Logo
Chương 1237: A-Đai và Bồ Đề (1)

Quên rồi————

Đôi phu thê đưa mắt nhìn nhau. Kỳ thực chuyện này cũng dễ hiểu, có những người bế quan đằng đẵng tháng năm, không tiếp xúc với ai, khả năng ngôn ngữ ít nhiều sẽ thoái hóa. Giống như con phượng hoàng nhỏ kia, ban đầu nói chuyện còn lắp bắp, nhưng nói nhiều tự khắc sẽ trôi chảy.

Cũng có những người lãng quên đi chuyện từ vô số năm về trước, điều này hoàn toàn có thể cảm thông.

Nhưng làm sao đến mức quên luôn cả tên mình chứ? Ngay cả tên còn không nhớ, vậy mà vẫn nhớ được Tam Muội Quả sao?

ig Chu hnda xưng cm ta tm đ nHhà ?"hc ihp hay och k ànng óni cL cgnũ g:i ànng nhúcg "yV thật
ht theo ơnđ cC xét, từ qu hn huyết hni b Cố tb h tại thực đế Hoàng T lynu thượng Dựa ,àny tm c mà th ghkôn nào đó. nêit nrg thức tu inhK iag .nig Kinh ếhT nếik mch gunn kinh e được
Phổ gặp ta, anyg aTm Đảo kiếm kia ra nó. cm iếtb Vừa Đà mới ngươi ."huna iđ cây. cnhhí aunqh của agi loanh ,yâc "Tam sơn ta ađ ta quản mc óah êrnt ón:i gn grtn Muội đcíh trong tm của mi có Qu ghen êTrn g."únhc ingơư về uQ, nb tìm Đà núgch cấm àl mn at T "Lúc giống cm Muội Phổ hu ir gn A-Đai để hỏi ênt
mình tnê cưđ iMu y"V nàng ?â"đu c nằm nh cnò oas lmà này, yang A-Đai Quả maT ,quên
đoạt yâđ Lẽ Ma àno nhân nhng orgtn hhncí H?gn Cố một Ha ihếkn gnêyun là
hcna yutt iđ loại nâht ia nói, trộm đây đúng giữ, hlni cgnh kôgnh áhk đích iv il iđ iĐAa- ch mắt dcư pc này thế rntê Tgrno phẩm my loại Chân k Càn cm co,a óc quả khác, ut ntưg quả lniê Muội Ha. này ưhn .yl đ ghnưN hội có đến là dụng aTm cơ mt Nyguên nnê nv
ơhi gnig thy đầu. s ngáD đã ngr nth tổn phu hn đang gi e htt vờ, ôkhgn ac hnc vẻ cảm uđ quả nàng ôiĐ thương. thc hêt nyà
nđh an dùgn Tma áGi lõi hcna ig quý, hnđ hpi htt cũng ônkgh ma"T hip ârnt tam piúg một ."tgn mức àl ổn đnag nht, ch Muội Chân c.thu -iAaĐ hgêimn linh o.ln uq áchph nngưh uyT rt iol ti Muội coi acưh tán hồn tc Hỏa, làm nói: Qu ón hn
ãir áp:đ thế Đã cgnh cmh ir quên để ginư không ai cũng àl oba nên "Tên, kai có unhêi N măn i..g. khác tbiế m"t. at .g..i t ohc
thở c amT Vn" hct nên tìm Muội iđ ết ctưr Đường th Thẩm hk ài:d đi, hơn." nyuhc Quả yàn
osa đc ưnh k it cấm ngrto có Lc đám ãm rêut uC:h mt kh ihln n,àng ghẹo?" gc địa nđơ ovà il "————Vậy Phổ quả tm tơưghn đ gnăn lưu mhn àĐ àHnh manh Tự
ếnu bệnh cah htu t nng,à hlc biết tnh N mong híc iđ ila vô bí, ohc âuđ được li cgùn li khi ignào này
tR này cuộc ơc hc ngiư ai
nhn tm u,q Th nũgc được... mun .at "Bởi tác cũng at chúng ta hợp vi ta có thể ếuN dư, lấy gnd cm hu đi." óđ
đo kìm ra c:uâ người, mắt ac hai tới thốt uđ A-Đai ac ìnnh h, khuôn nửa .b"nh im gln hia mt tyh có nhìn nén v tm tm ol lui ngày "C och nhau
ơndgư" ô"Kgnh iv tyâ" cl hct yv thiết il nhàH hiu .m"l vci s ưgnơhp ônul vẫn Lục iĐ àl u:đ nhất, kích ynug mang uq mhi rmt cắp, màl nàgn ưcđ, nhưng nôđg huC án
Ta hnanh rối lẻn "Bổn Đgnư bnê s?oa mtr rút htu chút âyg c,úhng ovà cr l:át mt htú gnóch hmT đồ hgnĩ các gơniư "ul.i của s hcú ngẫm goiàn ũc ri li ý nso thì bọn
ìmt Nếu ngươi ybâ aT" chgn aTm nânh úcl :ptiế đã óin không àov iaog u.iM cđ giả hai nãy Nguyên ưđc Đa-Ai óin v rtí cgnư ca .ri" giờ àm hội đã ln cây cơ t,rm nàC thủ tranh
ĩngh: hCu hnm Duyên người A-Đai àl mtì mới hmt Hnhà Kgơưnh ìmt sao cngũ đúng, uđ phải đáng cL ,ir lẽ Nàng c.
bên od hiểm "Ít cahư các ưđc imh ta cao gr.n sâu bin Các ra còn chờ còn bên ràng igoàn mi ku:ênhy ,it grtno a,đ t ưgơni t óc ht àvo rõ nygu ưgơni gĐưn ,iđ tbếi trời ếtni đang hơn." Thẩm
đây do nàng Hhàn cL nhb cần yukt,ếh đã huC đ phcáh hiu ngya khiếm AĐa-i Qu ghen thc hpi ngđa không av ca ch hồn àgnn n.gc àny l gì. làm ht
cứu ngay hm,ìn đi mi ncgh trogn hko ghi rgnà àhn ìg thức xoay cưđ óc g.ia kết như gnhkô ntào cnyuh nhcg Chỉ với nhận cổ, ikah ôhkng tác nnê rõ htgưn c àhn tih ònc những gniư do hay ytuhế êlni õr Khương ngd quanh hngniê áph huitế nhoà phéc mạch,
nHàh yda tay Lc huC ưađ trán.
trọng... aT" at t ,ngơiư quan lâu nên gùcn là ôv Hn khngô ar nghĩ rt aA-Đi đ ếhT .li" phải hteo hn t mgn một mi đi na. nhớ nổi chuyện đáp: các
theo usa óđ lắc ta ngươi————không :uđ yv". ếth mi gniư A-Đai ccá il một bản như e"hoT unih lúc, nĩhg mt gnn c năng, đi
êth yV" gànn ti li nmu hoet đi sao t a?t"
ra tí ngũc úhct phương pth Ty"ù nàng đi tgnư ứng Vốn óc ng "ý. vẻ hip chẳng t ,ý pnh đâu nào:
Đ-iAa Lc là Cuh th òd gọi "yV i:h ànhH hé?"n
trấn, có một gi ihp nùgc tu chỉ ihm. ngưc gnưDơ chẳng sẽ ànC ũgcn cảnh gii Huy nugy iha sĩ T oàv Đà này cúL đang có ln ,ưngi hP at Nguyên
giết nb ngúch ayng lấy ta làm b,nugô mhìn ta áp:đ sau ta thì gì, btếi ơngưi xtu bc nưgi lúc itbế chẳng c gnchú qnue gúnch nkôgh cũng iếrt không V muốn hin." "Ta -ĐaAi li máb hđn
ci C tại có t nagm ,h định T đổi nKoah tniê chắc. h u,niô đương b h thể gnnu phát mth hnn gưĐn nyà ưđc nv k đã, ia .C.. ,any gnkh sn,g ?Cơ Ngay igưn cả àl chưa c gnũc hiện thời boa utx s Thm họ h biết h C ánhhn htì Tự. chí t kôgnh dám nếđ trong chuyện mc tth
òcn knhôg b .ir gcn ơhn Mnà gũcn ếđn oab cc cs muốn mỹ cnũg dư cười. gđn. Đi hiểu, cgnô mức hpi nl rêtu hgnàc ghne phương yunch huC at ghùn goh nhân" e nb Đường igưn cứu Lc nghếch Hành này Thm giết bt "anh gxno căn ac cần gnhc nữa g,inư lo
lc ccá t "Tùy N ngươi." u:đ
amgn vẻ nÁh Thẩm im tc lâu lên :il hoang myà aig mt ưnĐg, hi dời hip li ,gamn ngas mình Thượng "Ngươi... đế A-iĐa trgno hngà hiện cổ iha nhgkô"? chm lnôg ưing có
cúL àl uiđ nưgĐ im thì tr gái lên iv ynà mhT in?gươ" úđng óđ "Nếu ìg vy, gti:nế có
àml ìnmh cả rõ iông ol Đây hôgkn ch?c hn àl ìg T ưtgn sát unm mc giươn ciá ưhac ccu hui đồ ht chỉ tm ngưhn tm kgôhn cần at ynà iuhn ênn ihLn là nc thôi————Thật iqáu Đà hyt ccá ta ácc ghnkô hP nhiều rốt icá ta lắng để càn àl chẳng Tuy ngươi ,ir T đ Lượng ohc unha uaq biết đang ch .na có ,con ùahc Sơn chuyện,
Chu uâđ. h osa úcl đục phải mình cũng ơn,h Muội nên uQ y không là ãđ đáp: đi t béo mTa nằm Ngược chuyện iếtb nuhg người, trọng auqn ò,c uc hnHà đó nàng, cL li iếtb uđâ nước "Ta tm?"r ta