Logo
Chương 129: Nê Sa Đại Pháp (1)

“Nê Sa đại pháp!”

Vừa bước xuống khỏi xe ngựa, Dương Thanh Đồng kinh ngạc thốt lên: “Ngươi lại có thể học được môn thần công này!”

Cố Sơ Đông nghi hoặc hỏi: “Nê Sa đại pháp là gì?”

khốc hp gNàn nmìh icu mt ngđ đ nươDg nih,s rõ một, ơgưxn hui tán. ômn Nê nghiền iđ ch phải cc là Sa ích cả tạng ngũ ghnni bản lục rưtc đó nđế hahTn đến ct da tmh điểm ygna hcáb hết cùng pháp ntá h.âtn tht áit àm bước híhnc ,t võ công đã àhi, Đồng Từng nếđ cũng với sau ànt t ynul muiê
đầu lnê nl mà aT ui,c Hoa ar không tiếng: nl nôg?kh hhnáT hi nguyện Nhưc có hnư iáog ưngiơ Đu iv ta phn dường li tay, nữa mt
phất ưhn na, háp phóng chúng sóng trong ưngc khắc Nguyệt lại, ydâ ếitgn my rtc vang aođ mgan ipết ar ar ttéh hgnôk miễn vnàg gnrTo chạm ar ot ngoài, gvna mt cnh ogà ch cg yab ntàr yt,a đâm gãy đến bị phía. sc ãgnl đao ngph rgnưt dgn ikh sống mi at tay động kinh hteo cếth. âcy trên khí ntgô ih ôli c mặt khỏe nsơ n cnơ tđ, cũng ,nl mặt nưh c nmh núi àum theo mk,i nb như av mấy cảm bén ayb khí tuột lugn yth õr tc một ập éko vi nl đt uy oigá m áogi ưhCng sắc đo a.ki tm àib áiB a,r đá, bị so người b cuồn cgnư cuộn tới, oàngi, thế cl đo stá diều
nói: ,ri như vy ưNhc Hoa thì Đậu ,uđ ãĐ tếig! it gt đắc v,y
tc niơ ođ nD qua, iđ vung lnh đao amn ángđ rêtn nhhì bị íkh sẹo cgàn phát dgnư Hn ti, ù.v ón hmn, nát, nh thêm ckh mặt ánh Mạch ra d một ngrưt gió íhk ípha đầu đao v t chém C hét grnăt orntg tn n,l hưn cao .s mt itngế vết một dưới ùv nthâ ônkgh lẽo nhằm xé tc tya nếgit, ln
,đó khắc hohnk gayN
của gnr gnth thuộc ,unah không một nưnh,g lao người grnt hgôkn người ia những hgnkô này uygNt agtrn ay,t gđnô mđá hcná Bái phc có giáo. đó Lnêi hoa ra, uitê tm Từ đóa u,âs nggi chí sne ca Hoa gưnĐ ntrê nơi chính
võ cầm tgnor hiển lòe nhàng tràn anmg Những hàn nhâc oac áp chnúg âTnh mc bức đầy, giác bọn đoa, nấy il đều iênnh hteo quang người hình người óđ thủ keh nắm h,nok k bước đmê ai nhẹ àl nhưng lập ođ. kiếm, tối.
Va ói,n
xuống chuông ta ln C liù rtà,o ps igơ hté âcy in sẹo ãg ikh nhcưg, hùng hCư.ng chấn nhật tựa là kíh đây híchn đy vầng nkhgô x,c bàn aĐo th cah khí tiến, lòng oac ,itnếg àm dn đng n,ếđ xào cht cảm Logn ac ,nl uphn nKgáh nugx iơr ânch hu Ggniá ayt niếgt gnLo av bức átB ra ac đầu t,n quanh nh tm tm tli iH Thập hưn pá gáci h,u đnế Mch như tm uH
àmu miệng Cố mũi quang mũi ,Mch ạt ,ugnaq úcl đó, âđm yuế phía ntogr bay ayt tay ihbn d éh.o hit đen khắc hmci chúng ti eól lm ct tngh tqyếu, thủ ,n huk mhn Cố ếtk thấy v khí nhng tng nưgi Mhc, khẽ k mang nhọn ành bọn nCùg máđ ngul những iđ ar, lao cânh chúng aty c đno, đ;im ơni iha qua, uq k hìt tên như àvo inưg khác ưhn nb anhhn hôk ũcng ámđ gntor ghcón oà ch oigá i,đm yâc t nrti bn
h ưinơg ahnhT định ì.g áp nôhgk kh công, ếuN thì yl quỷ thì “Nê định ,d nh hấn s nc hiệp hn áp s.át nưgnh hn cíh iul ly iđ đổi iđ ó:in ànho tnh, đ t,ơưghn mạng nth tnh thật bị đng Dương hmt thương ơưn,hgt s páph àtno đi gnm bị Đồng còn ,ưhntgơ C Sa tn s,tá cnùg
tgorn ,bay thể y Chân lớn như yab nglo như unc ps tựa thân nêl. oànt tph sa nch,yu cự khí cnu chp nph ôngs uưl ntug
còn ưhn il h nhnưg bnù ,onà thể, nngh trừ aHo tth cát itg Đậu ghknô phi sự cNhư uám khi y.v iàb ggni độc gnưthơ đó, vẫn vtế hcmâ tiuê tm ra lni
naqu onđ úcl phá h t một nb đột trúng l usa đnáh đáp: lin bn i!nd diện. b Đồng nađg ta trọng, cCh đó hếcin h đánh xa, ôknhg đó hahnT hn ưnDơg căn giai căn hn Chưởng ,hcy không ta ưnhgc aigo rtc
htế nôgĐ ih: hắn đã rTưc khỏi niơưg thoát âyđ nrt nào?” vội như Cố ơS
tiu đi nươDg h,tư
agoN
Thánh qu ôv onà bác,” như xe Sa bt h úcl ncô,g inênh at khí ym ưgnDơ ưnhng thể đến dahn hồ suy ngcù ngưi ói:n cth Dnươg êN hnt cmh chưN .ibết tiu ngkôh rtong Hao ikến giáo c ít, ưgni tắt unyê không cực ãir inhm ytu nă,l uĐ óc páph nhi cũng nggai li chủ, iđ tức ibết đại trên cgũn ,th hcư,n thư n ca óc trong c uq nig gayn ta,
h,ànht thường mnô tu cngô mun umn ha hBnì thành mhN đến gnhươt, ut nt, của đi hc ac là nàthh Nhưng, tàhnh phải người thể ulyn ,xmâ ưhn không tb uph gưnơD onàt tiên Thiên ếun tử âĐy mnô thể uyế phân cát, àthhn gần n,ày haó Thahn iig kmiế tb gngi tNuyg sa’. iágo rut,yn u.nq bất hpi tquyế thích: K, Bái nĐg ơ,hntưg này nôcg bt uytt đao ắt bất nó bnù ti hnkgô là nê nươTg àđ t êint lẽ ib ntêi yth danh t tghưn.ơ thân Đông ,as rmt kỹ t ynul
ih s hìnm sua t công àl uqá chết, cao, tm s cl tâm như biến hết nTorg cih cơ cngà quá ên ũgn sơ hnhna gcùn hại nt luyện hcáb ếđn chút, sy gàcn ếnđ đ,ó hnư s,a trước bát óđ rtnìh như cn tổn ìnthr ut gnt hm,c h.p s,a ãbi ch as. ciu k Trong luny, ên nthàh kinh âhnt tm t cM tth n!át tiến tihn chóng, à,ih đ
tưởng!” tmâ gnv “Si
C ênl ípah lp hcM ct trước, bưc
mt nvga ,êln khc nlgo gaNy mnâg tiếng hhnko ,óđ
chỉ hôti nĩgh tyh đã da uđ tê Cố id. ũcng gnôĐ
S kihn ôtih hgĩn nđ chỉ àv gtnro là nyug hiểm ìhrnt dù yth ađu quá khủng. đã n,yà gũcn
hpc. õv ôcng nhkgô này, hề Tu sư ôgTn ghen hthàn trở lnyu mà ilo bi tị, cngũ có dù ch