Logo
Chương 1012: Ngôi làng tĩnh lặng (Cầu nguyệt phiếu) (4)

Rất nhanh, hai huynh đệ đã lên lầu.

Cố Mạch cùng Diệp Thần thì ngồi dưới lầu. Cố Mạch uống nước, Diệp Thần ăn một chiếc bánh khô, hai người nhìn ra con phố mờ tối, gió lớn gào thét, thổi bay những vật tạp nham trên đường.

Thời gian từng chút trôi qua.

Hai người dưới lầu im lặng chờ đợi.

.chm Tĩnh
Mạch: C
đều toer đột Dip thy k mấy c Thần iv b cạnh hắn. iưc nhiên nêb gnđa h,n
?oas tưởng ynà ìg ưhcc hnT hcák nên cũng àl Diệp ganđ vậy,” bắt đu lmà ưgin chơi hay “Hai đang áhđn nói: “Đây
mgin, gia… nếgmi m,H ncgù óđ hnT vào icu hai Dip óc nhỉ? aoS đệ mt n:ói ual nhét lên nhtĩ đại y?v nâV chút đng rồi lúc nhyuh kôh không ãđ cũgn m,ing ca, bánh onà
tc sợi nhanh, a,ùđ cc iah hin li nnggư nch mt a,ig niđ, tìh của hgnt hhìn cáx iđm Thần t g,noS gnđ Dpi sắc đùa uhynh utx đt é,bn đu hành íhk ncuh đ chân bên ngón yta r.ote ưnh thân Vân gđna thì dây tc
,ưnig nlê rõ nìm,h rồi, trở s c sắc mới yht ct háphc tm inhnê hTahn lên ta đa một ehot hb,c trợn quanh, ưtng lập không hãi úhgCn eort ó:in tđ như hnư gănn ngục, ràng, tm s .árt ta, qu nên án,t av hty âVn khin hồn at Y lin nhiên an nhìn il mắt, lằn ciư trắng rồi cổ?” hn mm ,yđâ vết ta đnế nóng gưdn vi ta nhc iph “Treo… tròn nb
vậy!” hk “Đúng chM Cố :nió gns ,s
diễn kinh ht ưgnt không t! Cảnh hoàng
kịp pnh yht nh chưa vaí, tb tm ũncg rồi ngcũ ,ng ýk hn ta đột Tùng Ta ta mt c. gnưi yht àl iưc at òcn liền thế mt khin ói:n iv óđ nâV tm iác, v,y ũngc đã nhiên ,ưgni vẻ hưn
c mch uxng. sự óchc còn bao đặc, quánh rmtù cđ rtn ĩnht tM đm nhơ hếct voà lối
ưnig cũgn không đã Thần pDi tyh? hai ai ,cưi họ nói: lại ênl sao sao yâđ hc chgnú rồi, yth óc đó “Vậy ta
k gì i:nó óđ. ãđ là lc đ,u khẽ Cố Mch ig có “Chắc tòr
hcnâ igtến nâV kôhng gọi, huynh lầu aogi c àno thậm cũng ca tiếng trên ếnib .tm nôgkh intgế không tgiến mà, hai gnđ đ iãm đấu, gia, hty Vậy bcư chí
soa gcúhn kh àhnk đặc, đi tử?” àlm unm b nâV ngồi ôcgn ta at v?y gngư C nTùg C dậy, Kh hiệp? Chgún igng Diệp ggn
Kinh hoàng!
s cũng ôh,gkn đ,ó iĐ yhhnu ?hgôkn av ca, cười rồi có ,iơ ynhuh Diệp nhT am rit tđ r,i gặp ciư, qu thần thi tyh thể kia hỏi. thi th ym yth tth
iHa gniG sao?” uq ht kết c! cảnh xé,t mxe hnmì Tnh hgnoà ipD “Hai hc đang li này!” những xung hi, vào kinh quanh: t v k nêl otre v nôgkh eotr vội nhớ gnưt
lgna voà ac ánh m ángs lt lang chút ,o iuc nhàh mờ Hành có lầu lờ iha, ch tm v sổ cc đ.m ô kỳ ngás áhn thảm
tử ahhnn lạnh chân t cth voà r nđg nàb hik nulg hìt cá!i thiên nlòg oc Thần nóchg ghnt nến, tiến tm hai, giơ gniư ,úrt kíh sảnh Diệp người lên, mt hia ahi xộc lu cyâ ênl ct hinl đi
Sc bếin có aso? tht rTi s hnT ipD đất ơi, nói: đi ma mt ,đi ac
h,tc xnha c v Hai những cákh lên thân bị đất cách thừng nnìh dây mặt inưg đôi ,òrnt không ntr cu ,áckh gnl iũm cũng b trnê cgnh tím gnr nđug thang. hnâc thắt th hgnn thòng c k c,t treo th iht tm hk,ác nưh ôth mt píha trống rpá ,đaư nih màu khẽ gì
,ln tím sc khôi Cố đó từng ưiD thể ngay hckí nhinê tig mt, ca íkh Vân ôukhn hyutế đột sụa, sự mt âhcn ,cái hócgn .cs thích thân sau Vnâ hn thở hn ho Mạch, biến nhanh hanx co ùTng một àv ngụm hnTah phục
thy thi gln thể! trong cth Ch eotr s,nh hcc chằng my đi
thi về lơ a,iv nhng chúng treo lắc nhún l cếihu pDi lửng, ó:ni cl ch nghôK yđ ht cười đnga Thn cây aphí nnế gơi
hngt trong nhNì rteo thi rntê b th árp kngôh hògnt dây iggn nâd mà lng giống àlgn ôth Chúng khung tgarn tth il trên cổ, đu đạo. này, ngưc chp t,rn ac. ca nhà, nhgn
t,ếch aing thời gần ab trgno đây. àgny ưnnhg t hai vong chỉ ãđ uĐ
đang tm hãi. pDi mt tột s cMh rõ đ khi nhnì gtrn dn hnT ir ban ri xổm nưig bối tp gànm và ita mắt nrtê Cố Hai ,nrg ngi trước uđ mở đầy trung, ,mt tànr t,m hkin náh
iĐ l chẳng ?sao ma mày, ipD nhíu àl Thần họ hia ri gp ,ca ưngi ó:in
nếđ càng ngoài hp,t ht, dự ncơ có c nào. lớn gnxu gnigă khí tgn lcú cngà th ngột bất trút ênB cưđ t,i báo tir khó hnư myâ eđn mưa dường lúc không
htt à?” ncò “Ồ, ơưgni ccá cười
ếipt liền pDi ngược Thần mấy dứt, ra Li hn tđ bay âdy gcưhn, ra my ht tcr ty,a kai ar tđ nhiên va v ngoài. ith
thíhc lên C âmt chóng hia n nhanh kíh gcn âhnc aih chm ,nưgi Mạch của kích .h ytnur gcnưh
iR, lời chưa dứt,
êln Rồi, iha người lu. bước nli
htcu il ht oter ưnig bị quen aih Vân đang những ,y àM nbgó thi lơ giữa hT!han nVâ lửng chính Tùgn
hhyun hnhan đệ Hai ưign .đt unxg nâV gai đặt nghcó
cMh C u:đ cl “Không.”
,it khẽ loi amng tm ccá icà òl nxg!ư cu nhãn gnkhô il gi khí, đưa thân đầy hn, hung treo thể o,da theo èth nòc itbế gnđu âyđ xanh hit lạp ngT như hniu ra, nhưng at uôhkn mt ,mikế t,ás tr lưỡi mổ t kẻ ith đu nh thần hibn âđu mày th uìr nàl óig ác tmí,
Lập tph thế xem C chM ,tc Đ,i y:d nào!” đứng lnê