Logo
Chương 1187: Vô Tướng Chi Ý (2)

Dạ Thính Lan nghiến răng, giọng nói như rít qua kẽ răng: "Ngươi đã cùng Hành Chu nhà ngươi định tình rồi, có cần vi sư chuẩn bị hôn sự cho ngươi luôn không?"

Độc Cô Thanh Ly: “Ngươi làm bạn nương?”

Dạ Thính Lan: “———— Ta là trưởng bối!”

Độc Cô Thanh Ly: “Là để Hành Chu gọi ngươi là nhạc mẫu thì ngươi sẽ vui hơn sao?”

nnàg ý tc yv nhường nhịn ìg. mình, không mật. ,ngi cũng thân dám lời ti Độc sao hiểu, để óc ht ca hnnì t at nhường in.g tc il ckhá tại Ly htnâ vậy ta còn àgnn t mca aso nâht hknôg không nnâh ìht mt hnêin àgnn inưg ngđ bên cứ biết mà ca ãđ cngh gàn,n nhân àM li lmà cíhhn ãđ hnn, mật, anm aTnhh man aT chính inó: sao lòng iưg,nơ ùD ta hip ôC nói
Hành h:Cu Lục
hui rồi! at nb Tướng Chi Ý,
ànHh "?" Lc Chu:
it. vây ênn ig trên vn liền hpi hạng tđ bọn ihn đường s aT phá một như iđ mọn rt ưđgn vào utyt không úlc Mi con hnân hèn onc h àl iut hhnà ưn,Tg b hhTa,n họ người .ov Vô nb tni riêng, hoặc gnr Thái khốn
cả lâu, nói im nói gm ìg hồi ir Boa nLa thở D sau âuc at uđ hínhT “Những đún.g kih at at dài đi. ết:gni tm gnl nàng ngnà
Lc l hCu àHhn gt Có uđ: vậy.”
ucc cần đã pđá: ơiNưg ncò óc ơiưgn Ly rốt nên hay ahTnh Độc làm nqu hgkô?n at đu Cô ôhgnk ,na ?ìg ohC cn
âĐy nên là hp mới nđgú làm, gkh?nô việc ưs
thu phía su,a đó. na hcng cnha iTh vẫn nulô nhHà dài, áphp không đi về aLn n,đà xoay gi người gign đã Cuh D hhnTí đứng Lục inga
miếng, gơưni giảng ãđ ta c :cng gndâ phải Lan sớm!” được bánh lgn mấy cáC ibu ăn đi đ,i lửa ăn hngưn hápp D bn ghcn níhTh giận yđ
nàhH Lc không gni bạn, uCh bầu lời. chn rt bnê guxn
nLa Thanh mười li tâm, bờ vi lặng mới tm :il bn ámt nhìn cuối bị yd o,ah n.hàh giọng h bnê năm, hThín những yL nid lẽ n.eph d Ugn D nùcg ta cTr mở pht ta ngnà cánh công hc tu điểm ign
ìg icá hTníh làm đang nL:a Dạ ?vy ơigNư
hình nma tm Ly hyt vô tr tay ngNà èđ nhô gànn htc luyện nânh ca nhìn ếxp đnga pch liô agđn nhô ư.cn Đc hp mt trong gni Thanh êbn tu ìhmn bàn lấy bgn ưs cm nêy àm nếđ h it, n đ. ò,nphg gbn
Chu ahnhT Lc đàn Thính aus na.L v đi phòng của ngđ Dạ ôC mìhn Ly Độc ut ,hhàn Hành píha pháp
óc là oha nv ,ych ngtor men cánh n,xgu hip yhc gn hòn nước tăn. nưc etho non năl oah đó, dngò không nhác sóng nước còn rnòt b gnhn xyao H
trách đừng với duy thường, Ly Hnàh nThha ngươi ưing biệt cL àngn. hCu i:ón khác
tại Nha khiết, ayh ếgihnn cùng tức? g,núđ tm, htì hưnng đ kg.hnô gbnă “Nàng thuần hc biết thân nhìn htân tm yàn á,ckh ta, nnhâ còn soa hnìm nam óni: Tníhh ôm cục inó trào uli chính kia D xem gnưi nưngh isô mt ckáh tuyết nam ac ti kôngh phải hki cùng ưhn uli, trơ đầu gnưi sao rất nnìh ihp dám at tytếu ânnh tyh tmâ gănb oas ac iuc ìmnh tại tại aLn lên g,rnă
sóng ó.đ naL Quc ncư cnhá uh về từng cùng li mãi ếđn đi viện đi nh ơni hTíhn rồi D nQ,au hái h Cô aThnh aoh ưrtc Ly vai Độc bên pahí
anL ý uđ hhínT còn vàgn cái nhân D gôkhn trà at nam Bn ínkh l,à vội cn nói: n,a g?ì ta àny
àl Quốc mà t s D không đ nđga Thính s. haók pháp, ihnnê các il chính toàn iaH u,naQ àm ganđ ũcgn gin người buổi Lna màl bỏ giảng l àl s,m c,yh quả thực rt noàh
đ cũng Tanhh đ:u tu gật aT hnhà v ,ir ăn Độc Ly âđy. ôC hgpnò
khăn koé năhg áckh aty mt hìmn, g v tmú ípha nhô Lan D hắn, ir che b thc íhnhT lên. mạnh c ungh mặt, oá ly
áct ta hnôgK nLa Dạ ơhi còn dụng ?àtr kính mà tht nigươ sâu: óc hít la tm hnThí
ôĐi aThhn hoe. tm yL đ Đc
Thanh ctá “Ta .ìg li Đc ânht ôC Ly không dụng tnhàh ht nghc đó ón:i đâu,
nàng, có đu nl D uđi nhn của được. mc hnThí những sự nhẹ urn hn thể Lan ôm cơ tin gnnà hn ht đó, rẩy
,nxgo b ùđng đ.i tc nàng đnùg Nói giận
tại gnyêuN àyn sao? Ngư hkông uas :yL chút, Cho unm ònc M cĐ trà mt trực tiếp ph, sao kính cho iưngơ nnê hahnT
biết, aT gi dưng th hôkng inó: gnhn yht Tướng vậy.” nàHh pih ưnh Lc cnh ôV Chu giới ra hnư hiện ãđ
dĩ íkhc nió: c bt cđ lôun c àHhn n?gnà “Ngươi cL động uCh
các nrgà nưgơi Bn ân ir at ihp soa, il đã giỏi thì nnìh ct ngươi đú.gn ânhn nên của thì ngươi ?ign ái ta tođ đi. ncưg chiếm aso Tại nc mới õR nam ta gđn đo
tya Chu nmg tm lt Lục c Lan ra aih an h.c oàn,gi túhc đt ngg thì ham nàb ti ưcn Hành énn mìk tusý nrtê cố íhhnT bà,n uphn muốn ngay Dạ
nyà th cL tyh n,đúg nhưng Chu uq không cogli cãi. cm óđ ônkgh hct nhàH chối
cd thiên tu sở àl Thanh đối yL Dạ naL àl vi âtm ghôkn nàhh đi chúng tm oĐ, iv n:ói vượt đời.” ,c cả nưTg là yuq đó Thính Vô iCh “Tùy áqu mà ít,hn lại ta
sợ at chỉ mất va uđ rng đu: il ,s Lục ngyà lo nay qauy háđn “Hai lc gònl đã hHàn ngươi.” trgon hCu
cĐ Ly: ... Thahn
mà yV chẳng nm gNiơư phải vẫn nhân !osa bn đnế sao? ươgni gtnor đang yat đó trước ac ta nam
ơiưgn nói, các ìnnh các tl mnu Lna mm at miệng Tth tm rút gnôn t ciu ghnkô? thc hắn, ưic ic:á thấy cùng c bất nHhà đầu nơigư ct ơingư cũgn gtron aT Dạ gcnà nắm aty ăn tr ynag phải đc ugr,nt là aquy do ìhnn nình ưnhng coh đang cũng la đút nògl Lc bàn, lui i,gn Thính id Cuh, il ý mình.” il nhau
còn lén Hóa vẫn úcl m.tr ar hcy nàng b egnh
hhanT tm mt Lc yL Đc cm gmin ôC ếđn tgếi,n “ồ” h.Cu Hành iếgmn bên aưđ bánh
inếb ghnnư ntárh tếh uim? tỷ cười ta nàhH t:ngiế Lan rất phải nực ngrà rồi hpi giễu tự ti hu,C ngươi nói man hnTíh thành ca c xem một nhân Rõ ìn,mh gnhôk? đ lại sao h,nn Dạ rnt chính cười có at
xgn at nhíhT Nàng D nộ: so!a cnũg đi Lan
ơngiư đút nưtgơ iá tnih ti nói: đứng ábnh hKgnô đyâ D ca yuê tức thân hníTh ch itu gì?” ưtgơn cho iđ cnò cái uha,n anL gcnù
tu Thíhn iS D yâd mc thin bng gnya thêm đon, gònl tiến cũng thc vi đứt vià vốn giác cả chốc luôn gcnă trong Lan nh.p
nđh ba ágns sao xem ly àl thở vốn hthnà này vn nàng qauy lòng không id:à Chỉ này hết uih Hàhn il cL huC grnà rõ binế v ,inhs “Ta nào.” thế tnêi nên
gì cđư ,c loại ưnh óc nôkgh yL onc đ ynchu d ol thuần ht ùcgn nói: uCh cn túy có vô người “Chẳng ,uâ ưic là haTnh .dgnà unôl có Lc Hành