Logo
Chương 30: Sát Ma

Sát khí của Đường Thiên Kỳ ngày càng nồng đậm, trên người tỏa ra từng luồng huyết vụ, thấp thoáng có tiếng gào thét thê lương truyền ra, tựa như ngàn vạn oan hồn đang giãy giụa khóc than trong đó.

Thẩm Bạch vừa tránh được một kiếp, sắc mặt rất khó coi, hắn nhận lấy một thanh trường kiếm từ tay sư muội, quay đầu nhìn Cố Mạch, chắp tay nói: “Vị huynh đài này, chúng ta liên thủ tru sát kẻ này, thấy sao?”

Cố Mạch khẽ gật đầu, nói: “Chính có ý này.”

Cố Mạch không phải là người thích thể hiện anh hùng, trước đó Thẩm Bạch chưa đến, nơi này chỉ có hắn đủ sức chiến đấu, hắn một mình đối địch là bất đắc dĩ, mà hiện tại, có thể được cao thủ Thẩm Bạch này hỗ trợ đương nhiên là việc tốt.

xuống rgn nhn úLc tđ ngLo tnh suá gornt cảm cth hTi hncư,g ãđ Đường nhhan iđ untg lao liền hcêiu tm với vương din chính cưđ ,đt song Mạch mang này, cnùg đáp h.gCưn hTa irt ngập phủ Btá Lục tM onL,g trực ghncó tới, àl àho hùng, íkh iêThn K chiêu Đường hết Gingá xuất hkí ocn đầy Tênih đo Kỳ. Thp av hin, C
C tới. rồng thnhà lao gnngư một gm t ra thét onc ,đó âhnc khí Mạch ưcngh hiK tung
đảo kônhg hải trệ, tới, ùil ym hấp nugl thấy đo nxgu ol cs mkì hmn ch uqnah mà mt sơn li Những ập rtì bài ưngi ưcđ cm bưc.
ra ,ng hng gnhcư chưa nà,y tm đã pk inThê an trọn bay ưcng lần li nph .noigà ưngĐ một òcn Kỳ
C ynga kiếm, đâm óđ, Thẩm hoc Tnhêi utgn một nóhcg iln tạo K cơ kiếm đnhá lgun sau về Đường ngkh hípa ayb Mạch. l íhk Đnưg nhnah mếki nh hc,B một mt .K iêTnh hội
Mạch. v C đu c phía nìhn Tt
tth nthâ phaí yn,à cũng uiđ ac itbế yM int iThnê kóh nô,khg M,hc Hào, mạnh C vốn il nghi ũngc nco ưngĐ C hco bt hay C đcư v cha nnìh mc h còn Đưgn tra đnế Nghi gtnôh c nghi uđ nếđ v Bất mà hpn ygna lúc Mch ngờ hcM đu ginư tin. có
nhào trong yếu, đạt àtno không ppáh hinb c.Bh không ,aty chỉ đáng hiểm ihênT Đưgn giới tnh il cl cếh mTh ác, nếđ êuhci ũcgn áp s, tch Kỳ ếmik nch ,hnưgN ôcgn
gii cđ. lc đã ac đc h,Mc công tr úgntr gơưnD C htế iag nội Vi coa, ơS đấu, cho nnê lực C gôhnk nôhgk hannh sâu. ngôĐ không tham li hcếin Cửu
Đặc tr ibt tht cúl Thiên nmh, s yàn ngĐư K
cđ Mch Cố Sơ nĐ.ôg thì chóng cho C nhanh igi
kiêng ãmn gnhnư địch, thiên đnế Btá tuy ôgnC h C gnr ac cd pòhng Dương đã àl t nnăg voà ìhnm của không sc th nh rất Thập Thần hC,gưn kh itn sẽ Giáng có ôhngk và ngự íckh nangg Cửu ngcô d.è gahĩn mc hco hMc t Lgno
“Gầm…”
cam Cố Bát nghkô giọng iah Mạch, ôV Lgno gi phT ch,M lòng tm hnnì nhgc tục tm óin: .hctế ưgnch yv uq uch ,miKế ita tmr nhưgC nêtr C ùb mà cuộc mt ótc gnGiá vẫn ia? liên đy rốt chưa uC yat gnh xù, mt nhá tđ, ac Hn v ơiưgN
iãh ngược oàg,in ưnĐg vậy?” nchâ bị ar ưgin Kỳ vỡ ihnk niThê đnhá onc áum iah yab nv nói: nulg dùng ếKmi khí công “Ngươi miệng úg,rtn c tươi, của bn li rgn, phun gì émhc ưngnh ònc
ênl nhhok agyN rồng ,óđ nmg,â mt hkc khí vgan ếntgi hgnôk gront
hki mhT ht,ánr Vì liù v,y lại Bch né
th tcếh môh lniê các oCh ca a,t hhco ct!rư óin: lnh ngươi thcế! hgn ngưiơ ếi,tgn thì hnc êthm ùd tục h nêT iph có nươig giờ ta một iLên háp yan Thiên nưĐg ,nigư miư gũcn a?os yâb kế chắc K giết tiệt,
nhm lên ógcnh khiến ưncg,h nhanh gnvu đt hTinê kíh sc Kỳ ng gnih ătmr quá cũng gcôn không măn b cyh.á àvo 'oèx tiếng phát giơ ng. cl at lực gĐnư nôgkh nh uhnqa thể nưh ,ucn Khí ulgn Đỉnh cun tàor o',xè hưn l ếHtuy ra xgun õr àny đu, chưởng ghùn lúc Chân nuc ũl yàn Kình inú lc
cao gôcn thâm, ac trăm Khí ênhni hắn ămn cl tHyuế uq nCâh nĐh ng
đhn thực sau trắng óc tuy lên ar ếht ơin gn.h yd ôr,ti lên, khi Sơ ohnka ìhnh ánh xyao t,m êTihn nxôg tan ãđ lưng hôgkn nhyu chuyển irt nãgđ hn mây eunq hn iđ C Thm ta trong làm tph ếikm chđ. thai, lui P.áph nv khác, ban l có aqu K ueqn nưĐg nt ca hưn dùng p,ih oàh đường Vân imũ ltư, chB tđ ơc, Bạch lng lơ hntĩ lng, gtn âVn hk va ymâ ihtó úpn htế nưh chất ngôc hn ưg,in mây mơ hTnâ ưuL nưh gnhnà at đang h iếmk Kiếm pc ngđ, sấm đu Mạch, chứa nhc hêciu nnìh li theo l yta ãđ người Tình eló n tơ nhưng nưh mếKi augnq tuyệt
rgTon nuqag od yat đâm chân otnrg tếh đổi, kiếm chn htgn hóa bùng unc ai.k kếmi ác,gi lên khí mắt huyết cno mt ênThi àov trường nc,u K ati óle Đnưg n hnthà rng không
vy. là đơn at Mhc hPi để s nói: aT cTró rtm tsá giản Sơn lỗi,” C nđế tm là Long, Th â,hnN hc như crúT aoĐ tht huyện
Đưng yta đến ,tưrc K C tn ra tngh côgn lao Thiên chM.
rng mt Thiên rênt dang ácnh ng vọt lên Tại ânth âcnh rit, rn,g hình hc nnêih Nhưng đầu ưn,l uhicê ar Phi nĐưg xuống gnòv Lnog gưnh đầu tgnu aty mt nkg,hô hai chM lên không tựa uxng C yab rgn aty phật, áo ưhn phần ,đt lộn vỗ .K Thiên, ,trugn aúm đt
mù, kíh đá tđ yhc, K ếibn ac nđ àyn mt vong kếmi ach hận ếikm ngập bay th Mt tm ,cs ytut thù, àv vn khin ,vgn knhiế inó gh.àno t yđ Đường nhêTi tv tcá là irt tc rntà hn
thủ mt Đường th àny K on,à :étth rốt ucc gào ac ac Kôhng oán õv aos kẻ dhan sao hKgnô gncô ì!g cuộc ta iđ Thiên c ?ia óc osa? hip Chúng nhkgô iv rt th th ti iơ,ngư đầu ươigN tiểu nà!o “Thân ùth Ti óc àon, tt! ta, ht
chiêu bởi gưnĐ có K tnhár dùng ,K đánh của ìv Kỳ. tc trực sắt nkghô diện mcéh dám gtúnr lniê hn Thẩm nĐưg né, ngnh th ch trong hgòn đu ưhn hênTi hi vi gnưĐ hBc hiểm chém óch đối iTêhn ,ùnb ếimK yat Tiêhn uyế uC
,mà hngưN
tmh thật hngCư mTh cũng mãnh! nihk ,hiã Bạch ơncưg pphá :gnhĩ
Thập Long Hữu gniGá Hối! ưnChg Long hágnK chi áBt
ơcih tranh ròt phải cémh nào uđ, niGga h gếti èk nơh thua, os
it này mTh nhanh một đâm nhócg lấy chB mki,ế mn hit
k gôkhn hnhan, iđ inó xtu thắng, hicuê Như “Đột ngờ, nhanh bất mt li .K tc về ếđn ,ìg C cc .hn ếhc độ ưngĐ Thế hcík K Lia chM phía Thiên gncô gtnu cực
chưởng hmc, av hpgon àv khí mếKi
Vô tay tc uC uynch apíh imế,k ca v lập K àotn hn công C xuyên sc ébn lc, hcgưn mikế rotng Kiếm, táir qua vào rnTưg vào Tinêh dựa chuôi lại ri vn tay đâm bị s thân iđ chút, ola gưĐn M.hc ogh,np tm ngoc về
ht!t Nnhâ ra người: Mọi Xme ngúđ Đao rócT
sấm mãnh cương anvg hu,ncy hácr ta nêihn uđ ,hkí hãi. cá vẻ at i,d ,sogn tay mt lại uq nưh óc g,ói sét ta ig Đưng uy Mi vung hnư hét,t itm gi,n rtogn tás đt hngêim bầu hn iếKm gào nkhếi nr iThên ar ni Cu ht tiếng s Vô sm đầy éx ếimk vn hưn ưgni .rit aoxy đó, éx Kỳ
chạy dng ưgĐn hiP ,lnê Sơ Long nùcg đi mnu C giá ah này Đu a,h ưgln nhảy r!i vô rt gánđ hai ità uđ vui ônĐg nđgá ó,đ ha rút nhà đ,u lớn!” ,tni my nói: ađo ciá mua nmg của ta trmă tc ptáh cũng bạc at únchg yH,uhn ha tc lp
Phụt…” nKôgh
sư muội của quả Bạch àM hct hắn hmT và òt gcnù .mò thì
Thiên nhpu chằm mắt. không mt đỏ iha tm nò,gl nhắm tv đất gnm ưitơ, ngầu, C không gĐưn xuống vẻ iv chằm, gnã K mac ra hcM cthế nhìn yđ máu
“Mau hmT chn tnigế êln .Mch trực uil, th đầu iv Bạch C iđ diện!” ngvà nhở hgknô
huynH iàđ nc t!hn
hn đang ngr nơs đi Mhc co v ,gvn đo con bàn gưi,n mt gònl ângm ,li iph trong, ưghCn hip ritá ra bay ,mà yu nưh oàin.g cát tựa voà tiếng uuh,k đá qua, gvnò ri Têhni avgn Cố h.i ibà il nộ, aty một phía lc knhi nơi ânhc yh,c thnh nl lao có tựa đy vi Đường hpogn rgn thté, ưhngN hơi hôkgn K ùil ếth gào tay v như
Đao C bình C hM.c hcM Nhân, “Tróc nthĩ nói.
đi!” Tnê tchế ùm t,it chết iđ
công gầm như at mếik ,l Kỳ ihnêT kếmi ưngi tđ cuốn yuqa nâc, bay ahi lại, xoáy ngàn áđ tay Đường lên cong ngkh hMc Thm đánh gnùd Thẩm cl Sua ginế,t ,lên ot ir guvn đnáh tCá mt cnưg đẩy bnà anhnh theo nưgch hn hế,t nt ri hcgnó liu C mạnh C trên ncgô tm Bh,c sc ra. tm Mạch. hhtàn bị ngđa nước nt yht u.đ gmna hc,B đó êntr
uq nh. Chân êmht méch Khí émch ,cl ếnđ Cu hnĐ Kiếm lại hògpn ncôg gn thanh như n,bù mnă gcnô thc yếutH đã ămrt yđ lên ckhí Vô tm cc sắt