Logo
Chương 69: Trần ai lạc định

Trác Thanh Phong và Sở Nguyên sau khi tiến vào liền bắt đầu tìm kiếm khắp nơi. Dựa vào kinh nghiệm phá án và lăn lộn giang hồ nhiều năm, hai người nhanh chóng tìm thấy một cơ quan trong phòng, mở ra một mật đạo.

Hai người nhìn nhau, rồi rút kiếm xông vào.

Chẳng biết đã đi trong bóng tối bao lâu, trước mắt bỗng sáng bừng lên, một tòa địa cung nguy nga hùng vĩ hiện ra. Trong điện vàng son lộng lẫy, những cột đá cao lớn chạm khắc long văn tinh xảo, sống động như thật, tựa như sắp sửa đằng không bay lên. Phía trên vòm đỉnh, trần giếng hoa lệ nạm bảo thạch lấp lánh, tựa như sao trời đêm hè. Nền điện lát kim chuyên được mài nhẵn bóng, phản chiếu cảnh vật trong điện, vô cùng xa hoa tôn quý.

Chính giữa đại điện, một chiếc long ỷ khổng lồ mô phỏng theo kiểu hoàng cung đặt trên bệ cao. Vương Nguyên Bảo thân khoác bào phục hoa lệ, đầu đội kim quan, đang ngồi ngay ngắn trên long ỷ, vẻ mặt si mê vuốt ve đầu rồng trên tay vịn.

khăn rotng ngt bầm àbn hníd đá. nưh ra mc đgn tòh vang ib Đu Tóc ho àigon. ar. cưx đất Hắn nưh hkó ra hcg tay ati rền, trầy Y mỗi iơ,t nát, nb cỏ xám hết nta huni òb ác,hr đi. đó, phổi S chỗ tm.í iếtgn bù n ơmưb hcp dm mt thịt éx ùm v,n tiên xịt, áhrc ib dò đ ir sặc uas gayn từ dại, oh nh vn lm êyuNng sa, da nđg iGa num tả tiếng mày trgon ra hík bị dn lộ mt yđ
aT ếtib.
gnl. Sở hhnaT hognP nêNguy đều Trác im
nhhì ch.y bụi nghn bay úthc S qua áđ chóng, hưn di dự, Phong mù nhanh dày lno chuyển hgôkn đc bộ yêguNn hTanh uênyx để x do thân nhanh cáTr ăn,s háot ikh nhẹn ưcc báo
?soa Vy htì ncghú ta
sao?” ri nghĩ “Muội nthôg
hTahn ngươi ca bi onhPg unyêNg ngVươ Tcrá chuyện ,Bo ãđ lộ!” nói:
yàn. ngược đui hìT Nhưng i,l v.y chính li tht ra ìv bại họ là
“Đi!”
nihên Ta hc kinh sgn ir phức úhtc nùgc Hắn ac árTc at gưinơ lời nggn yat, vu koé ri! iđ ps quy ,nlê Ngơưi tp đi av nhìn cuối giưnơ mau ơ,nigư ưgniơ vn ngạc. ìv Trác àyn óc ơin ,iđ nđg hnPog tận, đu Phong. ơVưng Thanh tt. tm ói:n Thanh Nguyên cũng nhđ náh cCá uxa ,đi nnưhg my thấy ccá ngũc hnêin sp Bảo tđ àv đột
Mhc aih người h gmn hgne gtnếi ư,nig cgnũ của Cố nói: ưic emX aih của ra, htt. nl
árcT hTnah phản chọc: àl tặc.” t iênT ngươi ubông àhn Pognh câhm lời
tui tgrno àmn ngoài Bên đêm, i,vn
vẫy t aĐ n phi! C yNgunê vẫy gũcn yat, S iđ hiệp, C :nói
gì?” Th
iđ nâhn Vy, ?sao hnân đại S ìht crTá
ràng Gn đất, tay gGnơư chống Trác choạng máu nưh cáhc m ng.ux hnkgô đng đã nH ưgng iha dài ũgnc vt nê,l hiô ngừng, chân rõ cs. nhhaT tđ một dy. hòa àv cùng òb itk đó yr vệt luốc ngg vẫn mle chảy bụi eđn trắng, hnôkg glon xa ncgù nru ugxn noPhg mt ,úlc
Cnyhu gì?”
có tht ar nchuy h.iu ,nhuHy ônhkg imu tm
ếigt ?at muốn ơưgnV li kia hnnâ hup Vì nhúgc aso
nhúcg ,il vào gkônh h,tiô ta Đi nhnúg nc òcn tay an. ycnuh
đừng! áuq chết đánh bc ri, ,Đgn b Tâng ta lắm!” n,đg s
vọng óC là đối iv chấp bng vi iđ yv. mt l gnx hưn hnt kết áci ìhn,m coh k,ia yâđ uci htúc h,n cc hco ac hcết nôgi ágđn cũng ihtá àv vị utty nim hn tm nnêih ax ưt l khiến iv it chọn li iđ là cùng iv
chính thống hmã at chứ? Sao ếhiuc iB ac Đây đó bại h giờ yâđ Ta nhất ôhngk là nitê của ih oB nió: cĐ tht iĐ đu măn óc àhgon inhtê ngng àhnog ihCuế nùgd Đế phải ?l ig mạch hngôk mới lên, Vương Càn! l? đã yếhut kế ếuN gian cáo gncũ th t phải htì a,t ugnêyN là là đế!
uĐ i!ưng
Ch ý muốn tih.ô là igoàn
nêuygN htt này. háđn thp nưh ưVgơn họ đã gúđn cl giá ìht của sự htc gônn Cố đến tế hM,c B,o ếun hip nôhgk nỗi gkôhn li bọn cTh
Đi tôi.h
phía Mà tnrê x,a cây
gcnu Theo tm ux,gn tnrê Nngh tn mặt rnug thin rơi bi đá id. ca dn ln tàhhn giờ từ .thn nugx h hnuyc aóh tvế cuồn gưhn uđ đây cột trong t mòv bắt trầm áđ dạo khi nnhg đu đa átm ngnh m tử mang đu khắc taò àny tiếng vng ơm chạm nvă d khúc tné bn gnoL oteh nện n ngơưph têrn cnu đỉnh ùm cđ vỡ, đất. l,i
kia nâs sp cái Hyhn,u r!i
kônhg đưa unl hp Thanh m,đ tb có “Đi ia áp sẽ hcđí Bảo, c.ưđ uhâC v ngươi hp là Vnâ nha hưtng sẽ unQ giao hnogà đi amgn th och aT knh.i htnh,à Th ráTc mch thân đoạt. nhc ngươi. hThná yah mlà S không nđh hi,ôt về ta Ta S gơưin igi thuếy Thành, nói: tth môn ngươi “Vương bo êgnNuy gnohP ac iKnh
tay gehn ca Đông dp, đã tới. Cố ri uiv nôm binh huny nha T ũngc dn óv đi. àl Cố kcohá ếgnit ãđ nga hcM ax Sơ v
hạ ca ium hg,ônK huynh hcđ! thiên àl
êtnr ỷ, gnũc nilê mù iđn ơnc nv hiơ ungr hề ìnhb ùd oBà chx hngnư xc ygNnêu ps ehot hắn. at uhcâ ha cchá thn bay oB đợi người hnôgk như qanu ,mt không đổ h chấn oha tĩnh chd hn àvgn nugx tai iùv ếđn lặng thân ign ênl nhiên, nhôc mắt chính ìnhh ly, ogln êrtn hán l áchl lệ Vương cph một bụi vững cuyhn lớp quan .nìmh nrtê cng mki rngto uncg nđg, hc ch uhanq
ginư ri cùng ìhnn thảm ngd iđ bộ Hai ca cười áhp lên phương, thê n.l thấy a,hnu
khoảnh cành ,yht Ngay cđ.ư Vân đất mi hcnâ điều ca nnìh hêT bị ânht nhgn xé hnkg uit mịt đất h tm ghôn,k irơ in ngTú miđ hưn oà hMc bàn ưmi tgun ngược da mt đu có .tri cảm toạc, chg ánrht annhh hắn ngkôh vào ,đ ùm tục lc nhahn xnug hck thể ib nnh Cố cóngh tựa ôv bnù ghnưn l â.yc để yab xác hoạt s hnìh ào ơhn xa ưtl ps hình ,uxng bước trượng, một đá, gnóhc uh inhl tay áđp bắn nhm gưnđ ivn thâm lên ra, lui, chính hn ra, đá Hai hcnh nilê oàv
...
cưi, mm ri đi. C Mch xayo người
:hãi ngươi...” ynêuNg Trác inhk Bảo, Phong “Vương Tahhn
Lúc àny,
Đông im muội hcun là Phong Đc như ràng v?y bị phủ pch im àl đ.ó Lâm, nhui Tri chúng ơS của Bt uhC th ùtgrn Chu oSa hN dẫn sơn gĩhn manh chc từ ar. aMi Hng ta Tir c úgnch Bn âyB g,nVâ trang ùht được hp của Độc nhìt giờ tới c kẻ Hn vậy aođ ta. ãđ ếbti lại nch h ưhn C tếib i:ón rtư.c
,ãn hgt,n ếuN tauh ũncg thời Cố yrut àm tcếi li ngưiơ coa hiện thua ođ phm vua, Phong bitế notà ôih.t bạch đúng b at suất, gnVươ ln õv ômH vua, màl làm cả Ch ôkhg?n nThg ,vy Thanh cárT hắc như Nguyên àml xtu hìt trọng đu tnh gcnư là, haut! t nya oB nggi âuđ cũng ưnlg nói Ht nth: cục ôgknh hgtn ìnhb yna íhnch T một yv, làm đình giặc. nôcg ômh irtu igc
ign.oà iha cm ninhê Sắc nvi mt đang dưới cMh thc dùng v đổ tên nhâc thân ncug thấy đất như như mặt gôĐ,n bn c ípah sp u.as vi Sơ nh Cố mũi chân v mô ri C biến ,iđ yhcnu, m,nh cs nrgu đạp đt nhìh nưcg uit
núhcg ý hcM cưi gnĐú C c at cưi, là nói: dn t.i
gôcn ưVgnơ osa họ kgôhn sa?o gkhôn nhân hco ,yv hup kế nghc Vương uNế hhtàn Bảo “Vì hoạch ca phi ri làm at it, chúng đã chứ? nd yugNên
nĐgô úcnhg chịu, hoC Sơ ac mt mt tnogr at Ngnâ ngcũ ac H! ói:n agonh nti ba nha đập đó!” H, cyh tngưh chỉ ,il ngàn gôknh nôm lỗ “Huynh, vội gia, gưln etor trở C kih !ri nlgò đu Vngươ nNgâ ôkhng hók vào vàng óc tn,à nnhgư thưởng iác đống
hiô.t h ca “Xem mệnh số
nv tđ Thanh Phnog mn thành cáTr .li ôghnK đáp đ. nrtê
a..h. “Ha ha
nhân, .âđu at phi ìhbn ôKhgn C mlà rTác đại mt nĩth ,nhân l ,H được àB, hai àB Nngâ v tm nói: Mạch “Sở Qu óđ! ghcn đại nDi cho
unlô hCo ta s tb lc uh hã.it aob nhôkg ca năng giá tc ihn àyn at cếht, Bi cũng s vtế có ưcđ hápt itn hàno lần bo kóh công, ig của tâm tah Đgn htnhà nhtư.g uinh. ùd àno ôkngh ta h ngúCh hảo, h nghe ar ri núgch kế gi du ritu pth mđ ì.nhđ áhnđ uiđ núhgc quá oab hoạch óđ vì hnôkg itếb k t
đúng, nòc unêq th. ôKgnh một