Logo
Chương 1114: Đạo Diễn Và Vai Chính (2)

Khương Duyên ngược lại không để ý những điều này, chỉ cảm thấy trên mặt hơi ngứa, không khỏi quay đầu lườm hắn một cái. Lục Hành Chu lúc này đã quay đầu lại rồi, coi như không có chuyện gì xảy ra.

Lục Hành Chu ho khan một tiếng: "Ngươi có phán đoán gì không?"

Khương Duyên nói: “Ngươi không phải là đan sư sao, chẳng phải rất lợi hại ư?”

Lục Hành Chu đáp: “Ta luôn cảm thấy tu vi của nàng không giống như của chính mình, mà tựa như bị di thực vào vậy. Nhưng điều này thật vô lý... cho dù là quán đỉnh hay thái bổ cũng không có biểu hiện như thế này.”

lp tr ct Hành Cuh Lục v. tay
átir iv khôi tà tih bị chhní một đã ta .nòc thuật cấm, hKgưnơ áts hânn ênn là đã ivn il gcnũ htc người c ođ úncgh iol ôhkgn mc hưn thiết rt nyêuD lỗi. con rntgo kihô nưgcơ tru b của ađn utht nnháh hpái b “Trong v vào ãđ này khí uh cấm T trcư, hi âul t dùng, di utht óc đin ca ngd vì s nó:i
cứ hCu sang gndù o pih Tưcr trái nnhì inó hết Lc tu.ht hynuc nlg kh:cá hnìn hnàH
vn nếm k nikếh cnùg ghnnư không àon ut cngũ không ta tay. bản xté căn ,N chúng đ, chi húgcn íb th cc dù th,ut tư K t nB Khương thế tuht óc v hkgnô nyà irt hn đã người đh,n ut c.l t nSàg ikgên hícX ac óc ch háit uhtt nđh h ênl gbnuô tra ,b àl hnc
cL ưgơiN uhC tếbi h:i Hành s?ao
nlg tm ngtro nThiê Kưnơhg dn đã tthu hìnn vẹo thầm mc u,hytn Duyên gginư, trên ếcli mặt nđga lơ vặn g.hn xgnu, ,ếgnit mgn gònl Têrn Thiên ,hui rên gnági mắt gn thấy cs o r
Vùng mà ếđn iGi ív hnui ăhn?gc ,y được, Đất không đui Khương có Cuh nqau nyà iul tch Niưg tại ãđ gnlò s chhák từ mong ày.n htt cch. đến gii liên Ra v ngyuN hútc hơn, ynà đến ayM ưhn orgnt phía đừng kiến Lc ynê,uD nhi đời ònc hucny mn óc C háp nam, hànH hngĩ
mình. nh Duyên nđga ìhnn ưKgnhơ tay bàn v via
sống kph c.u nói ngênhi v đ ihN nêY inưg “sinh cgnũ icv il trùng này gtn vi phẫu Liễu iuĐ
,nargt qau chỗ hc Hành vấn ynuDê uhC Kưnhơg ,gì tm Mt ébo của e nmi nhkôg hmp nagT ra xem Tang nđúg :nói Vn đcư nV con Xuân.” tưnhg igã linh nv ac uc hkông iHn ra thạch it ic nth nga xem đã âuXn mưi .ri Lc đ nrg
ênti phục gưgin Khương rót nim Tang áo hiênT Xuân hcoká gu.n quét Vạn cx mê, thy thto t y bên qua, tự tnh inTêh hxc ngồi Duyên hôn
ĩghn. tư yDêun nng người, Khương ysu tmr
oéx Lc voà cmh g.nàn đ chút, cáhk s liếc ri ũngc Nói Chu: Hàhn ưgin tm ơưgiN li nàng dừng gôhnk
là h hnT người ngd ý một hnn nuyêD at lưt óc ntêr ơưsgn nmi nâhn cxá nbăg lát, ngKơhư a.si lại nam gkônh qua,
đ.cư ,c uhin đạo giưNơ chơi Hành cL yl hn khôi i,l vỗ Chu nàng: ra có v gùnd avi
nào tm ctá được. unhy Đây gônkh rất sao hi nđi nhkgô này thực kiáh min ơc là cngũ hui gkhôn .ht c àyn Lục ưs hnn một íhk việc du,i nđa hpi naqu hpi íhk htc ưgnt, áhcc quan... di ht rut t âtnh uCh iig được tr Hành hTao hík v ưig,n làm lý ihn bởi đan
uđâ cn.g iph k Ta
chu Ta iph đ.ưc một hik t hgnkô đã nhiệm.” Đui cmh oàv, trách đó
hỏi: b Đến hk uhC Cô n,p Đc Lc hTnah i?r “Thế Hành àno cây nbê Li nơi ẩn
mt: ãđ nđ,ế iL anTg àov mở hc Xnuâ r.i nhTha Vn hntâ íđch ac ah htt cĐ phường
.rgtn nương rnogt ar giận hìmn ni:ó ôc không tự ơưign êyunD ,tnr oSa tc cũng tm àgnn sao Knưhgơ
tc ôkngh ib hnnì lại ôuin k hp tu. àghn vì n àml ra được Ban khó th nh htế tu đỉnh. cL ưcđ ut ri. trách nuih međ N cp chịu quá ánc thể hếc xứng ơin vi mhp uđ thêm, tăghn làm ra dg,nư Chẳng .yv àml óc tông lô yđâ ,mph đuâ ar mph ph cm ãđ mph Lc vni i,r ut chỉ ưnh dưỡng đem ĩhnv Trẻ d uti ..n. gkônh Lc mà th bồi àl iB thy Lc cth, phm dàng id thế đáng cL môn là thì loạt như không lại hhcín ýl yàn n đu àny to ,ýl
cĐ tóc Li hhaTn ióg hxna igtế,n mth đôi không trng ,yba mắt “hừ” u Cô t tm .u
cứu ibtế rồi, od đ t là gndù àyn giưn c, cu mà nvi .rõ ênhgni d gsn hti nv nêyuD teoh ápph môn khó lẽ bước thật ió:n hơnKgư “Kẻ tếip óc gnhêni
nũcg có hip cung, amn hnt phải Ai nyhuc âđy inó nâxu n định ghnc âxnu sa?o mi àl htín ngcu
myâ du trngo cc nàng vào của ac êyu ưa.m cC c,l nnh Kơgnhư rót nng,à nhau dùng Hoan ảo Đại it Lạc H gôcn nagđ ìmhn Kinh, hiện hct cùng cảnh “Ta nàng t cùng
muốn N yám b môi, tr ích ,ir íB minh? chu qua? yat từng thì nuHy v ìnmh hnô Khương byâ ưach l Qtu, ingơư pm gkhnô giờ an gì, áchtr oas nói Dnyuê gnorT mch nói gnươi chgn thu tsá còn ýstu pé lên h,ơn
tcáhr tên đi, này khốn him.n Thôi mi chịu bỏ ghkôn nc
gì Ngươi àml ?vy gưhơnK ... nagđ :uyDnê
Đã ht áhpp có gnr htc t hnàH vốn ar là ngòl ns,g id này?” khôi nay làm ngs. gonrt :gnđ thực hkiô hco b thực nhiên di och th người trùng di àl người khẽ tngư thành thế khúc môn người nên óc li cho im khớp. thc l,i .m.. ig,i di gnũc cho Lục Cuh ohc Rt
lâu ưđc đng .hi gnòhp ,li ngừng trong tnr cũng nghC k tuh tiếng ,usa bao
am ?oas rt ưgNiơ uih
trước. đ,ó nhđ một sa hãy ión có rút đến khẽ gì Chu úch,t nTr chcá iat “Thanh đừng tuyệt angđ đổi ngiư Lục gđn: ri. t,in truyền hHàn Ta của Li áphp ơưign mâ thanh.” bỗng
li ki..hô. không thi iL kíh, mc thể oTh yth có gnhnư gcái giống t nTiêh ơc hti gsn Độc không Thanh người àon chết. ihp ưngi ca hc cm Thiên rgotn th hôk,i sờ, sờ có ngnà
gơKưnh .g ra Dnuyê khúc nc i,ưd mt miô ly
mình pih hc làm uđâ, còn nưh hhìn unxâ gKhôn vai xem cung n.a àl ncíhh
ếht “Giờ à?no hỏi: lý x phải gươKhn nuDêy
nmhì màl t:m s?ao tr huync cũng tỉnh biết yDunê hTế hânt phải chưa s thể ?oas óđ ưđc lại chgn tgn àgnn gnKơưh “Nhưng
v n nãm r ra Tgan it,a Trong khẽ Xuân lộ yunng: àtr, ch nph nThêi ghế ơm Vn h vào nV cười ngồi chủ yunrt Xuân gtếin phn,gư gTan ha rên Thiên htt tm ênrt ac
Lc Thiên, một ngón mi sc vut Chu bt ,r vặn ov mt êrn nóghc òg tay ênhTi hct đảo. tya t hng, đôi iđm y gnb êhinT ửng ci ànhH ênl Thiên mât gnc chp, ev hanhn đu
tth mt gưnhn Tnag khác ta Vạn đã ôC Đc httu cũng uq... gn thì nam nói, ngày nkôgh nôgkh ìht ..i.n o knhiế àl nói: dám lớn làm vn phi tcúh ahThn hẳn Xnuâ nghN ếnđ rT sự cứu iL Băng Chi lưỡng, gnưi at hẳn kmi hnnâ nơKghư ny,uH được. trong Duyên k đến êghinn tra àny nhtàh
cL tâm tnr dụng đi nKơhưg Hành Chu hĩnl ãđ ápp,h as thần không dấu .ếtv ac tcá tm Duyên biến hội