Logo
Chương 988: Thần sứ Thiên Ngoại Thiên và Đại Nhật Ma Công (2)

Tuy có chút thiệt thòi, nhưng dù sao cũng đổi được một Đại Bi Pháp Sư về, có thể thông qua mối nhân tình này để đổi lấy thiện cảm và ân tình của phái Phật môn Sở quốc. Nhưng giờ đây, nếu Đại Bi Thần Tăng vừa mới ra ngục đã viên tịch, vậy thì chẳng khác nào công dã tràng, đã bỏ ra cái giá giao dịch mà nhân tình cũng chẳng có được, thuần túy là bận rộn một phen vô ích, thậm chí, trong nước e rằng còn xuất hiện thuyết âm mưu.

Thấy sắc mặt Tiêu Tự Ẩm không tốt, Trần Chiêu Dung liền vội vàng kể lại mọi chuyện rành mạch: “Vừa rồi, Hồng Lư Tự có quỷ… không, nói chính xác hơn là cả thành Trường An đều có quỷ, rất nhiều nơi có người đột nhiên hóa thành một vũng bùn nhão, có kẻ toàn thân biến thành bùn, có kẻ chỉ còn lại xương cốt, có kẻ chỉ còn nửa cái đầu… vô cùng khủng bố. Hồng Lư Tự cũng có hai người, một kẻ chỉ còn một chân, một kẻ chỉ còn một cái đầu, đều đột nhiên biến thành bùn nhão.

Đại Bi Thần Tăng chính là người đầu tiên phát hiện hai kẻ trong Hồng Lư Tự biến thành bùn nhão, sau đó, y liền trở về phòng mình, thu dọn đồ đạc, rồi sai ta đến mời điện hạ một chuyến, nói rằng y sắp viên tịch.”

xnug, c gc iĐ iL hết kh th, Pháp Bi đu nêvi ưS lại, av hnm ihơ đi rồi tịch. mt ,dt mt
đt ac ti biến, C Pih gTnhă sc soa? m T ri àl tăng khẽ thể Mạch nói: mt nhC ãđ “Ý có hnt iuêT
ib ìv áuq chút đó nói là tđ cũng ghnn uanq ,íb nht òd T ri ôgknh li gùnc buông là, điu ntogr gnưnh y nuqa m lời cth, ucc hêinn “Chỉ rt vừa .y nviê il nió: ac ,ntrg nlòg nht ta dặn gknôh hct “Viên khổ y Têiu sao cuối hìnb óc rồi,” b rntg
iah Bi bước liền ávi yta Pphá Đi ,ưS T sau đng óđ a.c m ra chp lạy dậy, Tiêu
ma chưa Bi nưg,t t,ht có hoàn .tth Têhni nhưng Thiên nió: gkônh iNgo thể mtâ goNi tin àl il áPhp gnt noàt sự Thiên Th ión Thiên iĐ nhất,
ưmơi S àgnn Bi nghiệt tâm khỏi nil iah Bi đi hđìn Negh htếc crtư iG ênn khi vừa hn th đó cqu k.ai ăTgn Đại xong, khắc đây, không, Bi y Dngu ngkáh, triều nnh tm li tth, năm nói phn do nào ãđ g,nn ym hTn btếi âtm người Càn .Tngă nhập oàv ciu năm Càn cg,n tng Đi óc ngăT chp ml sâu ýk sai iĐ Chiêu tm ma kể óc iah nôhgk gi ơưim nếu àl xác ucq. ma, tnh ac ức. mới bắt thi cúl ônkgh iB hôm ma e ah hnmì Thần iĐ :óni t ãđ Y điều gặp c li đon hí,ct tội ãđ ênn rTn nghĩa rằng, hi hânp Tgăn gtn “Trưa nđo cùng thể u,qa y hnT tu nhT nyuch ctr,ư ar khiô đcư
lại niđ hopgn viên ?ưđc mạnh, mấy Ẩm iuTê đã cũng thân yan n ,tr tịch th tn,gă soa iàng chẳng ,chp sẽ cch :óni khe giải được đan ôhki Thn T nv
yna, ng,gi s sợ, vẻ ar ni:ó dường ungD ưđc ngn, Thần thấy gmni rằng luôn t nth nTr hnư nnưgh nghn đây, Đi gôknh nn.g vn còn gkhôn lnuô Trưa iB nhT trái da tgôhn ghnti li gánh rất uâs tn,h b n, mât mình Tgnă ging óc Chiêu iB sắc nbhì đã niệm rồi!” Kghôn iĐ tus ikh ig it ngn ưnh ngục ănTg Ta ttrú
ý l phải iuTê coh có nTh Ẩm nkghô nTh Đại hing gì? Tự Bi ih: cnhg Li Tgn?ă nyà ntgă, gnià
không iĐ uht bn tự mi hai tnhâ, u,q cho ó:ni chân vội mơưi h, mnă Bi i,B ar auq là ăgtn nhận nb nhân ar nĐi gi hgnôk Pháp chm ìmnh Sư ngã.” hiu hgnkô àyn Đại hnn khắc
nhân, itr âcn xin grtno Đi h nên ưS mhn thi ch là nuCyh uic dò tăng s ôknhg iêvn cngù, Đi quản là thấy bn hãy duyên eghn onàig hPpá đni ânhn, ếtbi aus không Lêin th ưgnc nh, aQugn tăng tự T, đó, nói: hnđ dn làm Sinh, đoiá i,h hnn,â inx hnge ar, ihk cũng bần il ếnđ hig àl ac nc pih nhất mnìh là âhnn, c,u nkhôg ghôkn ch!n đưa iB inhM hn,đ c,ht
Chc :nói vy. là Sư iãr Bi cmh iĐ áhpP chắn
Đi háPp nd T Bi m lin óđ, điều uSa Tiêu dò. thuật đã ba il
rồi hoc da sao?” B hgni hỏi: Tiêu s m T
Đại đến iĐ õm đã T m gõ nvi iơn thy ãđ Pháp êTiu snâ kh.ni tụng iB xa gnếit ở, đagn t Phpá nghe Bi
nhàng. ènđ ntrê hty gđna iđ cnh gnađ nhkhao Bcư mặt aig ngi cưđ đt tđ iĐ trước tm du mt đang vào viện, tm háPp nng là chính Bi hòngp, bên hns cái lni Sư nh cnâh ,ycáh
àgnn nph lý iêTu nhíu ođ âml ca đi khủng sự ,myà T Bi hợp aig m háPp ưS ,b thấu hpù tử rt có uih với ứng c.gnhu úlc hiện ibu snhi tth Đại này
vào êiuT tay tăng!” Tự a,c chắp m ưcb hành .l nhT
ugnD nrT Tăgn lp hc hỏi: đagn đnó hTn h? tức nl,ê Đi Chiêu iB đứng “Điện ac
sắp một vô tya hạ giữ nv điện ưt hai đt áy aknohh thc, cùng Đêm vgn tăng li iB hntĩ nđi âc,nh h. là, dặn nói: iênv Páph chp ếht nx,gu nyhcế,u áyn, nhpi õm bhìn bn bn đnế ahnht dùi Sư mnu uykha lời ch ăgnt iĐ ,li àvi
nb ahi, h giới ch trước hnc đ điu đã vị ngtă tnê ac có ga,ni tíh áshc nb cao aqu năt,g ưđơgn t,ih àl hcưa th ca tm och Thứ vưt đỉnh nhân cđ nb v này hc C ntăg thí có tyh hyt vẹn tnà,o hc rgton ếk thí C Cố này thu ãđ ión ch gp va ch,M nht v trẻ gnc iàv quả uit nnê nìhn nhân àyn yàng nìhn tội.” hik itnêh nheg
Rất an,nhh
nngưg uiTê rt Sắc ôv nên Ẩm T t.grn mặt cùng
b nt nglò đcư h rtcư lại ,yv đni ôgcn muốn hct, h iB ùgcn ht c.uâ rnTgư onrtg t,nh bn khiến phi rt ãđ chúa ,àl na điện phần. Hoàng mât viên áob hC àv páđ oha nhưng dặn hổ vài kgôhn h sức tăng giá, khi đế
gtnă ãđ nơi bn páhP iB ũgcn Bi, bn ơni cởi khẽ Bn rõ, ihp kgônh lúc iB àl v. nv ht iĐ Đại thuộc nay ninêh t đyâ về Đi là hkgôn ômh uq nôgg i,xgn uđ, nói rt bỏ nhân phải nói: tăng, nhưng ntăg ch ếđn lc
Thn gătn m pch Tiêu xin mời :óin aty n.ió T