Logo
Chương 117: Sương Thiên Đóng Băng Soi Sông Lạnh (1)

Từ trong phù giấy cũng chui ra một phù linh, trông gần như giống hệt hai kẻ đang tấn công phía trước, chỉ là có hơi đen một chút.

Trước đó Lục Hành Chu đã thu phù linh này vào Vạn Hồn Phiên, xóa đi dấu ấn của chủ cũ, sau khi tế luyện sơ qua cũng miễn cưỡng xem như do mình khống chế. Nhược điểm là chắc chắn không mạnh bằng bản gốc, hơn nữa nó đã không còn khí tức của chủ cũ, vốn chẳng được xem là “người một nhà”, đã biến thành Tiểu Hắc.

Hai phù linh sững sờ một lúc, sau đó đều bốc lên lửa giận vì bị lừa gạt, phẫn nộ xông về phía phù linh Tiểu Hắc.

đã ncư isô bay iênnh t.ná ányh ca cuộn nh tm gntor àov Hồn nh Khìn th bng nsgó đ,m iuL och đm nưc va trào, ánhđ hhápc hTương ht Knìh ơnTghư ,nêl iLu
ogntr nàHh hộ .mđ yba h vào ,nđg h nhiên, ncg v Phiên uCh nH lại ca máđ ôhkgn Lc Hoc lại r,a nh nitế nhà Vn th
nâgy trước rtngo nên hai nh lần li àHhn giống h,cp đó inhêP Chu hnư phù uhiêc tay, hk .nng cmh phất trở cầm con nh b nV hnil na, Hn mt ,nhưg Lc
lính yà,n không? phải yđâ cgá nhân hc hơi quá uếy cũ Với ri óc tch ơni đám ac lc
il, nhanh igc đã Phiên, Thanh gói chẳng ym ucn, thu Hhnà Cô ilnh Lục voà liù cuồn Chu phiên. uht thúc togrn kiếm Hồn iL đột hai ngột chc đen gnhcó Vạn ùph cĐ
cx,á mt ac gnós th rTì Tyh hinL xuyên những dây Hn T.inh oel uq,a gia àv Ngnưg con chcá tmó qau hcB hncu tlư lấy
sc sẽ o,b ,đyâ đ thc của làm hc đoạt Qu mt ágic nô phát, khi syu hct b ngnh oignà hcn cth lc bùng s kẻ mig nmu ást nbé àvo lòng tìhn hò,a nnhêi o.sng
Lc chsá h.nt icá áott nh giải kích rtưc hùp chết chế yh của đó hôi t,ếch nếhik là ôgkhn àl rằng inlh linh cáhc nơi tiên mi nki m iđu hpn để hùP Hành dyu hêiuC của ếquyt nếđ e híhnc !này hĩgN phù clú giấy cấm ytuếq oth s th nát, Chu t v bgn h:ln yâ,đ
cả Tui cs uđ đều ònc vung cĐ linh nuqy nThah Cô ếkim ,il mt hai tm vào đấm đ.m trở uàm phù m tm Li ênn ac tgnro cH con, ahi ocn chém bt
O mt c mắt lmà nưh Lục gì, uđi Hành ôC âud gnnà ch mt Thnah Đc đi tm nhỏ A hc Li khiển mm Chu đứng nhìn chẳng nc ếbti nn,hì mình ch nâqu.
ln nàng nsgư kiếm uđ như ,àl Qu làm nyà óhk nơi hpn thế gkhôn áph phi nmu tu tm vn là thật, thì innhê quyết mt ml mình igi được. ếun óin igi
cấm ta, khủng b tầng ếch cả kỳ nhiên tnr, núgđ. lớp phi li tầng írt na tất mi kinh lớp mêht uNế
đó nó orgtn bay ac uđi vào ynâg ra nhiL gtron từ mđ gnưh,Tơ hồn h.niT ngô th inkh yhT lấy ht Ngưng aSu lại iêphn Lui ìnhK
thảm xanh hmc hn ir hniL aòl biến ókhi bùng kihn ingết hoàng, ánh Tìr đt lên mt ht ngsá Tinh Bạch thành hTy lên éth thiết im Vừa iênnh cóih .mt Nnưgg àvo, óha ogtrn
v lno yta ímm ưđa ra hHàn hcB ưđc Chu. cL Thiên nth syu Tyh quay môi, grTon hồn chút mót ac Lhin ì,nnh nhgôk rngt th ghĩn cúl hnn. huC bnê àHhn ton inmê Kính anm, Lục cnh Tinh, Ngưng ãđ
hhanT gì?” iuđ Độc Cô hk “Ngươi đnag kêgin k hỏi: iL
cL hC,u Haó kẻ cl ,ra nHhà đi nàng mà là ca hoc oas? nba ch yếu này ,nth uếhcny uđ mới
u hcế, đám hká hn Chu ànhH này v ac imêk có hp loi nh ôgnTr cL oànt rt àhon khắc iêhPn hếc yn.à ghnk d Hn phó, Vn đi
hnTah đ Li n:ió th ta m?ex Độc “Vậy
gì quay Thẩm ta có lợi tm thật ó:in .ưcđ và trầm mạnh, s chế ngâm gnch trước, ếun uCh nnhâ nuah ca hnàH ri ưiơgn rồi m .tếpi hnKôg hct únhgC ,hi cgũn Ch cứ cm tl,á quá bàn v Đường khác Lc ta gp ra
àm Minh kih itnh bên ,htc Mnhi ac nước ngưng Tu nT đ cửa hẳn mà động.” đã đủ do hồn cấu đg,n nh áuq ngưng ơC xugn chui trong là Tu cơ là Thực quan: nT ra, cs chắc của cạnh. Nói hồn ra đáy ra nếđ ikh cáhn cơ mén rút của thrnì động útr mạnh, uaqn lực il thể m th iph việc xong không tác để
khgnô bên nào trn đm b mà tvế bt này k dấu yV của li .pháp
và chí có siêu hc giữ ,lý thời. mt có đón sĩ tự nuih sao? Nưh dụng gcá k cgũn v hp óc ac hmìn hcn il phù ngôkh bo, mn.h il tátoh cn mt at cho ch tcá hp ahíp vy òcn ýl óc nđg tm ưhngN dgnù áchkh bo,á tm nói ínhL mt hkgn?ô phẩm, àl nhơ ht acnh àl tu bản linh, Gi nhli to s him phù áuq uas ihtô phủ chỉ
hc íkhc gkhôn kôgnh nhưng hồn hyếtu ta àl thể, hto hoạt.” không thứ av àv khcí cư,đ àny hco thể suy có cmh ht cùng ngươi thân s cũng hpi nói gnhn ghNn nh voà chn, thể hgcn
hnít ênn không hnik nơi ,àyn ànng ngoài ơc hết ôn trọng Cô nnhgư Nhưng do òd ưahc cả cL Cuh ngt ếnđ tt mhc tùh bùng ra ht c Tch n.ày ònc iL uki mhnì đã ,ít n h ànhH thấy áic ghnn Thanh hcn nào b tưng àl hòa cẩn mìn ra, k không nguy ct đ ihkn hik onhà cưrt óc qua không giúp .uaq liõ thế ncg nngà ynà, hnigm ibến ghnn đch iđ toàn àn,y yus nb tàhhn cĐ xông àm
átm ãđ cch th ưngh nào nh này, như iếbt nháy quấn clú cb T tr ayt ùv t cho yl ntorg hngn úpht cánh ưnơghp bi. hnthà chỉ mt ocn vù! tnogr leo oba ãđ is hngn không bn atn siết âyd có ort “Vù đã ot tới, cngúh
với nh .gì coh iuT Thủy hnNưg mch nhLi mc mđá ra linh, li ôđi ùph dyâ hnìn mắt gưgnN cĐ điu cH Lc voà và kngôh agnđ tay suy uhC Hành dgnư aTnhh Tni,h mhc ,an Li ưt dưa li nưh