Logo
Chương 12: A Nọa (2)

Thật có chút hoang đường…

Thần sắc nàng nghiêm nghị hơn vài phần: “Vậy sau đó thì sao? Chính duyên của ta ở đâu?”

A Nọa lại nhìn Thịnh Nguyên Dao từ trên xuống dưới một hồi lâu, thần sắc dưới cặp kính râm cũng có chút kỳ lạ, bàn tay nhỏ mũm mĩm khó hiểu gãi gãi đầu.

Thịnh Nguyên Dao trong lòng chợt căng thẳng: “Thế nào?”

cuối ngcù Nguyên Doa ncgũ ưci Tnhh àthnh bt ế.ngti
t ohc htn sau ingư mtâ cười v l,à g o:g im.u aN vài ynà s ch hnđ yên tỷ ht A có gnưg tâm, ch nmhì duyệt, là “Tỷ t t cứ óc s
aoD nió gnNuyê Thhn ìg. ôgnhk
đ Vì" nghĩ hC h sao lại Thương sao?" mun ưcha bọn đổ ?hcết tiôh ocH it
Cuh hct cL nb tm ànHh uq c qau i,l hiếp. agBn ván, chất chỗ b b đã nhngư uty hnuCy vả àH cầu Đna túr it
như y,v ũncg uinh ht aN đcư uq nKôhg hc tnh mối.” òax: A manh ai xem ibó ưcđ cười
êtn hnCg nl osa? hpi aoH nái iuT nòc óđ chnô ngươi biết một ocn
làm ,luâ bấm Na A đòi ngón lm rồi.” onát hCc m:b “Ác áuq lý hi hồi nghtơư uq ênhit chuyện niuh gnm àl tnhí hitô yta tđ
nào ghĩn tth uq hmngi Chu vià hiên,n nhgkô ta sự nhiên, hưn nuế khác." ũcgn Lc árit ocH y,v c:iư thế nhcg .nd"g hpi vô cái mm cũng có Thương, óc bọn "uTy nHhà h il "gươĐn cth hk lại
mỉm ?soa ca Nguyên c:ưi Thịnh Cuh Lục kh Dao àml Hành ăn nađ nhìn hỏa, “Việc
ngươi, hắn htt Nghĩ giá nói: ơignư mt cả ki,h âđy ta s hca ghnc ht dễ nli yV mc về ếnđ cn sư Ch đây có nb.h cah ph vi điên, người óc mi .ión óni
lấy tm lưgn thu bạc lại đi tih bạc n.v kia, Dao Nynêug hThn
"Vậy những tỷ đó s"o?a thì Thm gưni và t Đường còn
y?v oSa
aưch một nHi nòc đại thcr khtu huC xà, gcó đan. giờ nơi miếK nlyu hpò,gn voà sơn. đang anđg êiTnh khắp , hàHn đan Lục ôTng étuq hnàH mình àl onrgt ac yhat ânnh mở ưnig một công
àm ưs phụ…” nNghư
cho hgnc đi ncò vào Coh hội bc yđâ gđn chí ,c Ti, nli nv Nyêgnu uiđ nói: nki Hành ghưnn ohgnt at nên hpi, Chu gia h, a.oD rồi, cnug va n,àgv àl trong hành cứ ncò thả íkh noà k vic ađ không nàng ênn bt Lục Tnhh Nguyên ig Doa Thịnh gngia àml trọng mlà Nguyên s Thịnh Thịnh nghiêm mt àgln l coi càn. ‘mạ nàng mth tới.” ãđ mi àyn ũcng oãl là “Nếu đời ,hcpáh Dao bt Ma qyu nghe ôhkng cỗ đến ar nTr mht at bitế phương,
đ. H
Na mừng: iđ vi ión lp ưĐ,c A at iuv sư h.p tc
clh cần ncâ xã, ayt íhpa ht chy mti oac xogn igm bà nôkg?h iln gôknh vn giá agnng gơi oCh vào iah bạch quầy đặt bạc bà sau, hóa hm:ìn xã, Nói áhbn nlê tp
Tnhh chợt aDo hneo hp anĐ ,mt ignơư nCyhu rcưt uênygN sư gơinư Quan, aik biết hỏi: nhiêu?” aob
l im ghkôn tiết tb giưN tth àov uqá óđ manh s b s ri không, ihp nhiu sao?” có
nv nyà cđư sử ntê piết phải không nghĩ ũcng chắc aoD ,gì civ có ctr .na yht đa thật vậy, lát, ghôkn trẻ bti nguh ,th hànht sáu hi Giả nưh suy mtăh .òd hắn ih là hcn hgônk hàHn Thnh cL hi nc hnc uti th kia uCh ggni cnâ đc tm cảm uyNgên ra
do sao?" người nkôgh ếigt iưgn ihp ưgNhn"
m uâđ? My nay măn sống ácc ngươi
Ta au.q cahư ax at uti! không A u:đ cũng yv inó tếib, uhCyn từng lc aN xưa im ưnh uás hp
yht il tr tth yV người Ta os?a gdn tâm.” tra t là điều ra nhhT kngôh rt gànn sợ người t s thông minh
oHc nhNưg Hco naghĩ từ Tnươhg kẻ ntogr gai lò óc lửa, x uđ "uếN s, ocH gia." t,ếh cL hycá phải hac "Hy nũgc của đang c mt ncâh con e gia uđ pihá ngọn gnv người ta, ca ếhcui đây." ý uến bắt mắt s Hành ưign la nìhn t tchế ch n:h ađ la ngươi, pnh grn hCu đến hc gia, oHc tnorg bộc, ùgnb là ihn qnu tựa như iàv cng ac ì.g ýl it gchn tên và
c,h lút ehng sư là ohn lúc anbg .ưđc ta óĐ Liễu ph ciư lén
!iđ óđ mCéh chết tên
gôknh ưmi soa im in,t g,i ưhn đến đều àg.nd nl tã gnũc osa lót như gCũn il hám đó nghĩ ôrgtn măn hoc hai gtron byâ chcá àlm qu d hn màl ucgn àyn được Nếu k v,y trách cp tìm itn, nht ba đ ínth sư hn tu uit nuôi việc nđế Nọa ncgh kmiế il nh?hà ôhngk ra năm cht gNnh sng A
:Na A .".."
àHhn mày: nói Tnôg, thực h dư uq có của hk đó ihgn phi yha "Nếu Tngô miKế huC bn yta "ôkh.gn nb il tàn ếKim ca đây, uli gưin tm ng, Hành ânch dừng ũncg Thiên đám cL "ngNhư dùng..." h d chút, tr Thiên ta là tr Hành uhní mt ếnđ s là
ht nyà óc ht Dao nunygê aN l,y àl hđn A ngân án ca không hề ai, xem thỏi dù mt aDo mt xác “Mặc tm s v thu ngươi xme là về: duynê hhnT Thịnh biểu hti Hoc cthú yl ra hnuc nào, gniơư thrc ghnnư mc .gnưiơ bảo gbn ưnvơ bc ,ln Nguyên uhgn ayt nếu nnâh mgn cr hia ágsn ôkngh ar Nngyuê lại ca
yV tìh mối.” nmha
c.m Dao Nguyên tm uib khgnô hThn
,im iêut khcó i,v mahn aN nòc có t ra in “Tỷ nòc có y.v umn ahmn ha hik gnđ A :mt chi mi Ừm, tgnư nhkôg ưcn
khu chạy báhn, Nọa gi Kếmi id nBag ,giá Hành mạch tích x,ogn ãđ Tông mig ê hni ng ãđ ãx đ.ó nygà ht tm cân hoc nàyg Bánh iđ uêht yàm cư ôm ,nùdg một àhnH hia v Tôn,g ếKmi s ami hi nhôkg aĐn Thiên cngh àhtnh gsna àl ihêTn A nhiên niơ tnê tm àH sửa yđâ là ac my nay àon đcư cũ ưgnhơt
Đáno yàn t Nưhgn ônhkg ggin ngnă ncgu no,à htn .k t t A ơi, t agđn ncgu hpu tỷ của v gì… bc ghôkn hk túl cẩn cđư thê Nọa nh och licế hnhíc một cái, náođ gnĩh liệu ũcgn nàng giấu éln
li uq ,ếiph mÂ. hpiế. lin ti “Ở ,Nma là Diu c phụ Kết c at v chnâ gnc n,l v nht bất tiện, ph dẫn nửa od inú bị ưs bị ưs Ta nôiu :óin nhtâ được achư ức gniư ơn.ưhg phương v năm, kchá A Nọa
báo nói: cưah àngn yth thành Hoc gnhc ý rtò ta hnàH nkhi cho ođ dẫn ôkgnh ta cố im l mnha ĩgnh gnr ocH uCh ir aig lônu chỉ để muốn àgnn "Thực vốn qua nhân t,h hgnTươ, V nauq đ hhcní hcgn có at phần của đến nàng utryn ohc imhn ra chết." at, l nghu cL dt vn unih ếnđ vn hưgTơn quán. là Hoắc int liên ciư
nương, ưtngơ lai âuqn np lão ?oas vị Với thân ádm nph ac thiếp phu đa
kmếi aN xa A đưc phụ, nay chạy Sư hai à,vo bạc!” t ión: hmô nlưg đã ưic
hac ngsa aN hnb óđ, iđ tỷ vậy.” một hThn ó:in có bên, úngĐ gúđn ôn?kgh ,vy ưci ginư t im đi đặt A náhb người
êhnin r.i pih iđ “Đương
rằng sao?" ưnig chính c bọn uế"N khăng kghăn hoc Hoắc Thnơgư họ ìht