Logo
Chương 100: Ta nói Phần Hương Lâu toàn là rác rưởi (2)

Nếu bị Lục Hành Chu chơi một vố thế này, sau này phải làm sao, đan sư cao phẩm phải phụ trách luyện đan phẩm cấp thấp ư? Loạn cả rồi…

Hắn có chút tức giận, tâm niệm xoay chuyển, tìm một lý do: "Chư vị thật sự tin nhiều đan dược lục phẩm cực phẩm như vậy là do một mình tên đan sư thất phẩm này luyện ra sao? Hẳn là sau lưng có cao nhân khác tương trợ, nhưng chưa chắc Thiên Hành Kiếm Tông lúc nào cũng có. Bây giờ tự nâng giá trị của mình lên, e rằng sau này sẽ bắt chư vị phải đấu giá tranh mua mà thôi..."

Lục Hành Chu bật cười nói: “Nếu thật sự là vậy, cũng chẳng can hệ gì đến ngươi. Chỉ đấu giá vài chục viên đan dược, có thể gây ra sóng gió gì cho Phần Hương Lâu của ngươi chứ, ngươi sợ cái gì?”

Bạch Kính Thiên phất tay áo nói: “Lão phu chỉ nhắc nhở chư vị ở đây mà thôi!”

ưĐng nlo, sẽ n,ó không vn n uêy mãng, Tmh .õr ac tưởng k thì nuygên C cvi ếbgin ngđ k ghknô? Hắn do những mc oas kiều: l chn n làm àngn cười mxe hỗn qcu phi đu hành cghn hìnn chống il có c iưl tượng
auq “Thần gũcn olã tùy ếicl bèn nđế ,mni tới còn hBc cếich êthin nhgc iv luyện Ch mdá ch iga một lò ưcd ahi òl đan aưch hn,t cần it.b không Hnhà ,hmp Lc Nghĩ hưac nn,ìh :cái Kính áchk hnc cũng trò trên Thiên tđ thanh uT cL ac Chu loa cnh bhc bụng đan, ý .tt ìg puh mc iig lò hty ig
mt tní Khín Thiên không ã.đ :óni đây ib chB con nđế cược.” đ uit ưin,gơ hip chơi óc với cưi ưhn innêh “Khoan ơngưđ đt phu nhl tòr ãLo
cao. “loảng t đáp thững Hia tm anđ gnux aby đni tới, trong xoảng” cihcế lyun sau gnl ếnitg phaí đài òl
rung tròn lên lên trước, yab một oxay np l.ò viên imng uCh l,uâ Chng trên cL uaq ac Hành tiếb lò đna cdư abo
thì nmà ìnnh đã Hhnà ưhn yàn kể ra Đường ca nKhí óc cL Tinhê vi thực chB Chu cưi ưđc phô gì, tb Hành huC ôgnhk, thứ trương nụ Lc .qu tế mhT luyện tđ nưh ihu
sốt gi h,t một nhưng nín hty mt àny sân gôkhn ruột. đan i,agn rất chán, uđ ôv ith nuhi nàhm cùng cm ia uLyn cả ưhntg tphú
cBh Về phn nKhí hiTên
ra mun ly Hành Chu khí! Lục gndũ yn đuâ Ai uđ biết,
nín đầu nảy mi ũgnc nêl, tb dõi o.teh người lò ca igác đã bt ht Nắp hắn
khíhc Nuế nơgưi v n.a hpi ácc h,tau khiêu Luâ íhKn cg,un Thiên nói: hùgn ưHơng nnggô đi Hành ni:tếg Châu mád H nPh nah tm ynà ln huC itr Bạch Lục kôhng ba tưcr
?aos b nađ Mi mà sững sao ta xao, Bhc xôn hcép đhn tnoà sc ngdù của sờ hKín một nm ưdc iêhTn uâL aĐn ươgnH hnP ignư nói: Thất phẩm gơiưN ca sư
thay àcgn nđa của Tihnê Bch lcú vốn lắc ngur dữ Kính nti d,i tm Lò v dần càng tự iđ.
im nyag gniư là Hành hnbì Ngọc nhùg huC clá yah ,ôgkhn thế nhiên một H mặt, n,aĐ oãl ta, cho anh như tuTếy t ô.tih nhThà any huâC mHô emx Thịnh Lục nôtg gunD gưChn đu óC ynlu và ópg Trần viu ch, sát, ếbit iga ht ca ngươi phi s cùng nó:i iđ chế thấy khoác gcũn pmh ãhy ta đin Quy để nth nào?” phen, giám
Ngih trước hrnìt inó i.r mex mình đã tm Lục àyn. Cẩn nnhêi có cc nsih rnT Bch dài th có àl dẹp ,âyđ uQ Chu b tương mph ar ngờ niNê nhân rt .đna độ nv tự civ v Hành hơi: uq oca ntiê thực th
cs lại heo. ínKh ôxn Bch xao, àonT hưn gan mt nưrtg tím nhiTê
tài ntâ đng v.y v nl.gà.. cp, Đây bn it Thất gnùc gnđa ngb àl ucc anh Khín ưs cấp! tm khiêu huikê hngkô ovà cchá phm Mặc chiến ihêTn âyđ hnưgn đna phm ht căn mt T iph tú gcũn là giống như lt dù một lão mt pmh cihến tm os là tu không ab tib hBc nhù,g
Lục ói:n ènb hc mNă híKn nuly hnêiT h.pn át cđư thầm một Chu, nHàh phm uến ht ũncg ra cực nghĩ ln hBc n,ph ùd luyện knôhg
ncò là y:d cál mc hkcíh Kính không hênTi ngượng!” ànb itếb gi Bch tiáh, đp núgĐ hocká khiêu b gnđ đưc pgonh ôkghn nđế
nkhgô mi t tt, iưc Tht chọn il ,gì hàHn là Lc ic.á ghônk pih ùgdn it lúc nói mhp. đến òl àl Cngh một ax sân eunq tay...” đó uCh rưtc tt biã nàgh Kẻo gia h,cáhk ngài hc uđ t ó:in Lão
àl gtnưr a?os Thẩm ànc Kiếm người thầm hhakn nuyrt nT vi Tgnô đ c ra ch, âm vị Tngô cả nigư khhác ưgnĐ ãol tọa ihnM nh âm nhà nũcg Ngya nThiê Thủ Phong như vy ca nình mình làm gưnĐ: phỗng, uT như mKiế ngây cho Hhàn
vy i.ul hc ncò ly cạnh gia nđế lynu :hn hHnà hnp, phần, c uyln bảo Chu mt t bya chiếc my lò dưc num Ta olã tay, họ bên cL li
!òl N
nưgi tử mặt nnh thừa aig hên:ni Cuh il, âuL a.nhd hnt loã chỉ nươHg cách mt nàHh đáp lại im “Vậy ếnu ưncg hìt hư rằng trước thua, nhP hãy Lục
,hnad T ũl gà uđ ?aso ykh: Đan ?đyâ mđá óch lắm ưh hmp óni àh,ns nHhà âuL Lc ch àl il bên sư nogtr Phn Chu óc oas Lâu, ưnơHg nhP ưic Hngươ tđ thní gưniơ “Ta hi
cùng nói, gùnc nivê dcư lúc, t,hp ugchn nmgo gntư òl ếimh ca đi tm rTnìh aqun quả cc k H Hạ vô ưing Châu ra luyện ai đều mt ny đ Châu hcn là hmp vốn mph năm .đi nađ iv lc y,th
“Lò nHhà i:cá .ưđc tay úngb yV uhC tm cL i!t
àyn màn av Thn it icv. lnuy .Đ.an., a,nĐ còn mt chờ yàn cũng m.ex a,nĐ nh sẽ hay c hniL ôngkh tiếp mt hc n,aĐ ếhc cNg uNgynê Quy vị ađư ytếuT hhanT Tâm Quy nDgu hgnTô uếytT ct àyn “Nhắc mời àl ta lm, hcư Bên chn ar H asu Đan yha ra ch ,mt có ungD sau h
ngr gnsá này phi Chuâ chỉ hnnì rc cần quá e ếi,tb t.iơư Kiếm sân nôTg là mặt H l,ý tu àlm Hhnà C ômt không s vẻ Thiên nhđ tđ ăn im trong như ac ági ácc
aty ưgnth ngươi cc ùD m,à là ra ngnih màl th nưh điều àyn nađ ylun trở có chẳng có ơc nhưng nôkgh Hơn diện bhnì nb cc Đan thể dược ngươi, ưs Bạch viên ntá đúng lúc, Tứ o?sa ưniơg d ylun tđ ưcđ nThêi cho cđư, tự mlà pmh íhKn cch rước nùcg ly nch là cL muốn dám v này phẩm phải an, nh pm,h nhiều bàn nhục? hn aso sẽ
at Tông vn làm nhân b it,n chủ uim, mex Tn Bn r.a.. och man ayn h không uT: nói “Người... Ôi.” Mnih
ýl Tnhêi na. được hôngk sau để hưn rti bối s đã ũgnC tiểu tđ hcB bật Bên ,gnr nyà ếtbi còn cười: ành ak,i đo cao cư,đ cung cho ngôgn gơưni tc nếđ thế nhKí
ápđ h không gnt,iế il. Thiên một lạnh hKín Bhc
không gdưn Hn như mi điu không oas, thứ thể hưn .my qu, ngcà hưn làm cngà uch lcú mc đu dc clú tâm càng làm dỗi, càng ,úcx cưd nôghK thành ibết có tnh hu ign hiệu cư.đ nmìh ungd chế lui có kgônh tếh ph gnađ hgnưn pá aò,h các anđ,
v phẩm gonTr châm phí thi là cgnù phn mà đ hínc úlc luyện Tứ hai naĐ đi úl,c àHhn Lục lnuy tgonhá yunl đã ưvt luyện thấp, Cuh cp ếNu lấy mt gcnù đan n.ìmh nđa chỉ hp uCh hắn ca nêl Lc mt cũng igna chọc, này phẩm nvêi đ đ Lc năm tiếng tr cấp la r.i ưs dám T àHnh knhôg phẩm mph
,anđ ,yàn phải Sự lò àl ađn ca hntàh không lc mà rngu cl khi rung
hcuny âhpn người Lc pth im lio đan thành như htnư.g hc Mọi ê,niv ai ,aki xme, ht eqnu yv chất. bình nggi đu Hn nnìh ax nlyu hnng cấp thuộc, ggnnó hoàn hôngk ibt c cưd mph đu hmp người tm gôknh tcrư gcnũ gnôkh chcá đưc
vẫn miệng qu ãLo chứ?” at nói: uđ iga tử bt nhiên t Vy húcng Nhưng .nti
htế Lão cưi t Lc huC muốn gia nàHh :óni o?àn
giữa A aN ayt đan ayt ênl tno ưcd, s,ân xe.m người nl giơ mi cho cyh lưt oln nâng àvo
Lục hThn ìnnh nC êNni kẻ uCh như một điên. oaD uNngêy nhìn hnàH Trn
yta ra Lc nugv tay Hnàh thử.” xem v A tùy ađn nmag “Đi, N:a ohc ovà ê,ln aby hcư dược Cuh
nhgc đan, đồng loạt ênl nrotg m! ac nagv uil phế. dưc lò nếki thành ămn s ếibn nổ bã nv tm t ưTcr gtếni nph người, ln
chọn ưgni hoc ovà Hia nl lò. i,lu dcư trong lượt
ưhn hyc nđg người. xem lui ý. ãđ A mng dược ti uhC hhnan ađư t tay ncâh c,ái mt Hành búng yV aN aig lão Lc mỗi cho