Logo
Chương 653: Ngươi đang nhìn đi đâu? (3)

Mặc dù vẫn còn cảnh giác, nhưng làm sao đề phòng được Tạ Tẫn Hoan đến như quỷ mị, không một tiếng động.

Lúc này đâm ngã Tạ Tẫn Hoan, đầu óc Bộ Nguyệt Hoa mới hoàn toàn tỉnh táo, vốn muốn hỏi Tạ Tẫn Hoan sao đi lại không hề có tiếng động, nhưng lời chưa kịp nói ra lại cúi đầu nhìn xuống:

Tạ Tẫn Hoan tựa lưng vào tường ngồi dưới đất, hai tay giơ lên, rõ ràng không biết nên đặt vào đâu.

tchú qua ,tm nứt nào đang hke ghknô gnò?hp nnhì ht Vimê àlm yxênu cả at đang inưgơ nưgiơ gì li mlà tibế lẽ còn aT Lữ ngotr mà biết ,gì
do ca má B ác Hnoa inth ãđ hnkgô ,yas đành hi cth li, ir gĩhn ngủ vẻ àgnn nói: mt ih gò Tạ cbư Tẫn đối cũng n,iú nên Tạ của tốt gưnt bừng, đ hnưgn hyt chân àgino o,Han mặt chất phải không Hoa hya thần hk iuk không trng k õr quá iv hnư tgniế ocá n,gôkh gin nghe Nguyệt tb Tn hc cưrt đgn
Tẫn ,c ànrg hc nh ãđ mai ad ghná tội ar iig yàn thích: uPêih nhđà ađo hyat, ngcũ đang k hôngk phục, nHao thấy am đầu mai pch T ht căng gnnhư âđy A àl mc hip uđâ nữ hắn, lúc yđ
T Tẫn yht thòi đu: ã,id không èbn B yv in htit t t ,gin h như Hnao huc hk dễ nl thật tg
úhtc Tứ c hi việc, muốn uhi có tìh ưniơg ngơi.” hek rồi. hcy gưnhP nàh ếNu hna hôgkn Ta tới aT Hao Di mnô t àl đây đi .ôhgnk ngh
ngig cilế ygan oàv ưli lên: mắt, aty kté đoa iha cái k bị đã che đó bàn ekn sau nói innếgh av qua Tẫn hnl c, răng là Hoan tm T vang ubt
nhpòg l!i Cửa ps gbn tự nihên gđnó
phải gign găm, Nàng ưt gian. gsnũ, T êtrn mn c dao trái rt áo thân cầm eo n,oaH n Tẫn tay ly àtno ngồi k thế ngược hếc tay pih nagđ htì hắn, phục
u.ih Tạ tm tay hmn nghe igơ lời ra Tn i,l kh Hoan
sto~ tS
v onth k đo htcú yđ lng gần vị nh nrotg gò ghùn ôgkhn hn đo ôiđ vết, với tén tnrò stá anđg gxun hákc agng nữa chín Nhưng tấc, ép uim nv nhogp tì rn bồng iv ùcgn ca aik eo hổ
n T uq c gônhk nT úcth ng th ig:c nào, oe Hoan bnè itếgn tht uNgty cúth iưc lên voà, xông ngih trên tnr thân nhưng rit oHa ý n,h ếht Bộ chút
đcư Ta ht hc uđâ nhìn có iđ
mhni áxc rồi orntg Kẻo n, nli mặc ành. i?đ yêunx àov người àl it. hc tcưr hpgno chứ ht y xông phục ôknhg hin hnnì ngươi ht ayh k,gôhn aHy ngươi vào mới âuđ tgnư, hnđ phát aT
?
Tạ guNyt nhàng kéo đứng mhi ếđn chóng ,ngc phong, cm tay che im Bộ niơ hnhna tm ôhkgn nnhì Hnoa lưt y,d vào. nhẹ nT bnhì ưdi, tm yáv oaH yếu iak nbê ôm định ácx đi t,mr asu tay
lúc này đành hngù Tn T aonH l ýl gcnũ hc n:h
mi ếđn lại iơh, má mt aHon nghĩ nti xông nóng bừng Nguyệt rồi iut mà ngợi lửa lo Bộ gũnc t khi người nânh phào ưhn nlg quá Tạ aHo cho v,oà áthrc ,hnui lúc Đi nhưng tên gnàn ht này hìnn phc, không y danh chỉ đã gđn óin: y,d tênr nìhm đt, òg một c Tn
“Ờ…”
oaH ênl chn, ri nv sau n,a ny,à đêm lẽ đừng nv Nguyệt lặng nghỉ bèn khẽ i,ơng B ngủ nưgnh àngn búi gònh hnđ cnâ cót cđư nay màn
nl m tưv tth th ao,Hn ,âChu qáu sư gì trước lòng sư otrng đu đừng ysu vì ah m.ui Ta kônhg nhất ngươi cúth hgno có giới kc.áh có hĩng htế nđg hhàn lại “Tạ hti mi Tẫn at M t ca ,hn h ,đ Lê loạn, nên
?y!đ Ngơiư đi đang nhìn uđâ
chiếu tm Vì người, aHno ig cảm phản nên ưt nT đáy aki ocgn gđnư rntê tếh cưỡi đã Tạ àl
Cạch——
li! mt ưigNơ nmh
lm! tĩnh cnò oaS il tyh “Vừa nưh hiu mới iđ ,ht mex uĐ nên ngt ơingư Haiz… â,yđ gn tưởng ngưiơ gkôhn ì,g voà auq khgôn say nđg gn ir ơngiư v?y ta