Logo
Chương 1212: Thánh nhân cuối cùng (4)

“Huyền—Huyền Quy—thật sự—đã tìm thấy rồi!”

Chấn động!

Sự chấn động không gì sánh bằng, như sóng lớn ngút trời, lập tức nhấn chìm mọi suy nghĩ của Cơ Vô Toán.

vẻ ?A mặt áTon ngơ ngác. ơC
ơC xuống nhũn, Toán ngi mm hcân tđ. sụp ahi
!quá ơC ucâ icá óngn gơi uâl noTá tm “Tiền mi tm ưđc ra lcú pghón ib, thật tnhá: hào lên, tná nn ,usa
hi. at yuHn yuQ sao?” lại ênn chút Vy một nhỏ
in oãL ý đi ngb gncũ nhkôg dường úht .hgnaĩ th inag hưn hn trước gknh ith l mt ,àny nb nếđ cm nth tânh ,ib mt yth éb
ta săn at nói: yuQ n aob gì il thành t,a ,at h,ntâ đùa gnũc phân mình ếgit ìmt th ếun ynHu ihuên ca uâđ, bo nên, gnađ đ ý “Nhưng, ưngơi âcnh ngươi hniếk đm ínhhc gôc.n biết các s ac gnũc inó đnế vy at Không ignư có hc ntâh ghkôn chák, mình. óc đó thân phân
ir, Nói
chậm kỳ đầu sp hSni nói: nuyH x,nug áhnTh ca tb irã ưinơg ngươi về onàh đến, rt đi! Nhân, tiếp mệnh s i,đ yQu Đồ iđ mau “Mau mìch Thn thành tc hinêT
nôgh?k hânN chM mtì gLon Quy Niươg iph aniG đến là hi. để Huyền
bối b maig hing Nâhn tni ca aos? Toná Ý đang là, Vô Logn mc Gian o.hc Cơ Mch
go gượng yv Toán gkôhn ôV cười nc ơC “Cũng đến phiền nói: cph
Vô cho ib iv óin ghkô?n tếib at nTáo óc nói: ht vàng tiền i,Ph
Qyu Gian Long ta Nâhn là bị ưcđ nmă trên nhàht Hnyu luyện binh gnlư nv Thần aGin hai cũgn Bi luôn chM Logn bt đi, cõng hcM nhâN bắt :nói đi t mà gnnà hk.í rctư ưgnl, trên ta ta
hpi sợ t nữa?” ,Táon òcn miệng ìtm thân rồi, vẫn ơC sao? mây Nươig Giờ ta ntg lao ó:ni at của m gnch ìg uQy đu Hynu đã nlôu ngươi hiện nxg,u Cái ìnhn
m bàn đến unHy s thnâ đoán hmn .chM giúp bay mai giúp thể vi aim ca to tay aiGn phán r,y mặt ianG Long i:nó yàn gđn Nhân có crưt ud ơgniư, phần ôV nl ón, ngươi mìt “Mảnh ảnh óc gntr. coi nếđ nhiên của th bgn ón uqc thấy Nhân miệng pl thi ưinơg run hưgn th ,onTá iđ khẽ vtế có thoại giươn ognL Mạch, khiến tự uQy nc hcn gia lựa álhn rùa tm
hi: náTo “Vì ,knih sao?” ưhnc sng ngih Cơ hoc thụ
giam Snơ. umn h giam nôC Lgon ngtor đi ó:ni ôLn nèb aưđ yl agni B s cho nhgt ôLn bt iđ thi iGna àM h nhất ngăn hgkôn Sơn, nCô achi sự. Nhân gnhóc thiên hNnâ êtnih tn Thn íkh Thần đại vận ìv ođt ga,in num cm tnorg thống Huyền đ,i vì híchn t,c bước hnnâ nhanh ón nê,n lại ovà Mch Thần ti Lgon hnnâ Gian nc htn cầm đ trở nì,hb khi aus Mạch, ahò àl ac Thần Quy thực phép ib
ơC inT hnig rõ och ih: aos đến Vô biết ánoT bi ìv li y?v
irã Huyền có ưđc, nNhg káhc ngưi gơưin ôgkhn Quy thì chậm nhưng nói: htì thể.”
ĩhtn tm ri bé lặng như vàng lặng ơngưd hai unâ uchiế nh vng to lặn n,gxu màu của Điô nl hnât lão. táih l y, hn
ta bp chẳng :inó ếnđ yv ưnggnhiươưnhnng lắp ìtm nl il yutnbếHi Quy gTnnaagđađ Toná hoc Quy—Huyền nói gnũc ai Vô
nưiơg .ar im ohc ,vì óin yN,a gLon gncũ iđ in:ó ngươi Qyu igơưn Nhân đ biết, Tth Thần Hnuy đồ niSh sắp đưng Thánh Thần Thánh hMc là hêTin mt “Bởi mà nti k uc aGni Đ nđ,ế .hnâN