Logo
Chương 564: Còn dám dắt lão phu đi dạo? (3)

Minh Hà Thảo là dược liệu sản xuất ở Bắc Minh Hồ, công hiệu tương tự Hổ Cốt Đằng, cũng coi như bảo bối. Nhưng so với Lăng Quang Thần Tứ sáu mươi năm mới xuất hiện một lần, hiển nhiên không cùng đẳng cấp.

Nhưng lời này của Lữ Viêm thật sự khách khí. Nếu không phải kiêng kỵ sư trưởng phía sau Tạ Tẫn Hoan, lão đã trực tiếp giết người đoạt bảo rồi. Song phương đều không phải tu sĩ cùng một quốc gia, nào có phân biệt chính tà.

Nam Cung Diệp cảm thấy với chênh lệch đạo hạnh giữa đôi bên, cách nói này của Lữ Viêm đã vô cùng kiềm chế, bèn liếc nhìn Bộ Nguyệt Hoa.

Bộ Nguyệt Hoa rất coi trọng đại cơ duyên vừa đắc thủ, nhưng cơ duyên có tốt đến mấy, cũng phải còn mạng mới có thể giữ được. Vì thế nàng nhìn về phía Tạ Tẫn Hoan, ánh mắt hỏi có nên giao ra không.

Nghiên ra: t thấy yv vách chT hcau m,ày đá âunQ paíh sau
Hoan hĩNg nhìn trăm T :ưnrtg đó L ây,đ nđế Viêm nT ccáh
mỗi m lúc .ax tm tahnh
sp ntàhh yàn htnâ nôgkh bị ôkghn nđg Đánh khí c.ưđ nh vào áci Dương hn, đốt ha Xích pá th thiên ơigưn là che cơ xuyên m nb óc gôkhn có chế, âyđ không hit ehk ntri hc thẳng, áđ àon nnưgh áchc gưNi nđg một chở, lại các uiđ phần chi pl aD hơn đa hc nào nữa ,đ ưda không nứt ,hppá ht đi gn.th ot âdy rồi .lc chống thể
Hoan dt ýk àl àl quen b nhôkg thấy phải gài hhncí T con mêiV ngu óch nT nhìn ,tuch nó onc ar ,gcn hui àm L heo lão im nhn mũ!i
hípa thủ, ,hm nv nhn ta đánh nưh igác tên ra rognt đng một t,gnrư Ccúh mt l,a ànthh L đá thi sâu ptiế lhn ct ếđn nháy uxêny đường mũi uyntr ita ngđ xuất ot iàv ngnưh vẫn phtá ps bắn qau Hỏa bài ết:nig ngôhk một usa h ,n imêV
t âyđ nâCh thể không ođà ôV sp yth đ,ào sao lý, cL hpi hik nahhn hpi àm ngb mt gncũ thiên tn T lấp? lại cm óc óc nxug, tới Tẫn đn ,đa t Hoan ehk
aL crT thú Đu hứng gưni gaoHn sách Dã: xme mi thể Giới danh: Điểm óc B Bắt cB, quyển ~ht thiệu Từ im Tiếp mt
,gưđn ưs qu cao tìm il hTc aus gĩhn Qnâu trong mht lòng ignht àyn thúc, theo htmâ. tr của tch yca êigNnh
“Làm sao bây ?gi
Dù uq thì gcnư L' chẳng sao imVê êVim' hpi hct tirá nêt ođ vẫn dưới, đo trên .oas.. i;r iph óđ cnò thì àl L này,
m m
thủ, D iđ ngH gnhTơư pđá vẫn uanq sát i:l ynà cúl luôn
m m m
int phát c bt ìmt ihn ưngt nói trên T hđán đi sa,u il vòng miếk hgkon khôgn vết mnô, hSin i,m thẳng, hiện sau li hcT này ngờ iêghnN teoh ckh utx iah .ônm kếim Nhưng ud ếht vèo, Quân
h,c gơhưcn, chỉ Viết sa ơhn nghìn nb hai tm !ro2 vạn axó xóa còn as azzhi
nhg hck,í đt đã B cm T đổ, Tẫn éko v it b lùi như ăbgn v vách uas. úttr phồng, trọng iưD và unc ihk áđ yth Hona đỏ tức uNgty xug,n găcn lập cnu vn Hoa òđn ta bay nv ps
nhp L ax ơc ònc nhgk?ô Ta itn ión không một duyên, olã
Ầm m ầm…
yl! yv at cư,Đ đi
av tay tđ gvun ngt oanh áhvc .hnc kích đá Thiên bên dứt, giản Tạ Li Cương đã ra, ontgr nT Hoan lên
nihS trc tm, Lữ ehot uiđ tím hưgn mnô imêV nig iptế
ób nđg Lữ olã ób quỷ aty inơ nhìn này, uqahn: âhcn, qu b ht thực Vimê quiá
Tạ đ nnhì năng. nh đot ưnig ac ac đoạt khác, đ Tn ihêPu àyn đu sở àl A noà ưngi .nh ayn Hoan có trcư bất nh l đến t nghNư Lúc iđ hapí hcká vô v
ranh nthiê! đ nòc gtnr ưiơgn pphá là ôv ma, lão được td Lão imũ u?ph uQ emx òtr ôv ìg! dám t uhp uTi gi
il. phu êtn nay ir ưngc lão ếvti t hnàs t,m hcs hcy nă để s sanh tiu Hôm này
ciư ykh một L ghôkn uit hpu uNế ơNiưg òcn hữu ?có có đi p,hn Tạ Viêm i:gntế c uđ s coi ivc lấy.” lão tht mt
vậy nnê ihp inh eoh ngu, ihnnê là Hoan không Tn T