nHoa gin đưng ch ngác. du genh uđ nơg nohhà mđá éthp nuáq hnm tm Tn
iDp đi Vinh y?v ếhT ìg làm T chém hpi
ưahc ~àro cgi àro t,nh hk. dầm, ekh nòc cửa htu gNày tm ogàni lại uhni mưa s tiếng lnê vang
hPt ếikm nthah y,d ib Diệp gn Nhi: gđn Đế ếhT tứ nhiV ac hoc nmé oTà Càn
~ Hô
onhàh đây…” áBnh thánh bo,a
mt người áci hinTê ưggi,n ,gnnà Tạ athy còn ôhn không chỉnh hông, thức o'mè icú đu b, Luân ng sa tr chuẩn Uyển nxgo, Nhgi ayox t nháđ b'. ign ãđ phục Chính xgnu y anHo lẽ ngcũ Tn ngl nso as gnưCơ Tyh nlê tore bên t''hc ,sya Kếim Nigh Uyển
aki húc bụng uit ca iph ngcũ coi an ym d ưVgơn li ax phải ưht od ghcn n,a ôcng êtn ontà hn iv hgôkn hp còn ý ưiơgn tử Đi các vi n,àng xu đấy,
hhnáT mươi toàn phủ Đo shc óni òcn man pDi phát khoắng đã ếTh Vinh hàn hơn th ba bt dưi “Nghe về, nchhí ihn t thiếp phủ,
udy ba bn con tm itu nab oeth ãđ at nương gọi iưm chờ ihtnê u.đ ãlo hi,Ng nhi tm, gxnư iuh mắt Tô về, Tử in mLâ hnư gia dt it, iưm ìrt uhkê thừa vn úph ygâ Ngih lăm rể, anmg ht khiến êihuc ct chcá ac nên t n ioc nnh dõi iph n, ưđc đnh Uyển ntê l,m tỷ it mới có ôgnkh ưgin nhi cdư suá itu vn Uny con để tự d hô àlm
luâ Không Lâm àongi phố gn ua,s ph.
đã ihp iV e nb kẻ rồi.” T uđ kih gans aus tích hkó, ch phong anb đã cch e hết áci ra Tn ac iôl ola ít, Hoan, lĩnh àl không ưum ũgnc không yàn hnc công nmă rgn cu ,Hu
ar dìu it Hoàn’, uxng im mặt, t,ál ếbti viên lại đi Khí đó hoc hcng Uyển oHna L ng uqa yhc tnh Nghi soa quá tht nT Bá tm li tiểu nh hao thiếp l,n qu tối Tạ phi Tối nm hắn ònc ihp pg sau được uaq đhn Tô, êuit aul T tm
ihn âLn hâmK manh cả miá,G nào ngầm hgưnn tìm ngay mng đều y,na thcú truy anđg ki,ếm hnêTi mối tpáh ôhm được Xhíc rtcư Vươgn ùgn,l ũncg Đan V ưhac đang
hn tnếi uq rotgn hn,g khẽ ơm cho còn tth học hé biết cnơ h,nahn nyU g,nmà ovà Kết ômi Nghi ũgnc
hkô chỉ cph cao i.l B hồi nđế èđ phổi, bị l'n thoáng chc 'tảng dùng tối mt kia ép tíh thân băng hnđ auq ik,t yth cm ácx ơhi pé lc đã ob vào
àl đi ưtrc ,ciá tếh tm tm òcn đmá rồi, họ hàmp đầu nk,ôhg nânh quá mt dahn thần đu uqya phi hc g;nvò chỗ ,ngiư ng hnge nhgi áic đgôn ưngđ ãiN nãi, anm nthg của hào bọn at, íb nếu inuh nình ta qua tm mất sợ on,xg bọn ìth nữa, dcư người cười óc pih đều ta h h gặp nkgôh hcy nếđ ghnĩ
uc anB tíhc
T ihnV đi Ngeh hip aHon ,y qua Dpi bté chém lnôu T aưh,c ,ri ômh nT Tếh gì nát
mrt uas Tào iđ theo Pht ngâm: Nhi ơhi l,gưn
óin cđư yuaq , nb cgùn với bầu hPt ìnhn long iàv cb,ư oàT iđ Nih đầu nhỏ: li Đế ànC aqu gưin mình t ontáhg
ếĐ ahpí tống mt ếht lý, không ,an về nói àTo hộ ihN đi ugcn. nCà thêm tyh mới ph hPt
niơgư cũng học Ph ýL rồi…” H,a sao theo Công
mớ nnh icá hn ra Cái hnyuh ,gin đn đui mnu nt gtiế yàn đ, trẫm ghnkô lão Nhị mun ùgnc .nyà ghế d htt nôkgh ếpit không htt unế sự phải
xe C lực ncah loa đang ba à,g hc Gi mtêh có li c Lâm hp hết ăn tưrc bgn c no, áhthn nb gnc thế gnđ cái nv ,agn hhàon bát ln cửa. tm h crtư hníCh acưh v mêđ
gian gôknh by đn mt.â cũng ếth, đ hn dân xgn điều trong li là