Logo
Chương 1021: Tâm Ma Bản Thể (2)

“Bên trong…” Yết hầu Diệp Thần khẽ động, giọng khô khốc, “Đại ca, huynh tự xem đi.”

Cố Mạch mặt không biểu cảm, vươn tay đẩy cánh cửa như ngăn cách hai thế giới kia ra.

Trước mắt, là một cảnh tượng nhân gian luyện ngục.

Đây là một gian bếp khổng lồ, lò lửa cháy hừng hực, hơn mười tên đầu bếp cởi trần đang bận rộn một cách tê dại. Động tác của bọn chúng thuần thục, chuẩn xác, thậm chí mang theo một loại tiết tấu kỳ dị, ánh mắt lại trống rỗng như những viên bi thủy tinh bám bụi, coi mọi thứ trước mắt như không tồn tại.

a,ki ưngtr đa đuốc ciá cánh tựa sáng như ingm úpth Trang ig rộng tm uá.m uch cao gađn đèn i,ak ac giống như áh quái nl ênvi yutrn tv t,tếyuh nrotg li cng ynà như
không nặng rtnga ânV nhìn đcư ipD quay uhhyn yht đ uđ h đu nhà ginết thấy pt tm as,u Thần cảm lòng trĩu, goà cái. gNhe phía lại vnêi kmì éhtt àv hn t
ê,nl xuống đến ưxơng itg vạm các Nhui đã vung lý dàng đùi. à,gnr gnav ntê gưxnơ máu vết dễ những t mặt bếp hkác noc tm cđ aco nhau. đu tM biu chặt và tc iiag thi trịch, rõ gkônh iT nlă v tm đ thớ t.th ra x được chặt ,tc doa đt mảnh khác trắng tth nặng htp uhế rtm lộ cm ciá sẫm iếntg nngh r th ra nođ tm
hàn, nghn nrt hcâ,n hti hiccế từng àx mc móc st ot eort àvo Têrn nl mt gtu!rn suâ nưgc th
nhgc níhhc niuh htt nói sao? ca Dip óc hoặc vậy, nĂ cả còn nió: ìV này hign a?so đ nTh nưh cíhk ncò đ ìnm?h ocn, ưtgn không v “Cảnh cưha mẹ ignư cha
.aco htt nCh iig
hỏng đã s e lại.” bao gcùn nnhg i,r C ta Mch ahò hpá ,tihô ápph đã phất ir haò nữa, ig cũng gniư av lão thượng htn chết, ht, ulâ đây giao kai Đi thượng ntr oãl ,aty này ói:n ngr, hgônk
ân,uq htn gNô ab nph cB nqu óc ln Tăng rnt Bắc gNô thân quân.” th ũcng c mt C ngĐ minh ítn đế Năgn vi nhờ àov áhnp nth nTháh íđhc Thành ngàoH hcnhí ncư ưnc năgN ac hhà,Tn Pht oinàg hCu ếht n gnh đu àl nTă.g người của óc ngưd Đgn ogrtn hnáhT uCh ,ômn Huệ đám gnăN c,s phục đàm tr lợi uas iog,á ưs nhiều t htP ãlnh phản tín hnp ngưỡng đến ađ iđ Hu ngay nigơ yên àv giáp Hu ãđ inth liên kih
tìh tm hik và ,ca Bt nthi htnrì thượng hnT quay hn hưởng.” đyâ rnt ngiư im pháp ,li nêiđ uayq ir “Đại tt ìnhn t tên iak Dpi uđ Thạch dùng thần nkôgh phát qáu dám loã c đi đnế y nói: người iĐ stu àml Lân b hòa ,ir đều uti bí pháp in.hu đi,
câ,u ,gì chM mt hêmt C ênt óni ohc iđ. không uit ri mặc ión
knôhg i:ón C kmì chM được g.inư âĐy htt
ra hki Ngay khi bước ragnt h vừa iê,vn nb
ynà sáng nhân loại amng đến chốc Âm sau! đcu ált! ntgiế đèn cgù,n nàrt thanh giới thiết ípah thế npg đổ sự hptá tt một htm ênvi hnago Một kêu ghnt khi s tgorn t nht,í vọng nrgta tgưrn đt ntg ttyu sp kh iph anqu nùgb
đạo nv àl nghi người, rồi cl nă so?a thôi, thế tht nió: iph hícth hkgnô đ,u s Mhc cưđ đo yàn khẽ C “Thế
sẽ sc e nTh nói: rg,nt aT ápth ngnưg ưing iDp ghnn điên!” rằng, này tm
đây gì?!” âĐy àl tht
,nió óhnm hcgnó họ Vnâ, piD đ il, hnà không .đi gxun àv Cố chút ahnhn ingư huynh ri va gdn lầu, ig hnT hMc nb Va
Hu Tăng gNô uH cq.u ac â.yđ chính nhhTá vội của ,sư di vgnà tăng phần ùgTn cqu nhân Bắc h,Tành ìv Thhná nguyên Cuh uCh Triều nĐg pháp Biết nâV nũcg Năng ếnđ Bắc , cB ,huC ăNng rtì nl t tr àl nói: đó là đìhn
tniếg nhất, toc ào tiếng ,sét !aưm còn hNgn htan nvga bi hck ptếi s ọe, nôn ntgro cC uhtn gỉ àl Ta cnug cưa gào nhất, ahun ac tai, mà sự tnếgi đ, igtến ògl,n ưhn ar étth hahtn ps gnNh lưi đ,ó tonrg ếnitg tyut thủy ni này vô êđm êgunyn ihóc đniê khóc xé tiếng n.êl vọng onkhh ônghk mâ nnâh trước htnĩ niga! s éhtt ca n cL ai nyugn mch nhất xé yút
nh rt còn iơtư ưid, àm da ngược ípah ihnk itg ra huc c,hb ctáh htoe m,i tcó ơnđ muá phát d óC hoàng. ugn,x thi ácth vào g “tách, cếich trắng th âm điệu thanh ln đầu
ltá S là hĩgn ri Đi tiểu uCh một Càn đưc iđ đu ođ hgơưnp kém th nn qcu .ưs hCu õV gi xa Hu nâV ,at nói: ngt Tngù Càn, gnôt quốc nhất và quốc, xem tm có ccá khi Bắc .nT àny Bc hnư suy Đi nđế uưl uisê
quánh uhc kịt. uám đc nửa, ãđ đến cm gntor đy đen cNư
đã lnê àngr ,cs ôsi l,ò ,l àvi hngk c,hb ơhi tm ngút. rtgn pbế nug nổi bềnh nồi hơi ưcn Trên bc Trên tht đc ùsng hacn đang nghi ph.hn lcu nếgmi lềnh đang ưcn nưgrtơ sắt trong ,hacn chiếc
anđg mang hcu tm tM tth lầu bữa. ưnbg tư uti đi ânhn gùnd ra, cho đhn khách nugx dưới
ignò cmâh nổ! như Ta
àyn cao Năng Tgnă nếđ Bắc uH chM “Vị ó:ni ngạc Cố v Thánh đa có uCh ?osa inhk yv
nữ àgi mNa óc. rt uđ
“Ọe… e
A!!!
Tự Thhn,a ôgnk?h Mạch “Vân hPi inơgư C Vân ibết n,gTù hỏi: Hia aiL
?!này đã thế gì “A——!! aT mlà
gnơ!Nư rtngo ni? niưg lại ươgNn sao osa inưg
là il ũcgn được gnnh cõi hákc luư Cực Tên gưni ngưh tư nhúcg at iõc uđ nnâh vậy, ah khác nyà xác thể c,l xcá h ghnư tui chính ikh đ nlê công đây nếđ th c.đ at nêl nói: đợi cho núgCh ,Lc lại ưcđ dụng.” iđ người như ãđ nưh igưn nh hniL ưlu cC icư Lc, sẽ gian
cMh ưCah C nói. ch.c