Logo
Chương 1092: Thần (4)

Vương Thanh Bình ngược lại trở nên vô cùng bình thản, cất lời: “Cố Mạch, ta biết giờ đây ta chắc chắn phải chết, không thể nào trốn thoát khỏi tay ngươi. Chỉ là, có thể cho ta chết một cách minh bạch được không? Ta muốn biết, rốt cuộc ta đã ếch ngồi đáy giếng đến mức nào!”

“Ngươi muốn hỏi gì?” Cố Mạch nói.

Vương Thanh Bình hỏi: “Hôm nay, ngươi cố ý để ta phi thăng?”

Cố Mạch gật đầu, nói: “Thiên Môn không dám đến gặp ta, vừa hay ngươi muốn phi thăng, ta liền có thể nhân cơ hội xem thử Thiên Môn rốt cuộc là thứ gì!”

giết đi!” ta ơgNưi
nguyên itd tiêu nH rtc tiếp ôgkhn h.nt
muốn ta niKh. hnvĩ s biết nđế cẩn hyã ogtrn nhKi tnh óđ cm Bạch chn itếb Ta không grn gcN e h!ơn đnế Ngọc lmà Ngc Đo hạ hBc ri chắc gì, nkhgô ycuhn cm nhiK ãđ nũcg nuế đo nhôkg hcB gBn phải kỵ ngynuê nth Lai, t ếhc va .at pih gp inhu ivn ngươi… ơNiưg ac ,óđ đã
áus 【Chém ếigt tội phm ytur soa ãn
nmh anhTh tm Vnưgơ il. Bình
rtn tm itếb cnh li yâg ânnh grton êrtn tm niơ tại ra hkông cht động s hya ,tế hnưNg ia.gn ai iđ
năm hìnm hCo vn gi tm iggến .ignếg phi là y im s đã áyđ àl đcư Thế ếhc ihtô. nôlu mtì ing c,chá ,đây qua gni nthhà ,ôgnc y tìh hcn đáy mt đt con kiếm nv nghtă biết hai ếhc iph suốt bgn ăngth kh ătmr hc ùd gii nhưng mi
ếth ti nv v gian. nth nhmì luôn thuc rằng cp tn hoc Y đỉnh
ca mnă ưbc ar, sgn năm itrô grtn ncuyh mi thôi. ngàn l hKng igưnơ trư,c noLg trăm tuyết âyg mn tm áo tước, amy n:ió đang ,àny ngươi ogrtn Thần, đ ghan mong nữa.” vết ch một năm ngúĐ thân uaq nbhì sót, nữ Thahn hnt t các đừng tóc hin ahi tử knhg lcú gtnr ,đy xe àm
Y .nl tr hkcí íthhc chịu
hcn tgănh ngyêun so íchnh ưcb cảnh, ca Thanh gLnă với .êiuT nhào mnh nơh nt hpi htn của Vương tnh pih nh,hc ac Nungêy nhiều àl tại an thngă nìBh
nhóm gniư iph nói: tn cMh ca k ếbti lunô hưn ti thăng hTp thyếtu kíh k gưiơn ruynt ngươi ưvt nKgh C c,nh phải Tước, âhnN .tth v Tth qua aTm ghnn mc rênT Thải .K tm hn linh Cấm ív igan vẫn
dn sôgn pgònh thoe Đ đến Sát, nđoà dp coh Thiết ri Cố nhanh chc cùng gnch Đu báo ph ưnig ir hgn qnua liền dn yht. t ônhtg iđ, ngòi, chM nhgcó
mtâ àl gếti ma!” ơinưg ìTh ra ãđ
Cố Nyag Thanh igtến Mch ý của b bỏ, đu khc nhắc trong Bình lnê h thống: nhở vang xóa gVươn thc hokhn
iTêu làm gdnu .úđc ca Lăng nyà êyugnn hn b nht ưH ìBhn hn năm Đao mà ikếm Thanh nguyên li hắn axư dùng htn thần pnh Logn rnè ac unm iB ngưVơ hTái Kiếm, gngi hunc lẽ, ày,n mun linh Lân Pih vào giữ och ưhn nguyên
ãđ Cố tưởng bnê gcnh Cuynh kết h.úct ,hMc
đ,ó Sau
nó:i sớm đoán, sua C đã ôMn .cnh gn Ta cch iế,tb là cMh chắc ếgti Tiêhn đã émch ưnngh hki giả. at usy am thì iĐu không mtâ àyn hcn như
C hnT Uy gonL tc pl nhận lĩnh Chưởng. Mạch
ođ ngờ aT c àl .h iLa muốn đứt iđ usa ưnghn yx gp sẽ ra nlê tìm Ngọc h,cế av hc gônkh Bhc tcếh, trực ếgit Ncg il cgN câu iếpt ý s manh dọa k C óđ h k ,Knhi rồi Kinh hiKn bị Bhc tc hnng thần. theo ra uhtn :ión Tt “Ta mc chính n,mu ôhnkg chB mượn ênli Bch ir chút ngươi, sẽ va b Ncg người cấm gBn đu Mạch Khin mi tbếi. ênnyug ngoài khi mà
ttri .mc ìnBh đ tmr ơgVnư hnhaT
lĩnh gh?nkô hnn óC
pc Long được hTn yU áus ghưCn thưởng it pnh sao Nnh đa
tnrgu gic không dài. li phải phủ tâm vô gnhk m gnuq.a at d tưc ũv mới tnâh hnưgn hnt rtân bgăn ônlg gưin ngủ àm sương gbăn ưu mt ìg, nìhh khổng mt l lp hồ igc iT ih,nt bảo k ón đm cno av Trên usa là ,m nm,g
Páph một liền lập trin hnohk C hgCn aty nátr óax Thanh Đo aM iht vào tch Tâm ac ý hcM b tc y. chk nngó iĐ imđ nươVg rontg Bình,
pho nngg Khổng ưgnng ìnnh Thải hcm t uđ tm irã cTư thành ưgtn il trời, Tht ăb.gn
sao?” phi àl Vy nnê, nhtgă gi
Tanhh hưn Vương mđ, mt, Bình ri gtn thế đã igna nghC đến tròn này th li “Ta vậy ưci rnt l sao?” hmt ri ói:n intr páth
một đột phủ ttếuy đã n,êtr rtm u,tgn .rntà ăbgn n l lan Lp usa bên cl vgna kh nt tịch bay Sâu trong biết măn rc trong mt ênl, vn bgăn gnm ngưl abo t trong êinhn một băng ìhnh đc gyNa bên khàgn. hyná dày ar cùgn tiếng tm niêuh phát mtr ta cc t hcgn mt tvế ếgtni ăgbn nbgă hint hình vn tm bgùn òta ôv sơn ,đó n,ăm không vạn ikh h đc đ, k n.tá b nnh knhg những huyền aob
cB ăBng hiC Nguyên. ,aĐ Vĩnh Đống Cực
cTrư Tanhh trên tiết ig.na v cếh nVưgơ ikh một một mc tál, ta .ycunh Tnhiê utx rtm riã mt hco Bnhì ri chế,t ta hngc, đạo iơgnư ói:n mc ýust ta kéo ta b ntu Va l hiện gniư hik ânhn Môn chậm rt
mi s Sua li ahi là ra hkc àL này ra?” onC tth nhất tc bày lại một âmt yb av hay hi ht mắt àm ón mtr không hc?nuy àl và xảy mc niư:g tm ul,â tịch, onc mt nhử inth nđế ht Hn rồi… li tgếni nbếi
sâu rãi óN hct aih động cách phơnưg đưc hngkô gcnù gbnă ađ óle gnKh kh tầng h m,t nkhi ưtc biến đầu, mất. ax gnaqu g,ain gnng chậm nbiế tn il htiên ngđ tht mc rồi c ôxi m at ứng ,t grotn sắc kia. mNa