Logo
Chương 537: Kẻ vui người sầu (1)

Trăng lên rồi mặt trời lặn, dòng sông cuộn trào đã sớm lắng yên, nhưng sự ồn ào dọc bờ vẫn kéo dài không dứt, một trận mưa thu rả rích buổi chiều tà cũng chẳng thể dập tắt nhiệt huyết của những kẻ hiếu kỳ.

Nằm trong phòng, hạt mưa rơi trên cửa sổ, phát ra tiếng lách tách khe khẽ, xa xa loáng thoáng vẫn nghe thấy những tiếng nói chuyện ồn ào:

“Thật lợi hại…”

“Võ Tổ Diệp Thánh, năm xưa e rằng cũng chỉ đến thế…”

đuâ ir? băng cC
nnâh quyn đó Hoan, iha hcy ttuy ri đỡ Tạ còn b nhân nìht không để “Hoa Nguyệt thứ ưgin Như Tn àl lên ìth ahtm av ,ión của nam ngưi iđ agi
ếngti .li yuntr phía Từ nđế gnưig đáp rngto
ngọc ũr mt A tcrư à,gn hnp mt iln một chk, Tẫn êPihu ,ưging đã đi aoHn b áhcn hyt ếnyqu vai tnrg hnnưg anđg nưxgơ nách, ìhnn gmn nhăc năhc mt đp ontrg ,ám ngọc nằm ,nasg ,nõn igênhgn điuê íhap ngc ehc nt thu T angng iưd bờ ty yta bạch ghnc đaư uht đến tay ta
Gù chi…” hci
gn mn i,ơh da hpào cnhgh Tẫn b ng,m than uđ T nug:x ir phát hiện Cc tm thì na mi tmh th Hano là iếp,hk cthế ýust li
đài D những ncuyh một iôl xảy hgơnưT ch.tú gHn il onx tcó mai, lọn ơs ếkt thon lược ngón ar ikh sau k ayt
ch?i “Gù
đã hgnc Hắn nào đáon nửa, nơh nih tổn giá kim hnào hnt ýqu gln nội thương tm tá.o đó. ađn đã thpá cẩn vẫn hơi Tẫn ikh phân thận còn, Tạ ht àl uq h,cút ni dùng âng im Hoan đu êint cốt ếkt hgưnn toàn óc ,ht ưnthgơ tar
“Còn ai? ch nnâh tri T hann nhart ưhn kỷ thể sủng t ếthiu unah kể xiết…” hồng gônkh tỷ vt các là p,ih unhi iá o,as
tỉnh ngậm nó á,tn thấy kôh nhìn còn b buồn òcn mt gnùđ miệng gối, xuống xé nêb ydâ nóg, ìs l rơi lại, ãđ uđ thò il ch leo mt đne cục mu óC nođ ot miệng ngắn… hn hnta
gnb mt nht t âyd gti lnê ,ynà nàt yd, đoạn cúl hc biết áic nc óđ hbn cưx thn ktế mình yngu oel hp tb ing phát úa nih xté, xem khô Tạ cm đang cưđ tmó c nh âyd đ ly Hoan ôgnkh Tn đâu hi qu nđo
it giao sẽ .hàhtn nyà đệ hiKô hìt nd,ưg đưa để của ca đưa Quan ođt ghnt asi Sua úpgi nĩth õr. Huy mph Dn, Trương tự người hinếc mt igi nikh tàhnh hn đến Tử Ngụy nnihê Th khi nơS òcn il của đã bay nếđ unyq hắn đhán T iơn t bi nưgrơT Huy auQn cho uyhn sau ơ,Sn
cắn ra áo, dọa naht T tay b cl lin àgion uyng Tẫn gn h,tn muốn naoH cC uđ nă. nguậy, nc ar iuh tyh
quá gnhnư cúl yht giày àl ym đợi còn gn,l nào. ĩtnh cũng gntro không anm ngã nưdg àgnn ãđ Hoan đâu, đến nhã hương ưcha âyv đốt ănc tb gioàn my han,qu nth òv hògnp mê mt onTgr ưnh hndi xác li, T thự thc bên nartg ôx.ng kih nađg t,mră người tỉnh, đến cm, hnt nT xgnu đã ìmnh biết hmnì hgnpò hânt
Đạo nhiên t hty ygN hiển sẽ Võ ăngn hgiàn iv kh nvgà Dị quyết quyền Hùng nôkhg cưđ knhôg àh.nht Vô nđh tn cao, nịnh Tth trung òngl
ca địa Tử thành, .nơS bàn yHun Hyu
Knh kiếp——?!”
lôi cb õV àl Tn q.anu utx Ho,na l nếđ ym mat Đo lập Lâu á,tn tức Hùng nđế àđi biến ếtk vì ưnngh nên mxe hiện thúc, bàn, bàn có qu uưl Đợi li T goái cửu hp ếtk đến ihk hcaư s iig ônghk Ba vẫn htT noPhg khả
khoa naht iđ người. nhảy ngoài mxe câhn không óin ,ac đang múa ncũg lon gi gì, liền ttó Cục xạ, chng óđ biết sau ayt ar
cùgn iCu nơi gnhkô ìg ra nyhcu “Đây h?c xy áckh o?nà
nD ,iut tiềm Ngụy của Đi yNg rămt l ưđc cl năm óngb của tnê ĩd đ Tuyết ngƯ ý đhìn rtiu it Lĩnh. Càn đhná có Vn muốn D, định thấy
vẻ là iĐ áo N hip kíh cth ai? che tiên õr, gndá nhìn pih không eđn không hưngn đầu tm nữ Hoa tuah
động ig nghe lam bây hc mc đang onaH phi .đ ây,đ đã iuhPê thy n,t hìnm A cnh ý yùt quá oigàn T thể h,ĩtn kgônh nhưng tin nT ahmt ra
Ưm hửm~”
lại ênl uq bản T b kết hđnà nhìn, gnnă i:h Hoan gi nT theo ănhc hoc, ihp tch không énv
nch ca hiện, D Ngy liên hítn còn Dn, hắn, đt hcc ngôi mi ếtK th hknôg lia đo kiôh àl quan cno s tux v qu c is.a hắc nà,y nêinh này Nyg đến nước t đoạt htế nhiên ,ý tương hcú mã
“Tạ T lang…” lang~
không Vô ra ếth trận ápth tiu vậy, Ngụy iênnh đơn àyb i.b nl thuần Dị hc il máđ phúc là như cho hin
hco ,hìđn iv ôkngh đ uas àny ôV ctr n.ió nếu để nhạt môn hútc sư iv đ đến gônhk tm đ iunô th dy htt hgônk itur D Giám lại Ngy hôgnk nào. lmà nhĩg vấn đ oĐ ìg nhl ,ođ Dị rc,t thành Ngụy ùD li việc lộc soa hnđ đ đệ còn sc cđư ruit il đ tgurn ínChh ncũg htì hp, ra xảy hc hđìn
“Nương ?t
ếtk các piáh óđ nbê qnahu yhc áđm h ưlt .k tí àl ànb hiếu ccá S,nơ cthú, yHu đến hiệp iđ n của người ri lần quá t xứ nửa nghôk Đi yvâ noLg đi, aưch vn Tử Hội ưnhgn inàog uĐ đ,i otgrn ggani địa
tiếng htt Trngo mt phòng a!nthh hét ênl angv
T mnh.õ tmh hyt Nhận cơ, hn chỉ dưỡng ìnhn quanh tổn hyt thở cn tơưghn năc Cương thời Hnao bàn, Hn ơưnhtg Lunâ iThnê tđ không tĩnh nT kiếm, ihMn phào ig,n lượt, bèn gọi: tm uđ một rênt Logn ũngc gnai, Chính đến
?!
onà sau tại bề ch inh ơc đng chỉ nơĐưg igu r.õ n là thì khó đây qu rt b phía còn oáđn vná in, c tkế ó,đ và ln nhiên, nnìh ngoài