Logo
Chương 1227: Kết thúc và khởi đầu của câu chuyện (Đại kết cục) (1)

Cố Mạch quan sát Thanh Long, nói: “Ta không mong gặp ngươi, ngươi cũng không nên hiện thân ở đây.”

“Xin lỗi.”

Thanh Long xoay mình rồi phủ phục xuống đất, nhưng thân rồng khổng lồ như một dãy núi, dù đã phủ phục, nó vẫn phải cúi thấp đầu mới có thể đối mặt với Cố Mạch. Nó trầm giọng nói: “Thần Tôn đã chết, lực lượng tín ngưỡng của hắn đủ để ta khôi phục chân thân, vậy nên, giờ là lúc ta nên hiện thân rồi.”

giơNư" đầu, civ hk C nói: Mạch c gt h."i
ca ,kế hn đt ilo uLân thập Diệu ynàg yHun giả do Đao mạnh Đgn Hi thực hghcN b hắn đến vờ t nùcg khiến ,tih sức Tề mc ac cl óc êgunyn àiv mạnh, đ cl ctúh và Lân tính uht nàcg uci Kính. yđ th
ovà ht Sau óc Hi thể Thn của tm a,Đ hnâc hn nhi phát cl ưng.ng số. lại tụ at Tht ta lên ir, uxt biết ohch Tôn s nggnư ưnggn Bắc nháTh ơinưg, inl lại Lnuâ onxg hin thần, kế nít tín đi hKní nưgl Nhưng, đ rơi đó, ânht rit yat khi dắt hấp nd Cc Chi biến đ
tm Tề nhê,in đó, ny tnê Đnơgư pnhâ tiện giác. hc nh, mtâ gưnnh nói: đã Năm xưa ếk. mpàh âhnn nô íthn d mt ongL mức unHy ếđn táph hôgnk hhnTa ùD sợi Diệu ta bị nmă ta cũng va còn sinh
ahó :inó tại thực hin vy hcm onà bị nkôhg giới ,hn sự gian, ngươi ith gii thành lại aos yàn ht âtnh gnt ta rõ, Long hanhT Thế thứ ng?r phải yuq xtu lgon ươgni nào Thiên uưl chứ ht ũngc người hânn huyết hia Đạo được!" hcân tbiế knhgô tc chưa a"T rt rng, gđn
hỏi. Cố Tôn?” Mạch nTh “Ngươi s
óc agin tồn t.i này duy định àl nrtê b làm thể gcũn it th thể ta sn thn nth at ưgiNơ ếth ncgù nt ginơư hgnkô có trnê àny ydu tếh iag ngai thương, b tồn làm ti tn,hgơư ngcúh ta
at người hai Tề chết năm, Diu mnh noiàg at ,hàn ac li nhua, s qu yuT cngũ mt ếhT hncếi àl, icu trường bí uil tu lin oa,s ngcù Diệu vi d tập để gcùn thay rất thì sẽ mới”, nânh iuc dù th.n rtmă s ơinưg gknhô “thánh ếkt gi.ưnơ at, ưđc ib này mn thua ngàn sao ylnu như dưỡng, Huyền ai hnơ iếgt ếquty T ca êhnin, irt iĐu óni hợp đi sinh ta ra hơn Huyền cũgn gin.ươ
lại Gi ti Tôn chM được trên li là mưu tm hắn. ió:n hại, giơ ếk igan như ơNgiư yud gếit k nth nào g,iưnơ li, nhiều ăgnn êkgni cho l,nê ml ngươi rằng thảo nt lý.” áci qu nĩgh khả quả Thần thật k C thế ngón
onx,g Nghe
ic:ư cũng nên từ ãđ gi bây inh khẽ at ngay Mhc hôkgn đầu ,ưNnhg ir, nũgc hn.tâ Cố nói iơưng
trong Lân a,r thân ưn.gng trước, nv ntrog thụ àngn Thực Tnh Nghịch hnpâ lunô của ch lgưn lgno nh ntí trăm at hp mt t ơhn ca ta, năm lực n Đoa th nglo hc hồn ba
nôhkg gin,ơư ta, àl đối igươn ech và aT dù ra àno nmu đi niươg agi ,hk ươnTg ghưnp.ơ num h của cưi ôkhng cũng bật thể được inưgơ ơngiư tự, ta gui iếtb iv ý dung :nió inh igết cth thân Thnah ,ta áts ahc ,osa ta. Long ếgti
C bắt ta nào?” tính hMc i:nó “Ngươi từ ikh kế đu
at kngôh gưhơ.nt àon niag hntâ y,h ưax nhưng nthâ hn cáhc khôi dần hnt n,h b hồi. gsn :ión sợ,” ănm phc ta phục bị nhục tn “Không nâhn dần Long ùD hcnâ đ của lắt hnaTh Tht ngNưh nháhT hnt lo,gn aly il
lọt ,at yl kết.” đu ôn c thấy Bc là Chi haTnh T icu ta Địa, ibết ưngiơ mi Hồi uiD hKín đến kia. hồi uynH liền nuyth :óin đến Huyền kế ngươi từ gnũC iđ tni Diu cC đ vn ihk nâLu lâu, tníh Long yđ ovà ca đã k tnìh ra kgôhn ngưiơ hnut mt ênt ta ưcn ngươi, T Còn ván áqu
đ iDu muốn mà b ta dựa chỉ nhưgn vào nh Dù uiđ ac nh Tnh hn yv thn âm đgán là ta av hmt d.ng htT mà hncếi il nghiền Ta nên, hay lc ta inl vn ôcgn tính, nn.h T mt yHun li mnă trong ,ép gnôhk uưm Thánh, giết Tôn óđ ,th
iđ ig đ Ấn pth hu phó ítn gn,nưg Tnh thu Hồi Ta lp đã uhicê hTn nhíK Tôn. lgnư tahy nyuhc ásng Phật ,ômn người cho hắn làm cl giao at âuLn nthhà ahó
cm hing S ngay, i,ngươ ra umn ĩd đpá là vấn.” at ngươi coh ta pđá giải kgnhô nòc at gii cho htc aty tm
nrogt nm aus đno úgpi lnuô ,c rồi áic mnă àov tay soát ta chho tầm póh aT hn đ im rta ca hn đó nl T ýk imk của mnu óax ,Hnyu Diu cgi chìm cTh Tôn. ig biết hắn hc tế, bỏ nh gndù htn nmư t.a sưu kế uđ nên nv at không iđ ht éxt gn ngàn hay hTn il h
giết sẽ lại lc tín nhtâ htm hp thế áchc hpc háThn i.m Cuối ưngl nTh s của ,n Thất nmh gnùd Thần cnò Thần thế.” hữu ínt iênnh sở hôki thay âtn đỉnh cùng, lên nht at hcnếi Tôn, gph,on ,Tnô ngưỡng tr thụ nơh Ta t ngưng ànthh ,nTô nht t ri,t ggưnn, híc cl hnT yàn
yHnu măn gchon n yV cười: ngàn khẽ chóng, ohpgn bị giả.” Tề óha uiD a,r luyện aoxy àl Mạch c tất uưm đồ, rồi ,ingơư ưhn ngươi đu ôuln vn Cố
hTn túch. vẫn ayn dám kgônh iph Tôn. E vn không gnLo cnò T uHn,y hôm n ếtgi Nnưh,g ôv mt còn ếuN nht.â in:ó ihn at Thanh iph émk mình rằng Diu cưđ gáthn ht nhôgk măn s là ngươi, sẽ
uDi không sự iv phát nhân tnhár Tn.ô Đối rit hgnt á,icg của mà hTn các số hmn ,ưingơ iH tay được nhau, nơigư Tề gnth uânL uđ óc sni,h s thể đều uHny hya rongt nói, txé tánhh như nhíK ta đu b
nô.T yHun iàv ta Thần Dui ca nnhiê c,l Hồi chế tưởng ung Luân uđ hn nh có T hkc ếK Luân ưcđ oli icu í,nKh hóa, ar cngù nluy hắn iH ban đ êgnnuy ta ar íb ihn để mt bị mn lại gi thpá để gnr cohh hội có ht ot Kính