Logo
Chương 991: Thần sứ Thiên Ngoại Thiên và Đại Nhật Ma Công (5)

Tiêu Chiếu Lâm nói: “Hai vị tôn thượng, đệ tử thật sự lo lắng, thân là hoàng đế, đối mặt với tình cảnh này, trong lòng đệ tử vô cùng bất an. Bởi vậy, đệ tử mạo muội, thỉnh cầu hai vị tôn thượng ban pháp, giúp đệ tử đột phá đến Phi Thăng Cảnh!”

“Không ổn,” Khâu phu tử phất tay, nói: “Bệ hạ, người phi thăng có nghĩa là thoát ly khỏi thiên mệnh. Bởi vậy, từ xưa đến nay chưa từng có hoàng đế nào đạt tới Phi Thăng Cảnh, vì hoàng đế mang thiên mệnh trên thân, gánh vác quốc vận cùng mệnh cách cửu ngũ, không thể nào đạt tới Phi Thăng Cảnh được. Một khi đạt tới Phi Thăng Cảnh, sẽ phải trả một cái giá không thể lường trước.”

Trần phu tử cũng nói thêm: “Bệ hạ, tu vi của người nay đã đạt đến đỉnh cao nhân gian, cả thiên hạ này, kẻ có thể là đối thủ của người chỉ đếm trên đầu ngón tay. Về phần ngoại lệ Cố Mạch, tự có ta và Khâu phu tử đối phó, người không cần lo lắng bất cứ điều gì, cứ chuyên tâm xử lý quốc sự là được.”

Tiêu Chiếu Lâm không nói thêm gì nữa, cúi người nói: “Đệ tử đã hiểu, đệ tử xin cáo từ!”

iNưgơ tác :nói âm mtì t ih,P hup m,ex Mch liệu mth hợp Khâu ión Cố ?ôhkng hắn
nchg đ íhp ếđ tih!ô átl mà nh đổi nngưh Trần gknôh ta ũgnC bắt hp thíhc qua pòh hegn ucb một àl ihp thật hc li ôhgkn đế ămn gnch rt, s nhất Nếu gànho hai ngmâ ir hup n:ió trm ãgln úgnch tm iph mt chục àohng thì ncgũ là phò t thêm sao, rt. khác,
không v ngia núghc ãmn ao?s dám “Hắn nhi ânhn nh hnnâ hkôgn ihc đến hại Chúng mlà ht inêl at không ta? phi ta civ việc t nữa, ìg il hưởng a?os phu k yùt hắn s ghcún tiện ta ìht chúng nh âKhu ghnúC chỉ úcgnh ta ht ngia nmu yuqa h,nât một ngi thôi, ếun ếitb cũng d bất hip hăgtn mức nếđ :óni s được ,cl mệnh ta đến mhin nl quan àno ângv
ãđ hc êiuT nghĩ pg at, bên r.i rt ra ưgNiơ Chiếu hnc động sĩ ón:i đã ônhtg Đo mex iđ suốt nếđ Lâm, ếđn itu
mãn. v,i Năm k đnag nơigư mi âhKu v, hắn hn ,inag gotnr đi Thần ha ma, nh hênni hn hnân útrt na t àl phu đc thả ch âTm ãđ gnòl. auqy hăgtn òlgn nrT ti rtăm li năm vội một phi gnt mnu vàgn tt by ủi: nyhu,h bt hcaư măn với at đã hai gni gtrno t có e lại, ncíh do ohc ngr mătr nay ưax,
à,l luyện vì nđoá ôkhng Ma yl thy Đại gx,un Nth y đc uđ y trả utryn nyuq y,v t Côgn vn chỉ nuyhc tiên ysu hìnn pih vẫn không chắn .aki tốt tNh nnh iĐ ônkgh y irt Nhật torng tm nCôg chắc y,thuết giá nl luôn y cái Ma tin ,tùh irơ Ma ihp Đại rêtn tu sẽ Cgnô luôn
rt ưctr mắt mi xaoy ênn đứng ,ca ,hytú úlc chậm Y cm âlu một ir mrt ưgin ùgcn vô ánh rãi đi. thâm
tu Đại iênnh tm àm àl đu trong tch trong thN ng,m nhhà tên đã tỉnh y bí têmh Công. óc từ Ma li nmô y tđ
iĐ yuqn Đi sáu tr.gan nnh aM ch nhnì trên inl ôgCn lật ynà àdy, tNh yl ươim v óc tế Tiêu aM ba âmL tr uhCếi thì thực hNt Công nưhgn ex,m
đi, quy ơiNgư rtưc mìh,n lui ai Chiếu hêmt rầy aty đnế mt nió: bất na, xuống nói đừng htp kôhgn trẫm!” để âmL tmr kỳ muốn uiêT
mnu tr tu Nhật s aM Tiêu ági “Trẫm Chiếu trả tiế,b ucc i:ón âmL nv cái nluy ô,ngC phải Đi ìg?
,áhck bên tM
Sua ,đó
thể công ms này aty dò tháhn đa at ihP đt Trần puh đ t tư hânn Chn nmhì ôHm hắn ón:i áhpp có nbìh này trẻ hkgnô ac đcư itr nay, õr đgn úcghn gnđ Hắn rt ca tr ihnu Thăng tb uCynh là ,hưntg txé trọng tm. hisn, êthni sn íb lại hni đồng, b ht là gnà.r ý p,mhà chuyện òd ptáh it num. ătmh nâhc
,hnC ntê ta thăm đó!” ãđ il đưc inôgu Tiêu in,g đến tu nh uhp ngươi in:ó ômh cónh iPh ch đang óin ging tử rgn âKuh mâL đ h,uynh “Trần Thăng ucynh yth gì v uiếhC iđ! ih gcnà iuđ “Được, hiơ nh dò, nay tìm at biết chúng e ưhn gôhkn nà,y
t nli nìbh tm trở tr trên sách, iđ về cshá ngự quyển rồi hgn.ưt ra ògpnh, ưth quyển mLâ igá mt yl s là óđ uTiê Chiếu
Cảnh. hắn nv quc êmhn Khâu cho hip cáv nuq ,cưn it óc phc tnâh hccá Phi đó nv mt nặng th chác hìt iga, p,áhp cơ đt tìm hn ca ó:in yV công ìth hết nào lmà tht cả gnlư ôkih uph gôhkn cũng ăhTgn được t găn?th ághn Quc đạt ,gônm oas hi gáhn s rồi, cuq
nghĩ cnhúg hắn, thích chúng ếch â.đu hc nkhgô hn óhnc nêT hc àvo ca iph igi ht e thăgn at tin àgnoh ó,đ rgn li hgônk ta ếđ
rời Lâm hcm đ.i rãi iTêu Chiếu
,ct agyN pl
mgn thi Trần ltá ?aso lm h hgnĩ sẽ chớ t ho,gn mìt đâu hiểu một nói: hoảng, ri liên với thì tình ìhh,n ếibt phu Ch ma angi hỏi mTâ ta
hiP c.h ó:ni thật inTêh hay lgn ch nhăTg uyh .gchún àl ghnkô âmL hnC gnhư ac bitế nđế nh Nhĩag lạnh igng etoh mệnh ol s êrnt êTnih ônhkg bn gi cái Tiêu là s s h Ch iCuếh enhg h,nm s tm
sau, gôhKn luâ
c,c tòa tb cũng ogrnt thh.àn gnóđ Lâm nli các bên ihk tm vốn yan mở hgnào Cếiuh xuất ôgnhk my ãđ hiện Cáhn bước ra ưcb l.i tm sơn Tiêu onigà ac
ngôhk C,hn như gTnăh àhnth nkôhg gkônh c?ưah Chiếu h,nC ăhTgn Tiêu coh àL cưi trẫm ihP khôgn ngiươ ch thể bọn trẫm phi cười Lâm ihu h nói: ut hPi ut hnthà
ni:ó này nhất hnêti “Tên tử uâhK h cái e sẽ óđ iđ phục, lngò mìt ilu tngro kia k nhcó ìg êtn hắn đ hôkgn uph không
:ión D xni Kuêi hnik B gnôn ihã h, thận
C nht ãđ rmt gđưn chính nưgơi, quả àov bại để na!y hhínc gưnđ à mhô trẫm niươg thật sau ưđng C ngi Mạch tútr ,Mch cơn ,này đnáh dn gcn,ù định hpi
y iut nigg mà nnihê ĩs intế ihk mt y. nhưng, rt iCuếh đt tm đgna có otgnr tm vào iuTê mhìn ođ me,x ngtor âLm ngay chỉ cht ,ngm thiếp ngủ ếhT gục ý ođ, hiện tl bàn xtu nghe đnag gniư ng,ưrt xuống ,đi đạo y đạo,
ìg không gây như cho ing àvo người y?v đánh đgan Phi phu tbi c dung chúng Tâm v sĩ làm y nhiên còn rtưc. uânq lại dễ t t hai gnux, t, vốn tc t phu khó đang cái Thngă ma hộp Tại puh tđ Khâu utx đu Hn àl in:ó âhKu Tnr nâuq inh mt cĐ tu tm thn ung ta cờ c, ghtn c àv ném ý c nhC? sao ti aso?
Thế đây… nhưng, ig
hút,c mâL Cihuế mt Tiêu d do
.hcM C
“Ngươi hc kiếm hc cười, hỏi: ĩs linh, nm,h at ưht nmu sứ thiên rt mt thánh khẽ ĩs nói: tiu r,i tuổi insh Đo là ta ìmt aT đời, khi rõ, rt tm đó mỉm .hnnâ ióN gì? nôkgh óc ra t đạo
yat ln C.nôg hc nrgto csáh nrtê quyển rt xuất ưht bìa tuổi aV hiện ĩs Nht đo vàng, mt nói, bốn c Ma iĐ
nB h uiêT tu hnTăg trẫm giọng thành vn Phi đ Cuhiế âLm ó:ni ngôkh rtm chịu Cnh.
noxg, hkc gaNy xem huếiC êTiu tl Lmâ ohhkn
Kêiu lnhĩ hai Tiuê Thủ ih: óni hin v tôn khẽ B nbê âL,m D Chiếu thượng v cnh sao?” má xuất ,h
khgôn rt c cưi thêm iêTu Đo óin sĩ hc mm hoc ađư uihếC quyển .mâL nàvg thư tiu iak gì,
cũng hắn Hn ,ta thật đ nt.r ý mt rồi đ hỏi không ta y!nê mình Trần cnúhg t hnT ,ynê nhkôg hai liu pth hpi ũngc vội của s c chúng cáo cùgn nh hắn C ókh lm màl at được nói, đi ghúcn ếun ta rctư phu inó: t chịu
êTiu htgn mâL .Cnh i:ón mnu ôv ếuhCi hết êsiu chđ, “Trẫm thiên nhất việt h, Phi c nTgăh
óc ôgnhk onà là thôi, cũng ht lầm ma thể một ?ch cũng ĩs óc hiểu Phi ưđ?c phu ma nCh ưcđ một L yta óc ìg êtn lạnh: uih aki Thăng Chỉ thực đến Tmâ Khâu có Mạch dám hc?c gì mức lm tử óngn thể rêtu ac ,htcế ưic hmn tu mà Tâm “Có đè lực C
sờ, ý iknh Nigư của D ?là khẽ sững êiKu nói: ,h ncg “Bệ
sẽ vô th cMh c kiêu Dù unm nhíhc sao, tất thiên nh tác, uaht gn,o Hn nào bại t tên mọi phải cùgn :óin thống h mà mặt hMc ri thn thiên ch âtm gùhn ,háp uếihC gđnư ácch nưđg tìm hp hĩgn trong đánh C t hắn ưrct átnrg kia. muốn gnôkh Tiêu hạ, C Cố chí tđ mâL p.hc kghôn phu giưn mnìh nhchí .cMh Trần uhc kô,gnh “Sẽ htn
sau cờ. đó t kh đầu, Khâu gt cnùg háđn lại agny t hup phu rTn
ntêhi Vi thông páh v nh v?y tôn khó sao ói:n găThn giúp Dạ êiKu h?c Chn không ac ĩhln ư,gtnh Bệ rtit khẽ bn ahi h tđ ađ hPi ìV
đi, ir Tiêu ihK Lâm iuếhC