Logo
Chương 1: Án Mạng (1)

“Danh tính?”

“Lục Hành Chu.”

Trong Trấn Ma Ti, Thịnh Nguyên Dao ngừng bút lông đang ghi chép, có chút kỳ quái ngẩng đầu nhìn đối phương một cái: “Cái tên này chẳng phải điềm lành, là chân danh ư?”

Lục Hành Chu khẽ mỉm cười, giọng nói rất từ tính, dễ nghe: “Thoạt nghe cũng có vẻ uyên bác, người trùng tên cũng không phải là ít. Nói ra thì, ta thậm chí còn từng thấy có người đặt tên cho hài tử là ‘Thương’, ‘Vọng’, cô nương hà tất phải câu nệ.”

hc gdnư àm aoD giá ,ìg đánh mt đgn, ra uiđ àhHn nhớ àyn “Thương” như cẩn Chu. nhTh nuêygN il hnt Ánh khẽ Lc
Tnr nli h iT. aoc đẩy, ihk mình hán đẩy, Doa nđế tự Nguyên Ma ahi sau ra ig chưt đường rgntá oàn Thịnh tm pgúi uhc mtá thuộc ehto
là min uih lòng nói: chưa chúng khó đnế lui vci at ?ìg m ìnhh tr.ưc iT óc Cô hahnn là nh đưa đã nhiên nr của nơgĐư ihô, gnnơư Một ý động, tuynr cL tr ãol chút ulng những tnár t aM ,cúht Hành Hoắc cuộc tr chóng ònc ra n,ếđ il vô iga v,y Chu rongt pá lực hỏi kết rTn ta gcưn kh ,àny
rngto hTnh olã họ hcăm nhà.” mhô ig qua cúh nìhn Mùi, đã quản ihn uci cthế nh: ocH b ia,h phát iag Nguyên Doa “Thứ
để cảm ngôc Nguyên ngàh Doa nn,h ccá ngọc, và á,đi íkh ư,s đu, nv nhki y chất ãnh thấy qeun voà nah văn đ hyt mt nyà t là v Nam gian àny ãđ dù nô nũcg thế ac nhân xếp vẻ nưh tử quý g.nc hưn nâng hTnh tht aunq quả một ntu bhc cgôn
Lục nv Thịnh mt Chu. ovà nHhà Dao úhc Nguyên nnìh măch
k ànt nĐág ,hếp nđga phút ig xe àny ngồi hn rêtn mt là òcn lăn. tiếc,
àvo ãđ ig Nươgi gN rt,hc tm gia mhô qua ?gì lão làm àl khắc Hco đi
ãlo h btếi mi gia hưn iuhn náđg từ igng n,gih xem, đã ca T dường Hành qnu r.a n.th li huync đu nghi gknôh bị k Chu xảy ưhn mi phản ưgnc kgnhô coH cũng mhi ứng thcí Lục tm ìNnh mt
cL nhc mt hpế mth làm li mt đhn hco như gtun cHo nht mt cư.đ gpnòh Chu. nkohh nmu ơngsư ngcô Nàng ôv ignư n,hĩg chết thể Tnhh k iôđ động mà hya hàHn ra an đánh lio tàn knôgh igá tibế hơn hếmic người, gây chák, kinh viện ging đ thì người rộng tm nl đ,t mắt nũcg ưmi không ,nl người, có người này tiếg gnhn tây quỷ câhn hn Nguyên ca phu trước gônđ Dao không ngôkh ãđ rtch
nói: iMù nió aoD ìg ,úin “Ngươi đã uci ig Ngyunê ùgcn Thịnh ly trnê màl ng?hc
ãnhn yâđ gênyNu chân cn, ar nam gnnô iuđ đư.c àyn nThh ânhn giả bắp Ma ht lịch ãđ ònc Ti ũcng nTr ote cl gnôkh knhgô oaD nngưh kém, của l,i tư nhnì
duy hiềm ht cần vẫn coH ovà hC v ùd phi inogà tra hai. kỹ từng htn cũng gia ontà nưgl cũng người loã crht q,ua oành vào nghi hn ra, này àl aso b một đui án xy gnm gàny không
gi,a oHc ưnh ,yv lão any iVc ơgrưnt at yàn biết ngạc òcn tử gôn ế,bit gia nkgôh hnHà ưing Chu là tưrc nêhni: quen tưởng Lục ta thật.” không pôh thấy ta
không ki,h huC .t tức đầu: đã ng gnô tđ đau ta Lc nHhà htt cl cng ac sẽ lập “Chứng
rton,g hgkôn i,đ kể thần nđế àov giờ hãi, g,ì mt gơ,nnư v “Ta a.t đã ta l ênli iún éhcn sc nói Bất ôc mhă bị gi da rt s àlm gưcn ngiư at ghnôk iln cho gôn cngô qua lời hôm hpc đm Ý li ràt chká uCh hHàn của puh nên:ih Miù lại nuqa bị r.i rời có gcnh nói cô Ng ý nàng igết ơgnnư àl của uđ ikôh ch về cL hếc?t đến
niú ciư: uynl nương ra ta ,òl nl.ă ri ps hCu av ún.i hay đ,i v m ngi ta giúp hnHà etoh at Lc hKi xe đy nên nkgôh im đan vi v dcư hỏi, ta
àL kẻ htt hpế tnà li còn đnág tiếc. thật phế đã ,s tnà tm âu,l
kinh Thịnh Hoắc đến .iga óđ ch nói: trch thu dời ãol ãlo coH Nguyên ãđ ih mt nhgôk gia oãl thế, pá lùng cTrư hln b li Doa phi lực, sư, Tonà inưg gia t. uqn
unHg c đó khắp tr mt trgon àml bhn cđư nc thẳng nyà. tnếi hiu gưin điều chính cvi am nơi Hoắc để hồ ngoài nhìh g,ai tr ch iph hkó ìht đến đa glnò
ncíh. iMư
mt ta tĩnh bnh, có t ùyt mời chuyến, mỗi nbhì Lục chút tháng rt iđ đau Hành ngày đây .btiế t gn Chu uhi á:đp lão cHo Đan sư, y am nhiên ta gia ,cng ih đều nửa nnưgơ nya htt cũgn lin một thăm .thtu ý là aT
khẩu gNeh địa ca bản iưg,ơn người Châu?” mâ H
nhTh hnnì lại ăchm này?” ,ếnđ Dao Hành uCh. mHô ngcũ nay ivc cL Nyguên àl úch ìv
kích mt cả ttá h .v.. năm thủ cb rồi ra Trong quen ngoài đ hhtcí hung án lịch à;nng v,ì hkin oàn đi bc hntâ tm hia vàng im luyện, ib thành ib H ipáh Nàng rt iph m bn hgnKô đã vừa ngay kích chng phi cđư tr thẳng cnh làm cnò vì mươi ngờ vn ab káhc yàn hai hch,tí vào ếnđ phá mng thú chut nhậm vừa ìv Câhu cch ưg.in v hncg s!oa hgn gnòl án my ưahc nuqa ,ànyg gp
t đi uit na tm ngnơư tcưr mưi thân ưgnphơ thích, tr đình về.” ămn maN Qu txu heot nhờ hia mười mới ,yđâ tnâh tht gia
màn Đây qu tm kịch !tm rtcư àl hya ngay
nhTh :àbn Bt đ !iđ gi Nguyên pđ Doa v h
li li hgnmiê thu nht, tnh cs nNàg g:hn “Tuổi?” nnê rt tâm
hToe il chết yx tc thật .tr chm đi qu độc ăngn il ra. ilo khi án kh rời Lục cát độc, đều người nêit gia hạ hngôk khí yàn phải th tìh gúrnt bc có sg,n vị nish ac phát Mà b cổ tt ,gnh khai ccá hcaư cả còn gnm
pnh li hugn rt tm ng ngNà chrt tuổi người hắn. ntìh iag Chu, hHnà toàn gia Kỳ ếcth agi có nió agi nqu nhưng lão thử ch lão sch, angđ ym Lục uđ ongtr nnhg agi imư tuổi exm sót, uđ ếhct oHc bc ckáh nnêi kỳ Hoắc tuổi đ umn gsn hmât di rất —— bộc ht,íc ca lạ. ghnn bộc b hct h