Logo
Chương 12: Tình cờ gặp gỡ (2)

Yến Tam Nương nói: “Ba quy củ. Thứ nhất, một vạn lượng bạc, phải là bạc nén, không nhận ngân phiếu, hơn nữa toàn bộ phải là loại một nén một lượng. Nghe nói y thích ném bạc xuống sông chơi. Thứ hai, phải tặng y một món thiên tài địa bảo khiến y hứng thú. Thứ ba, phải là bằng hữu được y công nhận.”

Cố Sơ Đông mờ mịt nói: “Hai điều trước còn có thể hiểu được, nhưng điều thứ ba, ai biết thế nào mới được tính là bằng hữu được y công nhận chứ?”

Yến Tam Nương bất đắc dĩ nói: “Cho nên, đây chính là nguyên nhân vì sao tìm y chữa bệnh lại khó khăn đến vậy. Hai điều trước đối với người bình thường thì rất khó, nhưng đối với đám quan to quý nhân, phú thương giàu sụ thì không khó lắm, cái khó là ở điều thứ ba.”

công giới it ,ý yhn cảnh công ncâh gnđ tu ig đ. cảnh giác íV thiền nhtìr thể ct hưn giác’, oil kiếm A đhn, tu tđ gntùr đnế àl đó ói,n iig a,gi h cảm tới ngăn tnh vi thành hình ưcđ iế,mk ,đnh ghpon thể ĩhnl năng ig đ nhất ý. về khí.” oac n,gđ bất mtâh ni nhc ng òCn tb ý nheg t v th ý hdoan uyln đt huT htN tiên aT là ìth bén chỉ tm ta đo cũng gi iv tTh i:nó giới in cc ch àl lc,
hỏi: Lão đt thấy hìnn A gùln ?aos aV iđ ươ.Ngn hTt ếYn ikếm hnl nhiên cnh mTa ohet C thật ,iđ ,nb êbn Thất A ôm s vẫn không Mch
kiến.” nh yth đang đếm aT va
chiều rit Nưngh n,igư không gnòl
chiều dày trên oVà ngày th rti h,ai đnế kéo đt đen cđ. ihênn tối âym
rất cỗ ulâ nhng êbn yđ ôkh thiết anhnh, ex đã aob đ g,an tm giặt, ơgưNn Yến orgtn hàhn nqu àv nếcuyh lương chẳng đi. ps gdn cho Tam ayth bị rất gnđ nuhc ếxp vật áo nc
gan dùng C ôĐgn Cố hnátr pl iv ník âyc uas ướt, dầu rồi bị vào ng đó ex buộc lu. ưađ óđ gnrot vào gc đ ct cMh maư ech làm gna
óc sao nYế .bn ri, mc n.gv n,a Đông tg lão u,đ ơS biết ơn hy nht ít ngũc aT C iđ ói:n
ưign. aoc ht cả mười in ht cao cộng đạt ncũg gii àl õv hc g,côn àyn tyut đạo quá cảnh hôkng ôngKh it tt li
người Tam gnưNơ ,ưic ir oyax nếY mm đi.
……
mC ưniơ!g nơ
,la xong aV nhóm
s c cs mxe Ta ngươi dò ếht mìt gúip các ácc,h hỏi oas.
?m
Tam cgũn tđ hgônk my tđ c giươn đã cgn uqn hMc cảnh in ti e nà?y ìmt C “Ý Yến này, it aoC gii mâL n?h ignaG àl, gii âuđ cảnh gcôn i:ón nhik Nương người ra th rằng
hcM hgnko rit cảnh thế ưnig mất ảnh ba C giang àl Chỉ ănm êhtm Sơ óc ênn đ aym tới ôhgkn là ưci đi c quãng ngày xe Bt ncũg ab tốt, phải hưởng. hpi gnĐô qune iun,h li C nôb xa nhàđ ag,n đã mới ênn ht đui đnưg ,đt nưđg và hiucế hồ, nơ.i ưngđ uđ ànm hmc C đi ngựa, nơ,h không nhgôk gin tc quá, hMc ũcng rt vic bị quanh ás mn
vậy, gĐnú nơNưg mTa ht?ế Yến .ih sao
rgưnT Va ngôĐ ch hegn ơS Cố Phong êtiu ,cc ngi, ab nli đến ni
hưgn xe, rctáh đánh Sơ gnôĐ ơSn ìth Trúc nhu.y v ph C
nôhgk Bên ehng ngiư gtinế gưin tí nđga àv tiếng dồn nga có à,o hĩnt nđg i.t ồn dập nruty nếđ tìh gnoài
h pg gTnrư iHa phải tb cục i,đ nb hp ĩnahg bị không tiêu là ùrtgn đuổi ghonP il ínchh huynh ium ng .yâđ
đưc ngựa do iv đó hn tm để đi ht mt nôĐg nhanh dng hơn, ênl mìt torgn cùgn C hki gần ul phgnò mưa đu khi năs ,iún nc. ,iơr cuối cnă bt nnàg thúc
írt năm gokhn nhất đi nưgơt nơS nvgù m.d Trúc qn,u ynà cách inGag thuc êinb unqy ca aingG nằm huyện xa àl tm rgnot mtăr của một miư yunh lánh, âmL ht igi mâL un,q oh quản v inơ
iànog v .oađ ti pl bnê nâhc Trời ưTrgn ovà nhg óđ, uas người Ngay cho ngig đây. Phong không?” óc uaq nói tbếi h mt bên gsna uitê ggann tiện “Các hct ln, mưa àov bng árnth đổ C nắm Đgnô uitê h chúng ,ngort nĐưg đang của hữu tức cục, mưa vng là g:sn tm kôngh pá hicuô ti tál
n,ag cMh tnogr xe ngồi C