Logo
Chương 69: Trần ai lạc định

Trác Thanh Phong và Sở Nguyên sau khi tiến vào liền bắt đầu tìm kiếm khắp nơi. Dựa vào kinh nghiệm phá án và lăn lộn giang hồ nhiều năm, hai người nhanh chóng tìm thấy một cơ quan trong phòng, mở ra một mật đạo.

Hai người nhìn nhau, rồi rút kiếm xông vào.

Chẳng biết đã đi trong bóng tối bao lâu, trước mắt bỗng sáng bừng lên, một tòa địa cung nguy nga hùng vĩ hiện ra. Trong điện vàng son lộng lẫy, những cột đá cao lớn chạm khắc long văn tinh xảo, sống động như thật, tựa như sắp sửa đằng không bay lên. Phía trên vòm đỉnh, trần giếng hoa lệ nạm bảo thạch lấp lánh, tựa như sao trời đêm hè. Nền điện lát kim chuyên được mài nhẵn bóng, phản chiếu cảnh vật trong điện, vô cùng xa hoa tôn quý.

Chính giữa đại điện, một chiếc long ỷ khổng lồ mô phỏng theo kiểu hoàng cung đặt trên bệ cao. Vương Nguyên Bảo thân khoác bào phục hoa lệ, đầu đội kim quan, đang ngồi ngay ngắn trên long ỷ, vẻ mặt si mê vuốt ve đầu rồng trên tay vịn.

ungx Gần đne cnhg iôh như ràng gơưGn kiệt Thanh ácch tya rcTá đt, c.s nng,g đt tv t,nrg tv đã mồ óđ ngkhô gưng òb ùgcn ghPno bụi gắng iah một vn nH nru ncâh xa ngũc choạng yd. lúc, lcu loạng xuống. lên, muá hòa mt dài eml nkôgh chy cùng đứng yr
có tm ar .iuh Huhn,y knôhg hyucn htt muội
cười cười, hMc tới.” Cố nd úcgnh in:ó ý “Đúng c ta
Mạch nKôhg Ngân hâ,nn hoc gchn S tnhĩ v l bình pih aih inó: H, at !óđ Tácr đại đi àB, nn,hâ uđâ. niD Qu Bà C àlm mt mt được
s emX h t.ôih mhn ca
vào chk hcg nlê đ, mỗi únTg ưcgn hình câ.y lực ht,y âhnt điều tiu cành mù chính Nagy iưm cm đu nihl óc lướt ưnh mt trời. tđ trượng, ào hnngư đ ahhnn Vân thâm l o,ct sụp xác miđ liên ht gx,un àbn đưng ôh,ngk bắn ào c.đư pđá C s hn toh hnhna bước nhận hcM Hai àv đá b một bay ohkhn ónchg đ,á hkng nbù đt unxg kngôh tm nnhì rơi ct éx hu ,ra ca hn tya ngut viện êhT óchng ilu, nnhg ra, ad xa mt ni họ nhhc ìnhh trnáh àov chân hnm tựa nơh ib
hơi vgnà động, ơnVgư hêi,nn lặng l cơn Boà Bo iđn trên at một mt hoa thản tgnor cnyhu hnưgn l urng hề chính pch kim nlog ait cng vẫn mù ôhkgn lớp không đổ ah iđ xc ĩhtn tênr inưg Nnêugy dù cdh đến ps hc vng ivù âthn xhc yl, hclá , cách bình aunq như trên nugx bya h nhìh nch câhu cung bụi ánh qhnau liên .hn hc uqna ênl ìmhn. theo ũgcn hn nôhc tm, ign
ri ôgcn gúhcn h ànhht ươVgn nd kế h?c hoặc hngôk đã Bo phi nêyNgu ta ,yv nhân oa?s ếuN sao ghcn gVơưn phu “Vì ca lmà ohch ônghk tới,
một .ht ú,gđn quên “Không còn
Cố đi ta,y ó:ni hip, cũng nữ Đa t yv hiệp!” Nuêyng S C vy
...
iogàn ý àl mun thôi.” Ch
inhnê nVgơư ta yuq đồng Bo nhđ chút ngươi, iưgNơ gũnc n:ói àv ya,t vn Hắn ìv xua iđ .tt nnhì ps Phong. ngng rcTá có này mt yht ánh sp gcnũ n.cg tđ ngươi Tanhh my va Phong êygnuN cCá đt hhnTa ơưngi tp đi oék n,êl đ,i uic cùng hc phức sống il các vu uma ưhngn i!r ơngưi đi, cTár khin hênin tn, rồi Ta ac uđ ơni
mà ta b Phong a,uv đạo ruty hắc nth từ giặc coa c Tử ơnưgV ,ãn chính nl làm ơs mt Hmô vậy, Nuế knghô bch đúng ,vua tìh không? nhi thắng, xtu phạm âuđ igng nhđì Chỉ cục àlm môh nũcg tiếc biết uaht hit il thản: ugyNnê yna aut!h nói cTár Hạt ntoà ôcng àml tnhg thua hi.ôt bình gncũ lưỡng gtnr Tnhg yv, tiru nya cgưn su,t C Bảo lmà .igc ơiưgn là, hhaTn nưh đều
pch tgrnù ar. õr kẻ ta. nchu Hng Sao mui hưn ca nghĩ nd biết chắc Hẳn b hnam ânVg, im đã Byâ htù nB Tri là húngc vậy? ph hN Độc .đó cụ c ig h ói:n ođa Chu ht được ràng Mai at tình sơn uhni C nhc úngch hgoPn như phủ trước.” mối Chu ếibt nrtga Bt gnĐô t mLâ, Độc là ti vậy lại ca Tri
cMh uiv ncgũ C ibhn gan ơS hynu dập, ir đã khoác ca v Cố đã T môn ehng dn ax yta tiếng .ti Đông nha iđ.
đáp thhàn mn tđ rnêt Kgônh Tácr nPgoh đề.” .li vn Thanh
Ta bếi.t
nghĩ Miu oa?s ir gôhtn
Đi!
rngu đột g.nàio bnếi đ tm phía cưgn ưhn rời nh hcM như tiu ,mnh tên mt nhiên ua.s c nvi cnâh iha đang ych,nu tnhâ cm nhhì ưid cung C sụp về Sc sc cnâh mũi C ôm thc đt Đngô, thy i,đ bn dùng v đp iv
ynuhC gì?”
C rời đi. Mhc xyao ưign mm cười,
b gn!đ bc quá sợ ,gnĐ tếhc ri, at đừng, Tnâg nđhá lắm!”
i,vn Bên ,đêm tiu ognrt onàgi màn
h C htp Mh,c .ynà cl áig ếun phi đã lời của thì đngú tế hkông Bảo, nưh tht nb s uêngNy đến ánđh cht nôghk cTh nngô ni Vương
vtế ct,ếh chúng bao nyà hgúCn ca ôlnu quá s kẻ của lc itbế được itn đó bao ta h kế ochh dấu ìv iB thưn.g hta thành ta không h ob giá tâm hđì.n khó ra giờ .unhi ta công, ct cũng năng tb nôkgh hgcún hápt hpt đánh ho, negh từ gnĐ hnào không óc uiđ hu đảm ri irut hCo oàn ln giờ hiện s thãi.
gì?” “Thứ
uêngNy cáTr “Vương ngươi...” ã:hi kihn ahnhT o,B Phong
Đi ith.ô
àM rênt ,xa cây píah
bẩn ra md tan lộ đất ygnNuê đ là .oànig ùm oh itếgn trầy ,xt i,d ngđ t hn mt ogrnt vn Đu c tếh ngay sa, dần tơi, usa bò Hắn Y đng bụi xám tia b ànb ch tả bù như nhui dính ra. sặc òd hcp n cồm á.đ óđ, rách yta lồm ókh ưxc mỗi đy phi mbươ ăknh hcg vụn, rền, Tóc đi. gtn tth ra ra òth bi S bm muốn nitếg ,tná mày tnorg rchá, da tím. tniê ho àv hưn ir gavn tm íkh aGi
iưg!n Đu
t vết gnxu cuhyn lớn ucn mơ t .id áđ têrn bụi t ađ mt nện nd xuống, mù ,il khúc những đu mặt rêtn đá .hnt h trầm nvă gnnh bắt khắc gnma hnưg ucn .đt vòm dạo àtnhh nứt ca gNhn rung hki niht bn iơr nLgo oThe mát âđy atò ơhgnpư đu ct nvg d nổ eoth mhc cđ iếngt gi đều đhn nté haó gnuc yàn vỡ, m trong
nươph,g ir thê aun,h thấy bộ êln ca nhìn hmt cười ln. phá người dạng đối Hai cùng
đều g.ln S im ohgnP yugênN àv Thnha Trác
li gếti t?a umn chúng Vì nhân hpu ơgưnV sao ika
gnyêuN như ,d xạ nghn hik ìhnh chạy. bụi nucyh ưcc qua nhẹn úhct đc đ Sở dày Trác bya anhnh táoh hntâ gnhPo nyuxê loạn săn, Thanh cnóg,h hhann oáb di kgôhn đá bộ do
hnân iđ thì a?so đi S Trác ânhn àv “Vậy,
cnưg li ra ưnhNg n.ày bi iđu vậy. li, “Thì thất là họ íhhcn
của gôhnK, thiên hạ miu c!hđ uhhny ôv
chn .vy hútc mình, nkếhi cũng ti àl cui đnág yutt li lẽ kết gbn chấp iv thái ax nôgi với l hnt hoc tm Có cc nxg v vi âđy iđ hắn, chết cnùg đối hn ciá cho ac ika, vọng và với ưnh đi hnnêi tư mt inm
na. ta nòc vào ,il nhuyc cn gkôhn thôi, núghc nhúng “Đi ayt
“Ha ha...” ha
Thanh ôbung cc:h ácTr c.t li t pnh nhà inêT gơiưn ohgnP hâmc
sẽ âVn hT aT giải tđ.o ngưht định đảm, ac giưnơ. tâhn s v Đi iago Quận S niKh Tárc hntàh, ghkôn mạch nha th bt chn có áp nlu hp ánhhT gưniơ môn hếuty Bo, htt hônkg nói: đưa bo igươn đi là gnam aTnhh ti,hô gPnho cư.đ yêguNn kinh.” Ta đích ơiưng ai S uâCh cho ưgơnV hogàn v ,àhnhT mlà ta hay hp
ciá ika !ir sập âsn hH,uny
soa? ta thì chúng Vy
:inó Nâgn gcũn ,hcu àgnn ogahn pđ hkgôn trgno kóh nmô tm Vương àn,t lượng H, !đó ac yhn,Hu vội tr iga, cái hc gâNn lògn Cho vào at gntưh nhưng chạy lại, là một àgnv gđn húgcn ôknhg ghtnư ab l int kih C H! ùd đầu !ri ac nha Đông treo
ca họ tiếng gnm C cũng ac t.th ar, nl người, aih iah Xme ió:n nheg Mạch cười ưnig
gi Chiếu gthn !ếđ ghkôn ?l h bi inhtê Ta Đc của đyâ oghàn gnơVư không nhất ac ìht gêunyN là hip at uđ nohgà tổ Bi chiếu l,ên là ih yuếth aSo Đế Đi là mạch ?l ,ta chíhn ãđ phải có im mnă dùng nió: ?hc Nuế htt nngg yĐâ đó nC!à kế tiên cgũn iang hãm giờ cáo thể oB
Nguyên đã nói: lộ!” nahTh chuyện Phong ơngưV Trác Bảo, bại ac ơưign
Lúc ,này