Logo
Chương 543: Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời (2)

Đan Vương giờ đây ngay cả tâm muốn ban chết cho nghịch tử cũng có, lắc đầu:

“Bản vương há lại nghĩ đến việc gây chiến sự, nhưng Quách Thái Hậu không phải kẻ dễ đối phó, giờ đây triều trung biến động lớn, bản vương căn cơ chưa vững, bà ta không thừa cơ làm chút chuyện, sao xứng với thiên tứ lương cơ này. Bản vương gần đây, chuẩn bị phái người xuất sứ Nhạn Kinh, thăm dò động thái chính xác của Bắc triều…”

Đi Nhạn Kinh?

Tạ Tẫn Hoan trong lòng khẽ động, ngồi thẳng hơn một chút:

ưcđ ư?ach “Vậy
ncàgh nêb dứt, ové chưa hiệp lút hiện phát ếhtui liền nađg trc iL cíhnh lné nhmì n,ch
ươing chút l mâL yunCếh Tam rồi. mxe hoc mang đồ, chúng v Có xem…” angGi phủ đã đến iđ ynà thuận uhK, ta ht ngươi yat
thúc Lệnh nahTh tin. Mc mdá óc Hồ không
àiH với nhi ct ph ý ó,đ tnìh àl ph hn s thề ‘kẻ biển âyđ có .thiô nno uti tth không àm
ũcng làm àm h,n nếđ còn nlih til tỉnh c hn hc gnđ hôngK hkiến thân têhm xc,á táo tác ph:n iàv nhá tm
căng tc. ôn gcũn i,t hncg tro óc tnogr gohnà ión kiêu hòa, thái qu Ging tự hôgkn phong
gia phe đại qnu gđna asu tr hípa cũng hyp Hầu yNga phải :tm quạt c chiếc
ngôkh dám hp ómn đã boá ia bây ngưiơ phn n thân gưNiơ vương, â.đu này giờ c dnha điò usa này khác,
l. cĐ Min hni, ơgnưi
?
người như Thế pg ngàHo ncg iêhtn hP nkih cùng cưđ au,s hn!ân hhnaT theo ,K nhng uđ
Ý gì?!
này. uph, mđ từng tm đến chưa k mt đ m “Ta làm chỉ gtùn gmna êtn rthcá ntgr at thôi.” tm đ,ó ápth h àm ũv đâu nơgưđ ,v mdá àl mt Ch nmu
v H Đc. uqn Mặc Lệnh Nhni chúa nnìh Trường ghen Thnah dừng ưbc, cnũg urTi tniếg hapí
úlc nv ht unchy Mc anhhT ,gni có tnàhh thần mPh Tạ tin uđ tt iT nĩhg nưCg y,nà ‘Siêu nàng ngày nogtr luôn ngkôh óc va onh,à võ Lệnh gỗ ihC tán c nah hP,u oas av bàn hn gònl tyh Tẫn H íhcth: gehn noaH hnìn hình, đmá H tưng ynà tr
ãđ ali. inh b,iếc bt tir bên .ĩd hià nghi lổng, tận tgn nhc đặc ,k nBê Diệp bị ũcgn inh hiểm, này như ưhn ănm mex ra cam Tếh như igưn cố hnhTá lộ v, gi nhng cbư kế t tna mây gập cũng nếu thân ghềnh s óc âđy auv thấy Phụ khổ luê ù,th hãy pnh t óni nhc ơưvng xanh .h đc iđ hài
àl óni hti ùađ nth li Ch
hâtm, T mẽ yc nh lại vn hnm oHan Tn thường! ,tmâ nđi ita coa ođ lần nào nếđ àyn h nhh nghc hìmn đ l ng
b trong ,y T l bạch cynuh :Hnao H Mc Lệnh ahnTh đến id nT gần lặng
ai bị đi?” iáph gai “Vương chuẩn
hôti “Chỉ ngm úchc ônugs as?o yv
íhtc notrg bn để có gàyn ưnvgơ htnĩ mấy nbà rgont it phủ tốt…” yàn ngưthơ gnđa cho người, cb ngươi gưdn c thêm, Cynuh
:aonH đánh Tẫn naĐ T áig kh Vương
thT vương, hp ?y nhi àny câu yên inl ac sao? thn âmt
Tạ anđ đon ànng cgnù ònlg nóng áp cđư ấm thường, Tẫn chặt ac tnâ nm mt nàng, nli Hano anlg hàhn lạ vào tay cbư phủ, tay ưmi tnrgo rtên óngs iđ yl nhau…
ìg đột óđ đã Lôi của ngươi háp a?os đúng, không ri pháp
!?
người, cl gthn ngđ Triệu Đc cưi khổ: uđ
Tiểu mt Cầu chân, nig khô, Ct ìht óđ ý H Môi xm hànc ngậm nió là dưới inmg Đgn muốn
gĐn, Hí~t gđn đừng,
làm ové gì?” at iươgN ngơiư
ngươi có soa cũgn yv. Tạ hkc đgnư kgh?nô mt ncha lắc rtên ayt m tự giờ, ahi khắc thể nhân t đến mt nhưTơg naoH óc thích v, at đầu: Tn
ahhTn Trường phủ, cM quận gonià đu đợi àl nêb của Hầu sẵn ngnh cạnh ưgơVn .ph đã úach agi, gùnc Lưu Chi hnhKá người Nhni Hồ uqn Lệnh
tnế, tính rTiu htt bản gagni Ta uq Đức iđ tưởng id inhnê i,đ s yath nòc khó ơsn hítn d
anĐ hk gbn cxú Vngươ thời, ếnit yht ưgnơV ,l ch bản íhtn óc ái h:p nhưng hkó thực đang ẩn t ngđ mtr cùng àvo ir đến nmhì quả th nói d,i ngmâ hĩng irơ
n thn óđ nuth imgn hin ý i,thô yutt uqen ihtó vương, óc nói không n,mìh ênn Ph
ti hia.N ãđ như nA ynêuh yv, lcú đnoà iưgn Chính Trong ành
Ba…
ac ch nào, áhmn nkgôh thuận không đng mlà được nói chuyện gNưhn tiền ehók ghkôn ngốc, ucâ ht óc ,y Tếh nhìn nc t,ng hạ ùncg náođ mign t uq y hngn .đn moi chịu nhp vè ácc àl hc cth đni
tti tCếh
nT T tư, khẽ “Từng in,ó Thi cuối.” oTh hT,c ucâ đu thứ ih âuc g:ưtn t Đường iêhnt onaH trcíh
Nưiơg nnăg óni dám hoa…” còn ba
hít tin một àyn ĩngh Tn hơi, tiểu t nhạy! mth Hoan nhanh thật s tức T
Tẫn Tạ nnê hip,n không hki nkhgô hnà .ax ngcũ knhgô nèb cách đang ưVnơg người cM ngđ áo Ninh tiện Vương phủ m,xe hyt xem li vhc óđ Mặc lưng, knôgh uhynC Trường Hầu pahí nuq trước, cho về đi dẫn làm ph,i ir anHo úhca ph ìdu
i:nó sng ơưVng óehK nhưng nĐa hoà tm khẽ t,ig vẫn â,ru ũngc vuốt giật
sau lnê đó óhk ahThn lẽ àgnv hagín nnahh ngm ưhn đáp tượng Mc nay đt rồi H vội có hôn nèb cph p,ih ư,cđ lùi iếtb a:r mt g, nhL n tothá lễ, nhìn ômh nếu không va ráti ìnhn ,hn
nigga h,uK hồ tượng mau tay li H ra Tn nào T hnib một tưởng được cM yth ly nLh từ .g ngờ áo Hoan Giang íhk vn Tam ntrgo Thanh
hnt ph ibá vương!” Turi Đức, nkếi “Nhi
éok quay Tử il, nT đầu về ưs Hoan phủ: nghkô nbè t, Mặc hty cM nhìn aHo T gnăB Đà iđ
tyh T Tn lòng cgnho cũng chút. tử gntor Hona ếhT quay iđô och hty hê chóng, inđ b quất h ưhn h
A
nìhm nmu nix ?đi t ưNgiơ
“Đây uma ư?” là ngươi
ha…” aH
t g nét, mt ưnTg mht uahqn vai. một hkí rên,t nrg có một vgnù lạnh õr trần na ơc ttáo qua bụng gns,o hào còn eo ìnmh hnìh măx gunl tv híc đưgn ra hnât àl gn,lù pb hiện nma
thy cy:h hình b tình cĐ òig hkông vội iuTr n, oc
nv hơn uriT Đc hitô. nKôgh u,inh ab hc idà pđ:á th lượng
hoc cthú uy cúh ôMi cúh.t môn cơ uq mt nba thực đâu ln Cầu dyun,ê hơn lực ppáh r?i “Sư
?
vn, ưtrc lại…” Vân mt nòc nNhgư thí, n.m mi nv đều ngươi tin hơn àl T nPh iha lần t huat
hNgn cũng ir, tí nmă n?h nói. cch kh ãđ huc hyã vì Bao nay ơinưg ,ìnhm aqu ortng năm n rồi đ bc n ôkhgn àvo
ntê ph,n ònc chẳng tui ciá ôgknh vương ônig lại dưới êny kiêu, ádm bn khuyên ơgNiư itúh ôhnkg tâm’?” cao t hpn yn,à
Đc tnag y ya:t đứng Thế dgn nhã, uđ Triu hcnh chắp ex inl c,a pch ,hn độ anlo nho giá iđ t t, ưrtc íkh quan đi vn
Đi htnu Mặc: T hc Đng iág aoHn Mc đánh cn Dim âhNn hnt nLãh nT úcl ynà ,tya
Đan th, ihơ đu: gt Vơưng nní
câu Dip này sa?o tng hánTh óin
đáp khẽ Vương :il syu nĐa ng,m
Mc mt nhận nhhaT Hồ vội é:xt ànvg kh yl hnL ln,ê mxe ságn
ux nlh hLn khựng aki ,ưcb tóm haTnh hiơ :àl àbn iđ, ax Hồ yl cM mt hcníh ánh tay
tin T nghe nhyhu Hiz.az Khẩu, emx h Dn đnế ct tđ êinth ưđc nên Nyg nội Tam hc niGga L, úcth b Ngụy ta hco cố ý từ ,tngh thua ca
ba ãđ rnt nổi! phải yb mt sớm obá Gigna amT đến cìhm hắn hcng hắn, Khẩu tir hco uNế aqu
tx tX
ngm ưđc, m .ôkhi chúc otđ ưnigơ gcũn
ò,d dặn H tùy Lhn thể được tiện mắt: cph t Thanh Mặc ưs ,l pch ch ittế tng không
uđêi k đgn kích tưgn th!t kch quả utht ôkgnh lớn, cht hnư cthư nghưn g sống yTu
lời, Thahn óin nói: đi ri Mặc khá không đi nnê im Lệnh H xa
nvgà aưđ tay: này… àon iv T Tn civ nhn Hoan mdá Ta
lên ónđ caúh yl iv sững gđna mu su.a vân, nNih Tgnưr lúc này s híap tnhâ qnu cũng tiến hpnâ ơih
os?a vy Tth
gơVưn chưa vì đã rio Thiết giằng dứt, yta n,ig Chương. mt naĐ lại gan yl yth iL gưPnh tím từ mày
:noHa àngv được t khi nLh êdun,y tnhg,ư Mặc T Tẫn đ H hty naThh caưh tya, ra vội uht iuđ cm ly ơc nya tb yat gtn cđ
T cúi hhnà ,l vn có hạ thấy iv đầu aonH đin gV,ươn hoc một hđn agns ,bên nT gnvà ex, ra hki phần Đan én đầu hkni náh évn mt Tếh ló t nc.g rmè
tm cCúh v trong yta Vương thấy dìu, nét g,àgnn ưđa ly ar guxn yáđ nách cần yhn gnhc ôkhng cĐ: tya cĐ năV tử, đ x,e iurT ếpti cnò gn đã kíh crt đ nhìn hnghc Đan Uyên ntáohg Triệu khỏi ,agn xe cưb