Logo
Chương 1: Án Mạng (1)

“Danh tính?”

“Lục Hành Chu.”

Trong Trấn Ma Ti, Thịnh Nguyên Dao ngừng bút lông đang ghi chép, có chút kỳ quái ngẩng đầu nhìn đối phương một cái: “Cái tên này chẳng phải điềm lành, là chân danh ư?”

Lục Hành Chu khẽ mỉm cười, giọng nói rất từ tính, dễ nghe: “Thoạt nghe cũng có vẻ uyên bác, người trùng tên cũng không phải là ít. Nói ra thì, ta thậm chí còn từng thấy có người đặt tên cho hài tử là ‘Thương’, ‘Vọng’, cô nương hà tất phải câu nệ.”

nhất. nưh gn hnp nHàh đgán chuyện xy mt Hco đều lão gnưc gì Lc của Từ àl tbiế im có k hgni hnig, không ex,m mà qnu mi bị nhiều nôhkg tm agi h Nhìn tích cũng mih il r.a đã dường Chu ngig t như
at tr Lục ưrc.t ncgư hôi, hỏi đến Tnr ?gì ,yàn cnò ý những hk nhanh áp min úhgcn m ơnĐưg tgonr ađư gia có vci êhnni unytr kết luồng ar chóng Hành g,đn ta rn ac uli lnòg chưa ,ếnđ chút Một vậy, lực Ti nương trán Chu lời vô đã ôC t hình ,thcú Hoắc hiểu hẹn tr cuộc aM nói: loã óc khó
vào cúh nv Lc h.uC Thnh nhìn tm Nguyên Dao Hnàh chăm
s Chu trà gi da at ig ca phu hncé hànH b tnh iưng rt đm hôm àl il nói nió hã,i gN uđ k inl cs làm nhinê: nàng ta nêli voà ngôc chỉ ,iđ anqu l igết li li cnhg Bất v gì, đã pch óc ghônk một đến ákch gôn núi ncgư qau ac o,gnrt “Ta rời về ,ưngơn nương cho ý nđế ta.” rồi. hăm không Lục iôhk Mùi t?hếc b Ý
.hínc Mưi
giờ màl Dao n,úi Thịnh ntêr cuối ìg đã n:ió nói yêgNnu Mùi ncgù “Ngươi chứng?” lấy
a,hi .ành hìnn ãol Nguyên hcú Th gi b ùMi, uqn aoD Thịnh hiện ãđ mhô gia cHo htếc trong phát qau hmcă uci họ hắn:
Dao Chu. hnhT any mchă vì nnìh il gcnũ úch hHnà ynNguê “Hôm Lục ến,đ vci n?yà
nói của uti uđ bộc k àNng quản ngnh h coH ứng đu Kỳ iag gsn rt dối hmât cb iut là ,hítc il áhck tuổi nàto grnot ganđ chết mt nnêi oãl chết .nh àhnH hc l. bộc mấy umn thìn gnuh igưn b đ iga oHc uhC, gia gnnh Lục ts,ó gai trẻ h,sc exm imư iga phản ưnngh olã thử tch crth
văn ngân nânh gncô gnôc một đầu, ccá đ cảm naig đ t tht quen bch tyh này nhặn, àv Nma uýq ếht này nhã mt hnik v dù đái, Thịnh unygêN t khí như ,ncg Dao àgnh thc y thấy xếp hnư ngọc. của uq sư, v đã nô tuấn aqnu vận cũng anh ovà
đi làm trạch, một ?gì đã giờ chk iag Ngọ ovà lão ômh qua cHo “Ngươi
nyag Đây ànm kịch mắt! ctrư quả tm ahy
nùgl Hco óđ hc gai hip ếnđ nàoT tm nuq hln trạch hết, knhgô inó: gia g.ai nưig kihn oaD hi Thịnh Hoắc b pá id lão .t s,ư l,c đã oãl unyêgN thu li “Trước oãl àl
at ànhH sẽ ngô nghC tc gn uđ: kôngh cl ngực khỏi, uđa tth t. của Lc lập huC ãđ tđ
khi hkí tháp iol chậm ôkngh htt iag h óc cđ lợi cnò th àny nmg uđ độc, Lục chưa v cắt ir trúng xy năng ca tất c uq inêt ná iđ b tếch il oTeh tr. bộc c ctá aikh htì sống, shni gniư ra. ccá iph họng, kh
cL cn hc ìv thận huC. gnđ, đánh ơgưThn nhớ ra hk àny nuyNêg hhTn giá il g,ì hàHn điều như dnưg mà mắt Doa Áhn
li sắc Nngà thần ênn thu mât :nhg nghiêm htn, lại ui?T trở
gia ngơưn về.” đình nh tm ,đyâ aih amN nthâ nhưgpơ theo tht miư thân ănm rt miư t mới rctư uit an “Quả đi utx thích,
ab ănm đ acưh kcíh bực rt gnh sa!o nl,uy nào mt ếnđ my gcnh gặp rất ar ri làm ihp ahi kích .ưnig ucth đã thú vào thích, ncgh àl Không cả mạ tát bn v bực .v.. vừa nv nlòg h mươi là vì hai nhậm H àn;gn hlc th òcn hâuC hink gtnh được ng gonTr uanq bi ckáh chức nyà ngày, inàog nayg vì, bi án Ngàn mới phải ápih quen đi thân av thích mgn ná ànvg hung hàthn mặt phá hnc
khẩu ađ ngươi, âu?hC bản là âm người ac H “Nghe
Thhn gi Bt v pđ đ!i à:nb đ oaD Nguyên h
,kmé gi được. nhãn cl iT pb toe êgunyN nngô ãđ nhưng ìhnn tư đyâ hkôgn ânhc cũng hhTn ,nc uiđ ac Doa ht ra ,il nam cơ nâhn Ma clh ònc này gknôh rnT
nc lòng rtogn ađ iơn trị chính chỉ tiến hồ coH khắp để mt đó hkó ghnt gia, nđế iuđ lmà nìhh Huống pih được c ivc tìh tr uih hbn oiàng này. ingư ma
oignà k dù v ingh xảy pih Hoắc osa cnũg nhào không ydu tra cn ũcng Chỉ thn tchr oàv gtn hn lão nmg hiềm người tm àvo lưỡng ra, án hai. qua, yàgn gai vn bỏ nyà iđu ht toàn
tàn s, một tàn thật pếh còn đã k htt lâu, đngá c.tếi phế li
iln gyàn thắt gia hỏi olã tm na bệnh, thuật.” uđ cHo đau ý àhnH tháng cũng nêihn ta n,cg y mi chút àl t gưnơn ma chuyến, mi mt có sư, p:áđ Lục at măht gn tĩnh tùy cô t biết.” đi rt Đan yđâ Chu hiu nay hbìn Ta
enqu cng người vậy, ông khngô t gkônh nưh biết ta lão Hoc ta tưrc là yth trương hôp gia ,tbếi tgnư cVi Cuh yàn ta ncò th.t Lục yna nhiên: nàhH gia,
ulny đy igúp ta đan av iv iKh v m ar theo ,iđ n.úi nươgn úni lăn.” at ,òl xe không nig ri ta ta :icư sp nnê Chu hay im hHàn Lc ôC dưc v i,h
tm ibết tm hay không đ tm Nguyên lại trước không định không oDa hcn gây viện hếp ìth hC.u nđáh công ưing ra muốn k tm âty nơsưg hink ,tđ qu ciếmh được. ,gnưi ncâh giết cL n,hgĩ ocH lần một nHhà ac oli miư người, Thhn kch,á động người nưig gnut nggi nàt cho htm nhgn àny ôiđ hưn ảnh khoảnh ,ln ògphn trạch phu óc thếc grn na ôv ôngkh àlm ãđ đông nth mà hơn cũng gnNà ôv giá ht
tráng đẩy, ar htuc khỏi T.i Nguyên gnđư Ma giúp cao huc Thịnh h mnhì đẩy, inl đnế Trấn heto hưtc hán hai Dao noà mt t ig tám sua
àl mt kẻ ágnĐ còn hắn tiếc, ntêr lăn. ig ngồi xe tnà gnađ hpút àny ếp,h