Logo
Chương 642: Gã Hãn Phỉ Bí Ẩn (3)

Lệnh Hồ Thanh Mặc trong bộ bạch quần, dáng vẻ hiên ngang, anh khí ngời ngời, tay cầm kiếm đứng trước mặt mấy người lắng nghe.

Phỉ Tế đứng dưới bậc thềm, lúc này tay ôm đao, thần sắc vô cùng nghiêm nghị, đang nói:

“Hôm qua sau khi Tận Hoan đến Thái Thường Tự, Công chúa điện hạ đã dặn ta phải chú ý động tĩnh của Đạo môn Bắc Chu. Kết quả sáng nay ta phát hiện, không ít đạo nhân ra vào gần nơi ở của Lữ Viêm, ai nấy đều cau mày, lại còn kín như bưng. Nếu ta đoán không sai, Lữ Viêm đang có một mưu đồ lớn, mà rất có thể là nhắm vào Tận Hoan...”

nước nmu binh đến ghnúC ra đã, lo ôgnhk Viêm nhhà ,đi hn để tướng uđi của đt hnmì hhínc C at ưtcr s gănn. tay chặn, L ch vàng iv il việc minh hạ uaqng cn tiếng, thủ.” ônghk s nếđ
gũnc púig T iưs lén gnb, để gànn không onHa y,àd mt nT nv últ nắm tay m.
hC hình còn mnô không chắc ilcế ac tm óc btếi at, gưinơ qua Bc ao?s tình Đạo à,on đề...” itếb nc àny “Đôi chắn thế Chu vn
li kgnhô ưđc Hoan y,nà Tn nlòg rntgo ho.c đi nghi ,ti T hgnn kih nghe
Lcú cM thấy gnxo gn, iárt không liền ìnhn Mc lấy Tn T Hoan p,ih th đến nắm ir hi nà.ng ,iuv ayt nình àny chào
cũng cho ánuq ơmc luôn...” ôl tiền bán nya nơưhg ,ưing btá vị tuyệt nă một lớn, rct gSná hồ gcnhư u,đ hp óin Đu úc sáng kếnhi omè. ãđ iếpt ngây ta pih yb nĂ mni quỹ ưh?ca phải ta
phải .êl..n giật ta uq Pikachu, b ưhn hmc run Kết đin
L iVmê đo gônhk umn nếđ Chu, tay cB cthú ômn uqa âhtn li Ph hnân s vật nb sợ. iha không lĩnh, sao nhhà y.v.. uếN ếnđ hip sự s nhp nió uđ ac có ,nh aco đáng yĐâ oĐ loa iv ar thật nhh
ltá lực Phỉ cc cM tốt, :hi tm nhTha tbiế rồi nãhn nhL Hồ Tế nhgĩ yus
t biết ar õ.r Viêm gon,ià mth hạnh lộ ếnđ oac do họ gmin i.nd ũcng ênn bưng, Không mâ nêy ,ành “Không nch đu nhưng đạo ôgknh icu nrgto chc Bn như íkn L đi óc quá ..s. đã hya nv
Tế cl đ:u Phỉ il
, aoHn ếnđ rồi...” Tn
ônkgh iưc để nuqa T i:ón nếđ mm iếnt đến niêl ncũg Tn ìV tâm, noHa mình, hôgnk gn áqu nhuyc
ngdá tm yh,nuc cẩn nm, htn iph s khi cái, không ncò inl uq Kết cũng dọc, útr ngđô để yâg gvn tay ignư chốn lné người li dám cm về hiện nh b tlú nh t..rm. ného ngđ nhìn Mc ư,đc knhgô uaS uq mạnh. tyh nnagg cử nênhi vẻ không nél Mc htáp gai cho nngà nên ngó
ưmu Lữ ưcđ ra đồ ìg đang êVmi n?gkhô iuđ “Có nhnì
êbn đến inơ mà cũgn ra náh Tn agsn kh nữ hty ngđ Thanh gônkh Mặc ca v nrgtư iết.ng lời, ch,ká Hồ h i,ph ùngl hnL ukêi lnh nnhì tm sa Hoan một T mt mặt đáp cạnh,
Xoẹt xt~o
ngimh nhìn ưnigơ, mhiCê at hòa không thể cch ra nch sao?” ngươi ca tgư,hn ,này “Tế iáhp tĩnh Bi gkhnô tin ngnhư đgn pih
óc aus li giải avi Thái gbn hưngT nhng doa mêiV uđ àv htái osa nh nbà bc ađng Viêm ưđa ihp chẳng nhêni Tự. động gưln, vật xong hácc có hco đã qutếy tại nhân ếv, ?oas L Lữ hắn
umư hP b ơnH hnma hnh vi ra htáp nhi il ca nữa, .i..m đạo th óc ,mVêi cvi mâ hắn đồ mht útch L
nh cuyhn àl ar xy Vậy đã c.h.á.k nên
mình, cgùn hc uq mt :quytế ovà hP ếT
?aso vy tTh
.cưđ hui trở đi, ihk ,v ếnđ không à,ny tch Lmâ điều T mô oHna đã dù cM ưcđ hắn ohc pghnò ôgknh vừa gNih đmê b Mc aso cũng cả gũnc nyU Tn àvo gp uqa
tín Bưu ngh Lân Đại eghn ânth ,V ohcák Dương náb igh:n bào vậy ábn chXí