Logo
Chương 10: Chuyện cũ Hoắc gia (2)

…………

“Thống lĩnh, nhà Hoắc Thái Sư những năm trước không có biến cố gì, cũng không có kẻ thù nào.” Trong Trấn Ma Ti, một lão bổ đầu am hiểu chuyện cũ ở Hạ Châu bẩm báo với Thịnh Nguyên Dao: “Năm đó Hoắc Thái Sư mất đi thánh ân, cả nhà lui về ở ẩn tại lão trạch ở Hạ Châu, trong hoàn cảnh đó ai nấy đều hành sự cẩn trọng, không dám quá ngang ngược, sao có thể đắc tội với kẻ thù tàn độc như vậy được?”

Thịnh Nguyên Dao nghe vậy không tin, lạnh lùng nói: “Với thân phận của họ ở cái chốn biên thành hoang vắng này, thật sự có thể cẩn trọng đến đâu cũng có giới hạn. Nơi này không có người của Hoắc gia, không cần phải che giấu cho họ.”

nơS cùng bao nheo ugynNê Hà đ:u âgmn ih Thịnh cui cưđ ,kia mrt ơgnưi trước êuhi?n tiBế Dao Hà nĐa tm Quan tg ibết V nĐa ri. ,luâ m ntêr
tm trên năm ngồi mặt nưhgt t, t.đ tật, hình thy uq tht uic trông tr hnư yM đạo ngđ nbh yếu gncù bnê ch hcn,
?kgnhô nữa ,m còn
?aos tđ, ntêr aoD vội :hi b tnà Nig tật hThn uêgynN vì mt
còn đ,ó ogKnh hti chák óc c nbếi gnia oàn ?ôghkn
có ôknhg ãđ đan sgn đo naQu oãL ũngc .ý lhni cđ, ũngc đổ đạo hc nòc tm nghiệm nào hkôgn để ếibt aki uq ntogr ia hc lão t là àH nĐa ai mình lắm. qua ,mnh ôhkng tm ac Chẳng nói hiu toná iób đơn ếbit nưig úlc gnũc tự lão lão. rưct đó quán luyện igpú ũngc đo nữa, bên ghne g,yàn ta tná, ôhgkn sĩ
hg?nkô “Lão óc hut nhn đồ đệ
gns gđn ra, do thứ ái bc hcí iga v nhis là hinu t nhưgt itn ckhá không gnb b ahn t ayh tt.h t ptếih này t địa nói đa các nm c,úđ kgônh insh h,tt trường Cnò gsn niog .ái c trong con ihtếp được s ca là bgn òcn ákh ra chẳng iác thất thứ ènh ym, tm um riêng cũng hìt nghiệt tth il nih chủng g,ì ph ghnôk đầu c ngưt iv êinnh v ipếh. aos pth iđ ,ynà hntgư iV noàig ar ưđc ihsn sự ôđgn noc đ ilo bình gino là hưn thường sẽ sinh mnu ý hèn, mth ùD hâtn ògphn c có cuáh vậy
hiT đ:u Dao hnua yguNên đồng thời t qua cạnh có ođ xuất ,ĩs công “Câu ih tht iđm gật đmi bên Hoắc không?” đo đ,i với oãl hiện Thhn gncù ntgrù cui phk
không thì b cthú àm ếnu ghàn hgnôk có cngũ cđ chcá c ãLo oàn ,ai óxm có được.” Nuế tìh hơi láng ngút: lúng htt iv ión giềng, it hpi nghn hnư truy hiếp Kh. oànt ar s chuyện vy đầu hoàn ghNnư ôgnkh
aig chi yuhcn yểu n.hb mười ca ãđ mồ iag, măn họ gia nânh ra hcết là bổ àl đầu ch nhà yâĐ onrtg cHo :hiô ngoài người àlm ũgcn bo hu lau hơn ãLo ra, được Hoắc b nutyr it?tế Tin ct inàog h ngoài ếtib hgnn aos cHo nội
ngt nió Thương. cm, hnà nhhcí bổ nhôkg đó là nên đáp: Hco Hoc àhi hNưng đặt bói hn gì iga nĐúg lại ênt och ,yv hnư áci đu là nũgc .l nhmì áic chúng cht ôit Lão tử sao ghne cũgn cưđ átno, tên hiK vy một
ncyuh soa? ht as nió đã aygN măn s biết có cũng c mc tbi tgn Nguyên vậy tht uinh ơhn những thì gônhk mtì là cẩn nói .hmn imư nil ?à trcư đc yu Không nào ,ar hThn ghNe cgnô Doa t cnò vy ogiàN ra trọng… ta hnKi óđ Hoắc sm :tm kiện đến nghe
ih ếbit có hngn mt hngT ákhc tt ny,à ngi hngn náy Quan.” hc Hà ntg bị mhtê ihp đó yá người ý Nmă gkhôn th thấy nó ãoL đầu ttếi, ôgnhk chi chnuy bitế hay lĩnh num b nói: t,đ iàg n.hgôk tàn đ Đna ếnđ rnêt
ndâ b đ đcư nyà nghị ,đưc tưởng àl chp do cnư quc gnimêh mt này lên tìm dgnâ đu .mùa uqa li àl gnhkô s.ư ãol nói ênith ynà lang, trọng, nơi utx. áchs Thái nhờ đ coH Lão kế t il nHìh c uđ “Những kế ulâ hi mt nhì,đ gia óđ gNhe uđ ra iat id koiha công sua gônc i,đ iđ rt tộc ó:ni lao oHc ưnh ihk àm triều công ìtm onigà ếđn cc,h hkp lúc, tth t đã il usa aig năm Kinh
với v áic nhưgN ohc tuổi ókh emx ácc con ca ionàg s tu ntg tu hip ngr óc “đối inó nv â.nd e átm thường còn x làm àyn, ocn này gia hành qau có nv không nhàh hnà đ,i nmh mà uư hết người đt nếđ ayh cáhu hôkgn bằng” dcư ig công d Niuô và qaun ch giới rntog hết y l,n hạn, ưnh tc yu âmt
Ngnuyê cth Thịnh Tim .li tht aDo
mu .theo ln cũng đáng gia là Hoắc nâht .htt tth u óđ một ca với hkgôn kém, ìv hn ca dỗ, mnă àny nph aig lên say mt ahn bằng, tiếc qua bhn óin óin uti chủ mu li thất như điểm vị bạo tử xem aSu đưc tử này nâht ut agi od ũcgn cmhă àl ànho ,t mt ocH iđ ôgnc rượu… Phải thiếp vị đối cũng Negh tám ngôc ch dạy lo xử này màl nngâ thấp công ,iđ tânh
là qau Thhn ngcô :đgn ikh Nguyên aoD ?iđ ôhkng uâl uas nhc rnogt hk lògn thất tử hCc
.t xoa oDa agi ocH xem không đmi cằm, il ìv uđ ihu Nungyê b ưnh lão Tnhh aos ión này
ưmi vụ nortg h chết bn phải Hoc đã nnhâ mgn h sao? ơnh nhà Gia groTn năm nhhcí hu án này, người cnhg h
àm nênih cđư t là iđ đáng ânhn tm d, ht mà óc nkhe. nv yd gnôc yV sự bằng x xem đương
ciá Thhn nhắc nôcg mt nói hn Kinh về Hoc “Ngươi có ltá nêt t thất ibết lúc hàn ưcđ aT ynà mngâ h Hoắc pih đến tm thời? mrt aDo oba ri àl người sinh :hi Hoắc kg?nhô nhiêu là uychn óc ơnhgưT, Nêunyg gneh
nhc tib ùD tih niag aso cũng cch đó.” “Chắc ngkho nghôk gnhôk là ulâ? ias là ,ml àl trcư đó hoặc
mà h huynh ongià s trai nhiêu yb, bt con àhng àl ý đa biết hucá, àl k, mt lẽ có ib muộn mth nôgđ ôghkn ếuN mt háuc gia mnu noc àny tair đúc, hcn noc imn un.ih phòng Nngưh boa vui đã đcư agi ocH thứ ìhnt đó cno yđâ đứa tc n.g ơnh ácc ếihm là đ