Logo
Chương 1219: Côn Sơn Ngọc Toái (2)

"Rồng..." Phượng hoàng hiển nhiên chưa từng biết đến bất kỳ con rồng nào, cũng không rõ quan hệ giữa long và phượng là gì. Nhưng thụy thú vốn rất nhạy bén với thiện ác, nó không nhận thấy hai người này có ác ý, cũng không phát hiện ra sự chán ghét bẩm sinh của chủng tộc đối địch.

Nó khựng lại một chút, mắt phượng nhìn chằm chằm Thẩm Đường: "Vậy còn ngươi? Ta cảm thấy ngươi thậm chí còn quen thuộc hơn."

Thẩm Đường cũng không hiểu. Theo lý mà nói, dù nàng có song tu với Lục Hành Chu và nhận được một chút long khí, cũng không thể nào "quen thuộc hơn" được. Kể cả Hoàng Cực Tử Khí của nàng, về lý cũng chỉ liên quan đến long khí mà thôi. Nếu nhất định phải nói có liên quan đến phượng hoàng, thì chỉ có việc nàng từng là "Triều Hoàng công chúa", nay lại là nữ vương, theo cách nói dân gian sẽ được ví von với phượng hoàng. Nhưng đó đều là những mối quan hệ mang tính biểu tượng, điềm lành, làm sao có thể dẫn đến cảm giác "quen thuộc hơn" được chứ?

Phải rồi... viên xá lợi kia... có lẽ có liên quan đến điều này.

ơưphgn hti àt chút cm li kíh hyt Khi chút đi ón yah ra .gmn h ra ìnmh mc vui .min alm àon cnh, hc êbn t,cưr vẻ sát rõ là khó cưđ h t pah n tử hgnkô nhn ũcgn tay ln mắt nngưh th vi không hty uQ ìnnh uih tth ánh grnà chứ ngạc ìnhn l là kinh athm
nưhgP đầu phức ánh tả. hoàng tạp ìnhn tm hắn, quya hók
giao bếit nHhà “Phải.” nhìn đu ngẩng đâu...” uhC trời: ôgKhn điểm nm Lc
uhC Hành búng .tay cL kh
óC âđu? :mb Noig gưnh, cảm tr ư? ứng cuộc cưđ ưnơgi hgàon gntưh nuxêy t ml quan đến nPhưg nó đến gnc ta sự lnêi ácc “Những uq,a lc ?hôgnk àgyn
ar chợt lòng ,nht hiểu huC cL ngb đã trong hHàn nthì ìh.nh
uđ: ch nthg lần biết, nói uđ cl nnhì Đgnư Thẩm ưgnNh cũng at hoàng." àl "aT tyh kghôn gknhô têin phượng ra,
nhờ còn h,niu không iđ nữa. gknhô ch nên cũng Giọng pl ênn iđu chuyện nhui pb ud itrô ych, trở nió nơh
ynà épch ư,hK Sơn Cnô thể Cổ "aó.h ghi ơni ếđ v hôkng thuộc nTáh iĐ tm Bát rt ếĐ là Tngưh lầm, ãđ ế"uN tọa có ơin
hnpgư khi nghưP ognhà cnò àl i.ta uâC cb gnc m ô"nC dành uikếh" cho tột mâ htơ ca inó rất tioá bắp lắp tán nahth yàn. yttu ginTế il hnge nv êm Sơn oàngh ĩd ơgnưd ônhgk
spá chủ Cái níchh vào nhc đt qu vị Đồng ca cvi bí ôNg ig àl nph .ndi ngđ n,yà h đgna
rồi!" tài to "Chúng ptáh ta
Chu “Các được vào th tình hnn Lc ác hn àn.y hạ có óc nơi .ý cm hc ta chgún lc i:ón at “Chúng vô Hành h không
d ìnnh kôh héo mảng hoàng uxgn id, n,êl pgnòh lớn rơi suýt chấn t od tm g gôn gonl gtn hai gnã. Đang tđ kinh âyc khnôg ,d nứt đ cưng ctáo, chấn gcnho Phượng lúc iãh đne bỗng đng lả dư.i gđn ênn đa kịp hcáy nigư
ggn lnê, cây Pưhgn dang gànr hgàon hnưng c cản bay thân g.nrtà chná ngr ưh,ơngt mt cs v tht àl õr hc ,nv cd ếnitg bi êln năgn điô công ãd
đng ra công, uht àl Lc th động.” nào do igna Trn nHhà yâĐ iv thế gnoi Bí xảy vn vn nà!y .đ đất nhkgô gnđ nói: Cnh àny đc có như lc cát chấn gônKh ,pl Cuh
nòig tb tan, otá.c iig v gvan gếTin tn cgn đu nưh
quan sắp iph gđn cứu đây iđ ón hợp, ycâ ,cm y đ.o l này thiện gũnc ac hniTê iah àhgno đến tt là óc hãy luận. nix gnPưh vừa àHnh àl ếkt v ngig ta nlg ri iha bàn óđ trước: ac inơ i.đ nên đã người Dgưn ulâ hnnì hânP hưn huC gt hhnà ếNu không với nối uiđ kgnôh im Lục khiến chuyện cVi ncgũ hưn iêln chủ htgnư rt ,v tm. ònc gi,i agy
cuồng thét. phượng c,ao phong àog vtú lên Cánh irt
"Rầm!"
ìg Thm nc iúgp kôn?gh ta :ih chúng Đgưn g.ơ.ưNi.
àongh hcc gii mt thi nơi àngho nơs hhTná cgũn y.nà ra hưởng ưhgn với vực. chắn tạo ,ti tình tưngh chuyển nngh nrgt đó rung hià ếyhtu cộng iiG mch ưhgnp ìv C đu yđâ c ònc tồn ,yv gcn hn ocn hệt iơN nv ngùc từ Giống ưnghP
đáng quá lếci đã nó, xua đuổi iơn họ c hgntư ôkhng cũng rõ trọng, úđng hnnì àyn hoàng, óc àgnr vào Phượng ncgh ìht tm nếu trách là nqua nhau. ẩn thật hội hưNng mìt th nb ihu aHi ùd ntgưr b cha ca nhân “nhà” Đứng v cứ. nhgc iếct. àyn lp xông
Là a?os tkế cũng Đường C niơ Giới ni Thm vi đang hiểu này kịp a:r
mới trên mhêt Cộng nueq h, nưgi m tức vài c.âu miệng ih chịu nó thuc hík
ápđ. kngôh nhogà nPưgh
đt chu ìht còn aig sắc iG chuyện khoảng Dạ ế.cth cm mới phút Dạ ar, hínhT tya gnNh mình nLa ngón là bm này, íhnt .nLa chỉ cần nhn nh cách hníhT sâu hắn này
hngn ưnngg àov một nahu. tụ stó ihc ncư nilh siết sâu thấm yl lại ơc lp c rùmt sương cây àhhtn tìr ith, li ne,đ òcn gỗ Tyh yhác udy ngg sinh cho chặt iv âthn mgnà ngĐ lực lnà ưc,n htúc r, Một hmn .âcy aob
này, nếđ chính ná,t .ni àM àl bắt s intế hưgn nd v đ uđ gn tkế li các dni cộng n,hau v giới đang int
!đy cần! Còn t:g yat s uaM ra đ!i tr đi, nên Phượng gya at Giọng ghôKn hôgnk gonhà
ãri :hi mtr đây tm mch ohàgn mlà cm .gơ.ưni. ál,t Phượng "Các "ì?g ếđn
at." iag ácc đến cnhúg đây của aunq viên ácc thì Nơi úhncg sau nưĐg aig ca liên này gnưnh hcyun áđp: mt lại "yV ón hcnhí lm êhgmin niêv nghị là píah rồi, h, at. Thẩm ttihế h óc
inh tm vẻ đnh lên lại miệng ,l Trong .id hcnuy mở àgnho rung mt dữ đnga Phượng đất kỳ hìt
đồng. àhHn phía nbếi gốc àhi ngô t gnưĐ n sắc, àv nhìn Lc hti đồng v Chu mhT tih diư
ikh Nếu àl người mI im lâu, riã hona mời â.đy lặng at, nghênh hoàng mhc nPưgh “Đây l:i ir nhà nhm, gi.àno hi ct đi nkgôh
nơi nl:ê h"nhíC r hét kẻ này!" àl ngm Có
ònc hcém nhỏ đo gnđ. t.i yb òht upnh nnh tươi máu phong mt li nưh a,r vào, tán đã itg mi bị iác us,i Đu itr àtor c kẻ unxg vừa ngay đầu nthâ cụt chỉ c,kh hcmé kẻ cyâ ct ngô đó
hàgon v Phượng .ùgnc mt ra đầu, ngẩng rnotg tột nộ l hnp
nogtr inơ i:l gtếni dường như ưh ynà "Là Mơ hônkg t vng sao?" h nói
gcùn tm ciá nbế lại đt lớn như mt tM cno cập mhn rgun trở iuc va yunch đến, ta nytur hnyut ynê chạm rồi giác .tnĩh mc
"Rắc..."
áchb khi vn này !inag nhiên tràn túng do il kết tự htn s cấp tpáh Gii aM mTó đây, Knhgô ac àvo chuyện àonh gnưi một t chính nnhâ yha đề tếni vào ir yâđ àl T thao hni.s ,tt ạt nối rõ C
hKô"gn đã ưnh at àyn u,âđ asi géph rồi..." ưđc coi mhn chúng