Logo
Chương 306: Tiểu di ta đây, chẳng lẽ là phế vật? (2)

Lệnh Hồ Thanh Mặc thấy Lâm đại phu lì lợm không đi, lại ngồi xuống:

“Tính tình hắn thế nào ngươi không rõ sao? Chỉ cần có cơ hội là lại chạy đi trảm yêu trừ ma! Lần trước ở học cung, ta còn chưa nói ngươi, hôm nay ngươi lại tới, lỡ lát nữa hắn lại chạy mất thì sao?”

Lâm Uyển Nghi đối mặt với giọng điệu dạy dỗ này, khoé mắt giật giật, cứng rắn đáp:

“Lần trước là hắn cứ đòi chạy…”

hn Lcú ,đyâ đòi gưnơi hắn chạy ta đ có nH lin óđ chạy? c ưđc os?a chạy,
ch à? anm hàn bên inơưg ra nnâh uhynC t nòc đ iph n igonà xông về ôntg tới ohá c ph,a làm gđ,n đyâ hn để
li htì iưgơn trông gi aos? quên nom, âBy gn ngươi để
.ra “A?” nng Tẫn Hoan T
íuhn ,s mày H nsg Tanhh ión: Mc Lệnh
trưc nhc đi gnrtô n.h “Ngươi hn để nhgc nghỉ hắn, xong ngơi nghỉ đ,i đi ngươi s at
iòđ nv nhchí T động trc, ih? nT ch thể aHon soa
nôm, àngn hnư nhNưg áckh nhau người Đạo hạ mt có hầu cũng người ncgù aso sao àl th dày vậy…
uch xử với nH cyha Ngủ bức inơgư kóh hu cái h đ ao?s nv nam, hn hắn? ib l Chẳng gì?
ơigưN đánh ta?! ámd
Lan s ia bộ cgũn ngt Dương gànn iul, H đc xem này nUy yth Lhn Thanh qiuá rồi… ai, nhắm tm nXâu Kim dạy m,Di của dạng điệu làm Lâm Trnuy ging tht Mc nmu hg,iN kỳ
tui hình hỏi thấy :li cảm ưnh unhg hnL ôghnk lý, Uyển Lmâ inó Nghi ar óc vn cứ htế li Mc Tanhh ìth nèb H về ,n nhgnư
õn,hm phào thở một mth iưgn iah cười ncg gchếhn gnkhô thấy Tạ .ntếig hnáđ Tn hn naoH nhau,
hThna nó:i mt Mặc mnhigê Lệnh Hồ
t, “Hắn àl s quân nhàht hônkg chc caưh đgn ý.” ínhch nhân nhc ncò thân,
lá óc kách, hầu nag úh?tc đó. gì, ng h hn Hoan nêb đó anm ành n gn, đau, gn găbn hngt Tn ra mt dy onaH? không người vậy nơiưg không tìh ònc Hano àl nnâh, gũnc ơnưig cách cạnh ko đại hàn it phải àl ếNu ta óc nhgc àm hgnúc lmà cái ta âhnn iưngơ Tn tng ngươi Tẫn gì? thể bếti hPi cgùn ta Hay
nư uđ nghù Nhig Tn ad Hoan, T hn sát ngẩng Lâm nói: Uyển gcn oàv
ng ươigN htôi ch hn s?oa biết ncgù
mi ht.eo Hồ nnìh ch ôkngh cũng Thanh licế ,ithã cM ngược, Nghi Uny ,ir ưnnhg Lệnh hta dng liễu lhn điu đi chuyện âLm làm gnùl tm
Bốp
gnđ emx hco nâxu iph hu hắn, ra àl yâđ tál hnc hắn na tr so?a trước, òcn Ta ngươi hạ gàoni! gưhtơn ưgiNơ muốn
úcth trả, chỉ an nạt, d Tử ngươi vào mgn mắng ếhuti gơnưi vào tnưg árnt lại ,d dạy ta àm chắc? anh là mà đu ri, cgnũ bắt trná hc at đáp ôT không knhôg at háđn
ơi… tđ riT
mấy Nghi mgn gnm phản thí kchí: âus Uny hơi, Lâm
ciư ngước hung dạy còn mắt ta hngc Tạ tm nch hná t iơh ,Hoan trạng Tẫn b ôknhg oa!h mât nUy Ngih nàng aT ước Lâm àny, khỏi hnìb ý đcư thấy d, ưgiơN dỗ a?os nhìn ưnh
tỷ kh àgnn đầu oha nyà hnư l hnyuc òngph :đu thoáng, bắt t nhbì v trầm đ Thấy the, sang hc kgnhô tm liền mc gt li, áli
ilên gì mna ngươi? của mlư ta, ânhn Ta qanu đến
dám .ntgiế nmg av nT nlê T sợ, va ôghnk noHa nhưng
lmư ngi nH Ngươi gì? ?à nh ngươi cch làm
gănn Tẫn Lmâ đành b tung ìht n gNih mnu T anHo n,gi ưhn nhl đhn gign gNc xắn yat il, nói: áo đng Uyển thủ
tár nhn đn,g itn mét! gónn thân giường, bên y toàn n gáic cm hnc tái Lâm cm t mt Nghi nUy ênrt nhnì ,gnmô ưđc bạch óhk
nhân cuâ Mc Nghi: ox,gn ìnnh nam Thanh Lhn rácht tm sang Hồ il yUn Lâm
ighN ng xử như T mt ad hy,t Hoan vo,à nhgkô khẽ tếv Lâm nếgit Uyển nơg.htư ehng giúp Tẫn hừ lý ást
vậy đau ych glòn s?ao âtnh hoc đem gnơiư umn hnư nh v, ôm at itếb được qnu xa Ta uc bao, hắn, ta hắn, đnế hìmn
Hoan li nói h.tôi Tn muốn T
ng mất…” quên hắn chạy, gcnũ nôghk nhgưn mnu đ Ta
hô?kng ìg cư ,il âcu ngơiư tnh đi oh, nói chứ? tb uđ ,oanH Tn Uyển iNhg ta tứ Nnìh ý ươign b nạt nhìn cnhg liếc tại nghẹn mt âmL pih yâg hit T
đu thấy nam nhà cũng ênn gni liều nnưhg êgnhign :cth gnđa lên ânnh lúc Uny nhô kóh hnìm áci ám ,mgn tc tin, mâL Nghi một
gnôkh lni n gnđ không hoc ?sao ânnh nH ,ý
ôith dù nuế đ,ó htế không gànn yàn m Nghi nlòg thẳng nòc lại đi đại, nói quang sử ức Lnh ca ngoài, cũng uqnê thắn cínhh chỉ ngcũ Mc nghe nv đến mà inT lời minh grn ar Uyển ưnhng ngủ Lâm đy e được Thanh H
Mặc hLn đưa nhịn đ cc Lâm yUn nên unm nhgnư vì l H đầu vn Thanh ayt igh,N x:gnu
tm mági một đang mông cạnh ánh tm trầm tay xuống: liền Thanh giơ nam nhđá aV H ànng iác, lườm nhân iác, Mặc Lnh àvo sát bnê
người ycnhu uhi nhgn nc knôgh rt! từng ưnigơ unhi S ưgnơi p,g s nơh đừng tr gnt ta htì puh ach đyâ hânn còn ynà
băng hk ati àv ,énb sc H tr ưđa Mc Trgon đầu, nhL mắt ucth hnahT léo gật iv lên thương uaq:
H
uđ: Nghi Lmâ Uyển gôhnk ,na gnngư gcũn nùngg gt
?
gì không nchyu lừa dám mtr ũgnc êyu nữa.” ta tr làm, ma, s iưgNơ cm
ngươi mlà đi.” “Được,
yên đyâ ta s agnon àny không nm crtư oãnng Ln nvàg Tn vội anoH voà: là ln T phi, exn at
"Tiểu th,in xem ta đó óc muội yan gan nhgkô." hmô yuê
gNơiư iếbt ?aso ònc gn quên mình àl
đuâ Nhìn vi giúp phải đcư năbg gm tr gnưthơ sóc đi gơiNư cùng như uqn n,yà húgCn hóc ta hn sao ?ưcđ ưha?c ăhmc u,ph