Logo
Chương 938: Đánh Tề Diệu Huyền, giết Ôn Thần (4)

Khi ánh trăng thanh khiết như ngọc vỡ trút xuống như mưa rào, lĩnh vực sương độc cuộn trào xung quanh ầm ầm tan rã.

Thân hình Ôn Thần bị trọng thương, vỡ vụn từng tấc trong làn sương xám đang tan rã, nhưng lại ngưng tụ trở lại giữa làn mực đen cuồn cuộn. Y nhìn bóng dáng Cố Mạch dưới vầng trăng, giọng nói từ khe hở trong làn khói sương trầm thấp vọng ra: “Tôn thượng, tên Cố Mạch này tà môn vô cùng, người đừng đùa nữa…”

“Không sao, trò này không thoát khỏi tay ta được đâu.”

Khóe môi Tề Diệu Huyền vẫn vương ý cười, đầu ngón tay khẽ vê, một luồng hấp lực hùng hậu như cá kình nuốt trăm sông, cuốn trọn cả ánh trăng đang lan tỏa khắp bầu trời. Khi ngón tay trắng muốt lật lại, cả một vùng trời đất thủy mặc như tờ giấy tuyên bị nghiền nát, sắc mực và ánh bạc ngưng tụ thành một vòng xoáy trong lòng bàn tay.

oagN
kia otrgn lmà dữ: bên mdá ếting ơưnig ođa này, iũm nc!à ngi vang từ ,nô Lúc iTn tm lên gầm
long lạ rạch Hyn,u .Mch aby trong ôncg toạc mđ đó, tức ckh và oda hTn, cht Huyền ctrư, hnhok nt aty C hcM Dui đường uDi do T hn của ngàhn ola mắt găm nm ca éx C máu hóa con v pl k thanh một pahí àtnhh Ngay ànb vc thẳng ãđ ếnđ kia, chớp nÔ c lhĩn ,y húc T
hníc một kh ưhn n mưa uđ .đ dày rtút lên, cân, oln, cđ hkc iơg thác cgn bc gnux gti ugnc đt úam nưh sté nh oeth agmn éts uđ ngàn những mnh ugnx sc tia im tm cot t như không mưa huic Kohhn ntg sấm irt ayt giáng nógn đ rn nưc grunt,
và ngay chm ng,như .đt tm xngu điện Thế trước aưm tig khoảnh iat ckh
cun cb átc rồng bi oir ngang yâc quất tqu aiv ts nu.Hy b cun phát Diu ovà đu iak không bay ior tnh gyá ếngit ntêr nưh rtí Con cân, yv đầy theo íkh trời hánđ nêl lao tm trời xuống, T ôiuĐ ngàn o mnh long chói ếnđ ngược. ,tai từ ra
gùnC clú ó,đ
sáng C m,a ti chnyu qu ntêi qnu đột nhn u ănng lấy phi Diu Mch hxna Đồng ơt nuâl mal ,ti nưh heto ct gònd d nugl Hyn.u hkóa lại innhê mt pih híc chặt Tề glnư như hkí oc nagm hná t ý đầu mki,
“Ngao…”
Mấy óc ngộ àl của thì ngươi…” ggi:n õV ch đi có đ ión của địch. àm tác Phản th hcáp uếN ươgni ínht đo đu màu nigơư aoh èm chí nxg iub hai giản. đ Y r,i đâu, nkghô th och òeh sói gnơiư đã ?ìg chân, đo thứ Ta ếitg i,dn mấy quy hoa .ndg kôghn yàn tmr ih dgn vậy, thì at ihp đ
Huyn grônt mt tm oad a,yt oađ Diệu miũ thù ìhhn ón l. găm cũng mnh nhath ra ln ngột bàn bằng T đt úrt yv ggin c,ng nhưng k khi như
aođ ht đờ, ra một ta một ar, lồng ngc nuyH Diệu lòi đột ũmi Thân nêihn t gcn unlg Tề .yu y long
tn,a tay tsé iuD T gutn mắt, nắm mưa n trong đầy tri lại, những chớp uHny igt vừa v sấm lno .x
“Ta kinhh
“Vậy đyâ! tiếp thì
uHyn cahư .đ vn nói. “Cố ếth ,hcM T Diệu này
mc. khẽ tig avng trời nnggư hgkno T khung ,nng cb nàb nagy cũng tm nưc tay b ấn iag trắng Huyn ahrtn lin đọng tyh àv cả gónđ sm nhìh sấm ati tgrn tranh hàng trong uiD giơ hnư il mưa il, àv b tếgni npogh ưhn đy ca tir n gukhn ur,tng sté bức không vạn
tés ngọc gvna .nuyH dải đa đin là nh ntgro tai ípha gln từ ảo lngo chuông ntg otr mắt, lao quanh phía tnh ng,v untg ếtngi hp rgn trắng trời pl mang lên Một óax vng ra haó tếgni tựa p ,yv yh áhp gavn hư uc àor t thiên maư thẳng aig là uđ như cuồng v àtno ngực, ghnn hln cuộn ánh về đen gnng tm tyh oc,a sáng vy chín uy ms hc hết noc Tề vu,t rồng itd nộ ámđ myâ như igpá Diệu thân êln nuc mà mt tànhh ,tri nùgb tohe nổ một thể hció mgnâ hlná trắng nht âhtn
vgn bay óg.i đứng Mạch rngtă, àt lửng ơl utgn dưi áo C othe
irơ một tay tưiơ tđ cuồng, paíh muá tmó gitến nolg y ngón ca gùnc ,đó hia tức điên óah một lúc iDu ,đt aty Ôn mén C lnê Thần kia hàtn.h yta lp alì a,r T c do Mch nyHu bn noc ly v lấy oa,đ mũi nuxg hcp éth
tPh
khắc, xé Tgron otc igếtn khoảnh rồng không mnâg ug!trn
ygaN lúc này
vang trượng, đến đó b ntá chít yãg Diu gãy ydâ hkp gtnu cột nưnhg gnùc như gưin T chạy, Huyền bằng tóe, iuD lp Muá ênl âyc gncù gnră cổng ra ng,iào dy như nlgư g,nưi chi đứt khi il y nàch ơxgưn tc gsn dc ,kchá chẳng đng ynHu hkô ahò gànm ar hồi, tức điều lan ba v inêl thm teho áđ nứt nb ayb tếing ra vết hi. rối ggann nhỏ con T chào mđâ nnhg tươi axhn cả hácc ôgrtn pl
ra vnâ diư đt êđni, Cố chưa đá ưđng iếnph hgnn nưh hanx ncò ưnh loa hcM iđ dt, nt đã nn.h ctoá Lời chân ngột mgn
Nưigơ na. ònc tr là mnă lc thế at nói ynHu gi ngv, hitên cho ta đầu, gưiơn ,ayn tth T ngúđ inơgư gnt ngotr htn lmà ai,t vẫn sai. đáp trăm nghe och nói: thích nv của rồi rằng nh Diệu khẽ án phú yBâ mấy ưgnơi lt đc at “Ta ahcư ônhgk ư,ghnn ãđ ươgin
khoảnh hnthà chM khắc C hóa rồng, Nyag
aH ámu khgôn cái ngừng một má,u nih ưt,ơi Dui áHhc ngm bước Khư Kỳ tya n.Lâ rntê Tề imng bước, một khổng pnuh y một ngc to ípah ly ,nhTàh xuất v ưađ ntêr ra thể ámu ln úht ynuH lỗ trước tnhâ tuôn Cổ ac l
Ctú vào trong!”
,bch kpiế trắng tm nụ Diu “Sao M mt nơưig nói: cứng ciư là lập Sc lại T ikhn tức ênn nohg trở uHny rng ,đ rnêt
đấy…” tht v iưc at gũcn ngươi T rực cháy, nvg cah lmà đừng ynuH .ir v hgn cngù kích hônkg Mc,h óc tm ênl thể uDi hcút C n uiC n:né áhn s hút thú inếtg gđn kìm nTgro
Va ,inó