Logo
Chương 100: Chân tướng đại bạch (3)

Phụ thân ta, chính là bị Phương Liên Sơn hại đến nhà tan cửa nát. Lúc đó y vẫn chỉ là một thiếu niên lang mười mấy tuổi mà thôi. Y biết sự thật, nhưng không ai tin y, cũng không ai minh oan cho y. Y liều mạng luyện võ, nghĩ rằng cuối cùng sẽ có ngày báo thù.

“Nhưng, hiện thực không giống như truyện kể, không có nhiều kết cục viên mãn như vậy. Phụ thân ta võ công còn chưa đại thành, liền nghe tin Phương Liên Sơn đã chết, bốn đồ đệ của hắn cũng biến mất, cừu nhân, không còn.”

“Sau khi chờ đợi rất lâu, Thần Miêu Quan này suy tàn, không còn ai nữa. Phụ thân ta quyết định đào mộ Phương Liên Sơn để hả giận, nhưng không ngờ, lần đào mộ này, lại phát hiện dưới mộ có một mật đạo bị chặn kín.”

“Phụ thân ta tốn gần một năm trời, mới đào được mật đạo kia, nhìn thấy bên trong có một bộ khô cốt.”

ếmik h.cn hở chính bọn đều ai ra ignư so nãy nađg ơs hưpg,ơn đang rtò xem Bốn èk l nhìn ưnch như đi mìt ca thực cnh,uy ig tâm ar h đmi ưtrc,
,m rt bách T Thanh htúc, đột ngẫm nói: anđg unm bọn ênn, bc nb igao Nhưng, nhcúg it bọn ếtch ais, ra năm ta!” ta ãđ iđó năng đến mt Vân để cho nêLi nh cgũn kỹ, Môn ch ta ếNu một hni khốn nđáo chhn. nnhiê tkhá Đi ưic b ếmKi li Trcá hưnPgơ Vụ ơinưg unHy ms chtế hôngk cản rgont gì? làm xưa đo mi onhà Chưởng hgPno Sơn
bi
t,ibế haThn Mc Tả tiV bit,ế gcnũ Nhàn
nv pihNế th ngũc đ tên uh nth hắn, học hc hn coh đã li ôMn tih Vụ bn êtn đ yh àl hắn đồ li mấy iĐ hận kia àl t htế thay cả độc kia, ngay Huyễn gônc gniư vọng Hồn yn,à luư ábo ac hữu luư được. ctiế pPhá ,gnia cưđ, Kmếi thù. ac àonh hchn. hôgkn hC ôunl ngkôh đ hn, âVn ôghkn Hn ,ênn óc
imKế để hc sau Cuâ tiếp ngPho ym ,mnă nhcíh c đã iáb at rtên tiếp Tnhah nc oeht, obá nnh đ Từ nb đi kiáh :inó vọng thích chuyện nưgơi. Đôgn ênn bình dưỡng Sơn nh Triệu ẩn bn hy úph hợp, mt c.húgn ưhtng, áiP,h ng bi ư,nơig hcc hP árcT ohc gniư hội người il ùth ơc ótm Tnòg nph tđ ,Võ nơưgi là .tbếi ãđ đó tnâh êitnh nơgiư
hpaí Cố ânph ếtig Thanh Nnhà uxt Mch m.tâ lúc òhgn Cùgn Mc màl ahnhn v ,óđ C ónhgc đao Mạch,
ir C yat iPh hónpg Đ"ao Ti"u a!r
ohPgn êLin rmt ng:ig Là Tahnh nơ.S Pươghn árcT
Mch itg nikh Cố mhìn ihã,
,boá chúng, náđg ãđ ưigơn! thnâ chtế ih l c,tiế htù ngươi s thì tc óc không bn yv ptếi càng phụ gcnũ ib Chính ơniưg âhnt chết ngươi i.r ,l hôkgn ht.ếc hưn ingơư cũng Thanh rcT i,ếtc ph Phong “Đáng tếig tham nói: lam gônhk nưgi ãđ Trác bn ếtpi tt nếu sẽ
dao y Vit tâm b íkch động, thn đg,n T
htn hn, thc trong ac
Coa khi mt trong khoảnh hnui đều ht c,hk đối ,yuếtq rất
ac với Miêu đoạn ônm gi dgùn ùdgn nêl hnàth óĐ nh Yêu này hìnn ,ibt nH lin hcíhn nbhi giả o đá đ qu. ,cếth trang ikh tếh thấy ac người hnt iknhế cn,gô tnưg ta vcáh gônc thủ hắn. Tcưr chế tuty khí nhgk .gciá àl ômn vn nth hkc ihp ,chká mtâ thể cđ nht có một ưing ngụy thần ph
!H
c gnưhN êiLn ếch!t Những coh tg nghĩa nơưgth âml như mt unhyc tâm ưs inưg đó dân chúng. tb ưnc gnôkh ncò nhà rt rit ơnS hi k hcgún nnhâ hnkg “Bọn Sơn Liên .t ếcht y,v cn cười ca bt bọn hại bọn ,ti my gúnch hiếu T thụ crt còn nta đnế ihk bt tên nH óin: Pháp, yrnut ơgưPnh m ùngs, nôt àtnhh đcư únghc Bao cc là cửa liền húcgn êhnit Sơn vì gchnú đm!i Đi àl nâng piNhế nát? ndha Việt là dti lại nên, il ib cái, đỡ uQn,a Phương mt làm nêiL nhân bn vét chu nayg hôi ưgNiơ mà nhuêi soa? Tht iuênh gưlnơ hnT nb dy tnugr Phương hco áuq rằng Không ếtip ếch hi,p mãh nv Miêu õv lý? mà uđ bao ihn nhcúg oteh gáđn otht túc. “Bọn gao, bất tếh
giơnư, ổn để ý hét âmt hhnaT hnc T mặt nộ b nêb Mc :ln kích ganđ kai phá!” tâm v sắc thần, nếbi, đại c Nhàn nH nđh đgn phía tVi íhap nưhg
unaq vào đ b dùgn hck, kách. b gi cưđ tm ưcrt mt màn hucn vào anuq phép b diễn m áun. đạo tnogr ,ênn người tm tài, hn mộ, Hn óđ oba .âhnt Hắn quy aưđ n vào gortn ucnh đa, mật đo mt tc ht nil thi uas tếch otthá ếint àit itnế mật Coh
T Sắc trầm mặt Việt iơh xuống.
nơưgi l ti khổng r,a kôngh tiếp dịch êuti ngươi vì giưn Đi sẽ auQn ãđ tí bị chết hcí vụ gai chẳng sau n,th ưhN khác “Đáng i,ak tcếh, đã môn o?as Tứ chúng ũncg hTahn onđ iá,Ph phía êuit ca ưs gn li bit Sơn unq ?aos Thần ngươi thể t Đgôn hnìđ ch? iươgn từ cm Ngươi chí mếKi sau mth ngươi, họ l hápi pahí cpư nb ih Ngoài nCghư Poghn thống vi hại nghN,ư đu ,htcế mrt ht óc ch,ết b hkgnô árcT trăm nhi đi ió:n êMiu có b rồi Môn inươg o?sa hđíc,
hcM ch rtgon t,m tb il ynáh b mn ,đcư Tyu C
kch ir, àM va khoảnh
Thnah Cố Mch Tácr cũng ếib,t nohgP biết.
Vit ngi dữ gầm nlê. Tả
kgônh trgún ihp aođ iVt mt nhưng ãđ h,cđí yt!h biến T li
aqu àl thành nhưng x ca gạt Việt nhân, ngch htg,ưn àl ú,ngĐ đã in:ó la h. ndâ gn anggi cthế thhàn tg ingga al ig êiMu hcđ ht thoát ìv ,hntâ Tả Yuê hacư giả trong có bao hn Hắn hắn ignư trang Sơn, hhníC ib óđ, hgơưnP gnhkô thể tnhàh ihk h. những Lêni thân gônc tr hưn ngy
T ágnđ Vit yht gnùl hTêni H cếth :óin nhl không cảm “Sao, bn gcúhn sao?” ácrT
cmâ “Ngươi gi!nm
một lhn nghôk nói. nt,giế h rtm Tả cm tVi
óđi b không đạo, đ mình ngược hn khát, hn ctếh gnnh ha! đ b lại. il của Đi lén ng ínk ha mộ nếđ chúng hnp rằng, Nhgn,ư hắn tnh còn phn nb Lnog nb ra, ltú chhín ntê oĐn của nhôkg Ha gknôh hìm.n dưới dgùn chặn hcn nH ónđ b.i chết tm lại, hn Thạch ihk
khoảnh tm nhưNg vang khắc ênl, ấy, chuông tiếng gyan
T hiện tại áTrc Môn, rmt đâu?” oPngh Thanh Đi hgCưn :nggi