Logo
Chương 621: Trưởng công chúa phủ (3)

Nghe tin Tạ Tẫn Hoan sắp tới, nàng vốn có chút vui mừng, nào ngờ vừa sai Đóa Đóa chuẩn bị xong những món ngon đặc sản Bắc Cương thì tin Tạ Tẫn Hoan được đón vào cung đã truyền đến.

Tạ Tẫn Hoan là người của nàng, Bắc Chu Thái Hậu chẳng nói chẳng rằng đã kéo hắn vào cung, đây rõ ràng là hành vi thất lễ.

Hơn nữa, vừa đi đã hai canh giờ, Quách Thái Hậu lại cường thế như vậy, nếu đã để mắt đến Tạ Tẫn Hoan…

Bây giờ e rằng đã bị chiếm trọn rồi…

cũng gNhi Văn: chút ếgint mC cùng, đến ih truny nah của gionà đnế cnhuy hcyun nigư iãh hai itn nUy huCny óc ếth ahưc abo ân truy ucc hngôk ãđ chká cần, luâ, sagn ưđc rốt hna ànoh rtò nbê nyà gln nkhi bnè ih Lâm ct,
?
còn cm nớt, uH Quách các so Bc iv nno hai quá mt nhnì èbn H anhhT Lệnh ngưi thấy ưđa yu chấn nàg,n ,ơưCgn Mc nhuaq: hTái nv
ngưu oãl qua ph osa. nđ Hậu Quách iáhT gặm mc ihNn uti quạt nhm xng hp:y ơin hep hgCn ln nưh tròn cỏ nũcg gcôn thôi, lời ,yv áct ưTnrg úcah àm hc non
phc oHa ,ý hui phc B utgyN mắt:
Lệnh óc nhahT gđan ưNig có yus hưn .nhc nĩhg vậy, ngồi H òcn bên Mc
gnnưh osn, nìhn àl về đã uq cth li xpế cửa phi dm sp ôhngk ohc on, bên trong đcư v n đ ngđó lặng nph hnc: lgn híap kính đeo ivn ghNi tnr ynU mà ògn,hp htc tiểu Lmâ à,ngn trở t
Bnê k,ia ơs.ngư tyâ phòng ckhhá
igmnêh gđna như qu hn lơ Hoan ,nd b ngkôh lgn Tẫn s phụ cnư địch, ctr nhcíh ngcũ âcu iak ùd T t chi li coh yv, phải
cùng caưh dm di đã yan ms my li do ,ri phấn tiu t yd son nht ph at ngày ,miđ rntag hcC đi àl htt đi ngũc sáng tri
huan ,nn ph, nòc hai “Tạ hoạn khi thân hyc amn đến iếbt cngù nữ onaH li xa quả hn hnp là vậy, Tn người sư không nào
ưs Uyn đi n,ioàg ra xuống: lại lp Lâm ra tức đã phụ, yd lhn nnh hnt gàvn ign iv Nhig vội gđn
sao… gùnd ngcư ưnh iháT thì uH L Qáhcu
Bắc aos ếđn ưS nũcg p,h người Chu?”
ìht orgnt quân Kết đợi hậu àngn huC hôkgn uâđ, khỏi qu ng cB cuộc rồi, raưt uib đang của hup cngh mà dáng nlòg làm yah hty áhTi nghi ngbó rốt cả
hđnà B muốn tg cải chịu, địch :ión nên gcnù nhưng y ndi gcũn vì t phải gyutN Hoa kch trang, đu nhkôg
?thế iv kh, ynê tâm, bậy b Vi m.c óiN lại cghn óc hip nôkgh sư
ámd hcp kgôhn âyg hkgôn kia ođ hơn ònc ra .phn va hp ongià nti ar hcn cch sợ Nguyệt oaH y đ che bộ đã âhnt lại êuth ũngc gn mua hc hnđ na vì th gncô tm đây, này, óđ, rnTgư tm uhi lẳng nàh ri ănc tới thế B úach, ơl ,lm giấu
Cc Tô.” và phi T chăm cần T được aH đã csó och trả hPgưn thnì ohc ưiơgn hay Hoan, Tn av ơc na nnhâ có nguy aT cũng ,yêdnu int
ta, đó thì trước T bo có vci “Ta Tẫn cạnh, đến v nHoa nigơư tmì hnA bnê n,gH yâđ. onc Vũ ta tại hp
ca uH T Dân ,ngr iang cáQuh àl côgn tử Thái đồn
gncô iuT !ir t ,htư T về
ynU đồng onaH gknhô il đẹp nhtâ cả óc Tn chừng ngc vy T nưghn biết hp cũng thếui itbế m,c hgNi gnùc phận, ngày ành t ũađ iđ Lâm đôi ixnh hưn gotrn nhis t, một ônhgk một
êbn chạy Lâm lg,nư hp hỏi: cl ngb thc ànng Uyn viu thế uyế theo bc, hyucn òt ếnđ phu gôknh vy, hế,t đơn ,chn nquâ hênin gònl ưnh lúc gm,n T lại Ngih ax t, chgn này túch hcn ênb uq rtò tỷ óc iv ganđ đương
óig chạy gádn hsn sau ihgN đến hưn itn biệt int mm ân yêu cơn nUy một u,ik đó Lmâ v sư ưic
,v hi: Tử Tô ,cM ngồi hkôgn angl Tạ đcư hty nnoãg hnL nhịn H dni âLm nhTah mãi aognn khôgn iđ
phụ “Vâng, hognt đi th.
lâu idn tlá bèn nữa căn nât nhô ar hcn cl yUn aHo uaq tyugN đầu: đây, rngto yàgn hơn ,ynà hiNg hmt li sẽ cm yth B gnòph gp
aT âyđ ngay nếđ “A?
nơưgn cô “Lâm âuđ ?ir
ìnhn tnrg phu s cM uqân cài éko hTnah váy ngọc, uâch ngtrô ưing, àh b vn đu âtmr hcê Hồ t ytha lgnò b tm sẽ t,inh thy ncgũ gnđ rực Lnh rỡ iưc. kêuh ncò ,iđ tm
vẫn Hoa “Sư sao?” cải nthhà tagrn hp ngày ya,n Nguyệt hNư ym
đó, caúh dù Quhác àv h Công gbn nđi ũncg óaĐ nương.” cô đp ếđn àon nche ,my Đóa Lnh hTái uH ovà: Phi có H nshá
ioàgn hoa vnă av êbn cúL mặc màu búi chính tà: đne áo káohc m,đ ưđc còn oaH dià nâht pk ctó ưbm, B xahn áim kính rgtnô lên xo, choàng bằng uthê dài yvá vừa này hình tcó đen, yuNtg ngg ihtn ođe
Ta ngơi ahy sẽ ph àl nghỉ qua ưS t?lá người mt ngay…” đyâ
phận.” hưca ión ,m htân ih nv