Logo
Chương 34: Trở về Lâm Giang Thành

Cố Sơ Đông vẫn nghe như lọt vào sương mù, cười hì hì hỏi: “Tóm lại, mạnh hay yếu, đánh một trận mới biết đúng không?”

“Không sai.” Cố Mạch cười đáp.

Cố Sơ Đông hì hì cười, nói: “Nhưng mà, ca ca, muội vẫn cảm thấy huynh chắc chắn lợi hại hơn Thẩm Bạch. Thẩm Bạch tuy có võ học Tông sư, nhưng hắn đánh không lại Đường Thiên Kỳ là thật đúng không? Tuy hắn chắc chắn có át chủ bài, nhưng hắn bị Đường Thiên Kỳ đổi kiếm, suýt nữa không có cơ hội dùng át chủ bài đã bị giết rồi. Vậy mà huynh lại đánh chết được Đường Thiên Kỳ, chẳng phải chứng tỏ huynh lợi hại hơn Thẩm Bạch sao?”

“Nhưng hắn vẫn còn át chủ bài chưa dùng!”

os?a th ai :nió ìbhn Bhc, iaggn Thẩm êiThn bếti như hôgnk hay c gia lai mun ly ta để chắc nên kết đu itm C hC coi qaun quật Đường ta gt nh còn Hào agoi đ?yâ hpàm, Mạch h úncgh là Thẩm há tt hngưt này Bạch giao tương nhân rồi, ihk, tht khi hip ca hội nCgũ tgnr gia Cố hadn Mch mà người s mà vậy, chắn h ac kết giao dưgơn nĐưg như nĐế úchgn sao? ơc đưc Đgưn không to gì đến cl kết tth
Nghi uư ni:ó à,my uhín gì?” ưnnhg Chân của htì ta tB ta àhnht nhíu thế hiu, ưnĐg
đ :nói hnp Mhc ihNg phương rtgno tph Tgnô Cho hưgnn t,a “Thân còn nnagg đi cáhc cao li mth Cố không tm nh nên, ytu tỉnh nòc Thẩm n,h Bhc, hàng iđ là hnơ Bất húc?t hn chí gn mth vi t hơn gưnĐ có oac ơhn tm sư, cíh gbn ta.
ưnĐg gmna n nói: phụ vy Ch ,àl óc gt gôkn?h hnư đu tâm ,âhtn kết hcúng đi Nghi il ta goi,a nng tB cgnô
s pg m, aq.u htt
it vi mi ch thể ôhnkg ưđc coi người ra đ :nói kôhgn đệ vì “Chính s t gàcn đủ. uih? s Hào Đường cnò hnêiT thanh giữ nthì trgn, trọng hơn, Bạch, nĐưg ,tình là ênn ta Mc.h là không gnúhc ta một hệ, ig hkôgn nhìn qnau được, tôn Đo ôhngk chỉ phụ àno vi s àm Tông nưiơg c,ưđ nôt ta tạo aig nc sư, Đối đc mTh ihnt ta cgúnh áqu C gtrn ýl húngc l kiếm cần tnhi
được. đ àton ùgnc tng công ưhn ith qýu, óđ công, hBc h.n cô lại ovà giNơư itn ohnà ưNnhg Bch ưs, giang kch,á ckhá, ôgnkh Tông ac hmT ai Mạch thní àyn àL ginư ngạo. ,tm âthn coa nhìn để nào. tyh Mhc không hoc nh lnê C ?osa ođ đến ch hcB t đ lúc con mà mức thì andh ngạo ngạo hln thể Thm cô thấy bản ôc bằng một tính aco triển thân kngôh động thể óC tưcr Thm ncg,ư àl lưng nhị il tm yV àl mnhì ngươi úcth võ hcác người ma hnp C ?ch ,h hiệp ôTng nôgx cáhc
Ai ài?b tá ta Cố .đpá óc hMc nói ch
ngnhư v hP cgnũ ,cđ nưgi iđ thhna hTm cũng ndha h tB ,ir hNgi hoc unqa Đưng ếđn nc Vô rằng iàghn đại ht lắng ta tông gia ht àvo đang ta tiếng iếkm tuy coh iđ vi có sư àov hc nhà dựa đi hiệp uC ành L àhn óc ,unhi nó:i người đa mắt, mgna nnê tt niưg ãđ Dpi i,r úhcng ot Kiếm có iôth. gĐnư ãđ cao, đ tm dưỡng àlm đưc hc chắc đã caưh đi mTh trúng nhưng ?osa kch tt. lo ta còn li Thẩm nĩht rất gnũc ?yv hpi pih thế thân,” gônkh àno pih
Ngày ,óđ
Bạch iTêhn tm ,ngếti ar nrg “Ngươi ghươnt kh ayt khách là ìv a?so vi nti oh mhT gman ,oá inó: tưởng tgnr àoH khoát ưgnĐ phụ knah
võ sẽ nâhc cả Hnơ nhận gn ý. công ngay khoảnh hpn đt nh đốn ngrt bit, it it ađ, đo t õv tất n,a khc iáht hệ ng từ quán đnh của cảnh, đt tiến vào lnhĩ đặc nghtư đưc Hóa cp uđ ếkihn ưcđ hn ,nthg
đm ahty rằng gnhc nhđ hip ,àon àl đều ngươi vi tth thà cảm n ph thúc pđ. không đó biết cũng ìthn nhnâ gưnơn ph iv Hôn ra cho htế nào tộc, lúc tm Lúc vi đó th!ế cứ inlê nhưng cáhc dành sao uty nôh gôhkn il phải ôgnkh hìtn nhân ít m,c sẵn ph ùd ếib,t liên iv nương nôh h íthn ũgcn gônkh tếh lai đã ca ìv nh tm nghĩ, s n ingư,ơ ưtơng ngươi ph vi âhnn s xhni ca biết iga đnế sâu
s?ao sự hTt có
ngồi èmk cgùn viên, ntarg íkh tc máu Bất theo iTnêh ncò ex ùgcn v ưĐng ho cs ếyu tr c.đ tm xnah vn ngựa hnka gnĐư Hào niêTh ngĐư ,t àoH ,mét igNh hik
Bhnì t.ngưh
hpi chgn il huynh yV rất hại?”
àhtnh oca mui ht tr hhynu kếhni ?ôhgkn óc nhanh nào chóng cách “Vậy
chc ht có nh hNgnư mà, hcn đi. ir
từ thể hưởng íthhc t iV ca nihm li nhân. nhưng ntươg vi Tnêih hnág gn đích híc tibế đó giải nhị rtcáh không nilê ávc có ib íđch đãi vi inó: ,t ph ntgư clú Hào đi ív nágh inươg phi phụ hp hnư iv th của ơn,giư tử, n,g vi nKôhg ơgưnn nib phi chọn Đường được hnêni cũng thúc ph đc,ư ônh tự hc,i btiế ônh ihc. d ãđ àl h,p ãđ ávc
gnio tm ơưngn gả ,nđh hp đt tử, lợi là íhđc liên thở yutqế vi mc cho chủ ph hơi, là àl oàH tgưnơ hpi, nói: it vi do dài Thiên của “Thật chí tìh cnhuy nhân Khgôn im lai, gia ưgnĐ àyn hôn ađ. nươgi công ra nynugê ignươ
Vân Cho T.úng rt n,nê nưtg itn vào hắn Thê
s .óc thT
ơnS .hhànt Trúc ca ,uynh
đã so?a t gágnn rồi,” Nghi nv gật nhị ưnĐg thật ,âthn Ban có đầu đt Bt đầu, nhiên unyhc hỏi s luôn người inưg ta , gđnư, ta mt úhct tay pcư mnu nơưgn là biết ym hỏi: “Phụ gật àgny ,any
ưgĐn C ,hìmn dụng óc bước cgôn đó thế Hoà con ơkih chỉ ac chân aoig hữu, àh,hnt lnê có sau igNơư cn đ nkghô àny. thành.” ginươ th giương nâch nl tt vgnà Mạch mbu vững lợi, ưu iđ nhiêT s ió:n “Kết mât ìht yunth ps bằng đãi hc tận s ar hnôkg
bitế ?osa rt nhiều ncgô yV ynuhh
mnô yrutn muội ln hc, pháp C tnê môn Túng, ám hco ta hêT uas ió:n aih gôcn, Vân này Chỉ về tuyệt íkh nôm khinh Giang T.gnôh nhT nĐà s ơS ,nhTàh Đông, mt mt kih chM âmL thủ tên
:óin cho mạng os?a phi chẳng để tB cu nghi gihN t cm gưĐn nâ “Đó
liu lnê kích ctưr ếnđ thể s ca Kinh hnbi aogi K hnâC ib óc không. hki gnưĐ C uC nhĐ cMh êihTn hya cđư và cc hnáđ cgn nhgkô uđ mhêt cch hnTêi Huyết gn ôncg ếmiK Đường nió K, tht ũcgn ghpòn àl thần đã ,nh nch th ínhch yđ ,din
vì, chắc gnũc đnh cấp âhcn lúc nnhêi ,ra ir,t muội C đáhn môn để Túng trong hpi khinh truyền Vân ot trong ânV ti khinh tthếyu nhận thể t ,ađ hcM đp C nhcíh íchhn ưđc lên cp ri nm hngoP đó gũnc amT ơưTgnr nh cgnô rằng áirt th sáng nêl Thê li đã muội có gkhôn hânc iđ bya cp ùd có mang đa Túng nĐgô đó tuty hTê do Bởi tay, đi. ti ôgcn
“Tự nên.ih
trùng yêu hcút Nghi ngơưn hợp ,óđ chuyện hcc chấp nhp hn khác :nói sinh chưa nhị li biệt mi,n tht chhíđt,- thương azih đến một hnkiế lt,á ếnđ ngẫm đó htT nũgc ra, htnâ Đưgn mức liên ògnl ra hĩgn tB s uqan àl
óC.
àm aso li Vy igi it li người ?hcíth nix ôhngk c,túh hn
ruâ oas? trắng rnuty gia từng gncô bc lão huynh aC gặp ac, iag ctó
hTê mạnh, k knhih hĩnl át iig nh lc áphp đ thân tr đã nhc Tgnú m. hnc ngôc Vân Bn lực, thành đt cc it ãđ Đi ht gn mạnh ht cđư Hóa còn tầng
ngcô đi thành?” một iM đu môn
il. sao?” C phải Đnôg cgnũ hgnc yHhun nv ơS
l nếu đến ôgnt Thẩm nbìh do như iđ th t mt och Tngô dgùn tgn đối óni: cách một số íV cái ngiươ ac đu tìhn đó tni tạ s ,sư ngơưi, àlm không? kết cứu nlh, tạ t,ài đnế nh phương?” c.Mh nưig hgĩn để noà, Hoà hàn nghĩ Vậy iDp ơưNig cm phận ca sư ac C thân vô ưgnĐ ghươpn oiga nghĩ ênhTi xem, đại civ gnơưi óc ind gưnht có mc việc rưtng ohc orngt s hip hB,c ư,ơing ly đ nrtưg otgrn với Vi hp iơnưg s hp
bo ôgkhn cch óđ rằng đó utyt ghkôn hì,” ,ac cũng ht bi chắc đối, là huynh sẽ đánh Kỳ, arnh uim ri hco chắc iđ ct. mnga ìH ión: huynh gĩanh ciư ynga có theo nuhh,y ùd là lại v gyàn muội ri ir áhđn huynh tuyệt Đông có như hoc àgyn nhêTi lp .iđ mn utty Nhưng th là “Ca nưgĐ iđ, ob uến chắn có đối óc hhynu ,mãnh huynh chắc s ium hyhun ium nch mn mn nghôk hcc C hiu i,đ
ghôkn nhà iếlc àl Thứ nũgc giả tm hnàth ht àt,hhn êTinh tư iv nc i,ah nkhgô óc ahi nagi tôngh được tiêu nhất, himn phụ Lâm àm hết, iơgnư l,m lnhà người mt ngươi ươgni hki ưginơ. ,na tm ưu trong chân oHà ngươi níhch “Ngươi inaGg khác tmâ đó x không lại, bìhn hco cnhâ gĐưn nhỏ đ ca v có cứ giàu r.i ol thời nói: hết hútc vết ngươi !iđ thấu, ưu ,óc hca nhàh tiền nhnì người cn ếnđ ac hgnưt iĐ uli, nàhTh thương nhặt c
.hn ưc,i ac imu uhi hMc Cố rõ nh àyn đã khẽ cách rt tth tính của quả imu
“Ừm.”
Chng l hy?nuh C