Logo
Chương 1247: Thẩm phán ta, ngươi xứng sao? (1)

Đây là hệ quả khi người sống bước vào địa phủ. Chỉ cần địa phủ thật sự có một vị Diêm Quân cai quản, vậy cuộc truy bắt này là điều tất nhiên.

Dù vậy, Lục Hành Chu vẫn cảm thấy nơi này cho dù có kẻ quản cũng thô sơ đến cực điểm, chẳng khác nào một khu rừng hoang chưa được khai hóa.

Những con chó hắn gặp trước đó đều mặc sức gặm nuốt sinh linh, thôn phệ âm hồn. Vậy đám truy bắt này rốt cuộc là bắt người về xét xử, hay dứt khoát nuốt sống luôn, chẳng ai biết được. Nơi đây quả thật không giống một địa phủ có hệ thống hoàn chỉnh.

Đối chiếu với lời câu hồn sứ từng nói về việc “cấu trúc chưa hoàn chỉnh”, “Diêm Quân bất khả danh trạng”, vậy khả năng lớn hơn là có một ý chí mơ hồ nào đó đang âm thầm khống chế. Rất có thể đó là một con ma còn chưa hoàn toàn thành hình, hoặc cũng có thể là phần thiếu hụt trong câu “thiên đạo hữu khuyết” mà A-Đai từng nhắc tới, bị đem ra làm hạt nhân vận hành của địa phủ.

yta sấu. miệng tm ovà ngth a,r àhnH iơr tig tiện Lục cnư bnúg uCh onc
A-Đai:
qu hcí hề i,gi D cục, ium êinth rnêgi v h t cả không iuĐ hníd của ếnđ thật ưxa. aqu so c,á B nnhg iv rt ít nơh năm h.n lnuô nl harnt bố t uhin hc yna étx tam chp ngcúh ngdá agi ũngc it nhtí umư rctư nthi
rồi như hc điên .iưd u,ngx C,hu chặt tM ac l,y ãđ xgun đáp tm yv nuốt ànHh tm lnú chân êyn st nbg chuyển dhc nl tđ ònc àm dưới phải ri vừa sua chân, n gucn phc cL éok đm hắn
Cả mt Con nhục phăng ttu su li ra của để hếuyt mt ri tmh nêthi ikh cá .đa động chốc, thogán gếnit ón da mt v.n lp lại khi sấu nêungy nhki phtá ad, ogà chỉ trong ra gnhk
ra t.ya bpó ir gnđa nh huC t cổ aty mt sạch chụp trực A-Đai, rtái “Ôm cánh lp bunôg ta! nưig hn ànb Hàhn iếpt átri nêl qu sẽ. tức Lc voà nàng ámb hp rảnh ôm hắn, htu vy để ah lòng tay lấy, Tay
aunqg ngb tm âpnh cá ra, iognà, đối liệt. din tứ hpá aM t cihu nổ u bùng con đóa tco trong ó,đ ra ãđ minh, su hồng .n gaNy đao xé thấy lêin ngũ nNh aus tung
uhC ngđa g,unx hit không ób muá àm tchí, này ơưhntg .óc mt nếđ gdn cgnũ agmn cá không Lục li băng vậy nhỏ nàhH chân iang Lcú gnng
iêhnt thn !yht nht
,Ct đi ct Tyh knôgh bản ni. ac cnă hnHà cn Lc ưnơXg Hỏa nêiT Chu phương
tgn Nhgưn aNm hct.ú uđ thn ph Xét chiến nhơgpư h hếtiu ghn gndù cgnũ cthu hn chiến phải gđ.ún cúl tênih oàn cc tch dị đ, mb nghĩ. án ra như trải ý àl aưch ònc àngn này ìmt púh ôunl yếu mạnh, nnhha nên ogrtn hnt. không ôđi th nânh hC kinh hắn il đ tc htcíh ,uđ thế mới có ginmh đời
tới, “Rống!” bị vang, hgcn loa us .nbg ma csh ác iêđn ntu lt nCo nhN mg ohké vào cuồng av da
,hi gmn b lớn. ưNhgn ôknhg tm tổn cắn xé g,n thịt tuy ơni b xương mắt chân tb vẫn mt da yãn tc lúc
ó,đ ngưi .hyc ngut ĐA-ai Nnh aoyx đá hắn m,a cưc gvăn b vào gbn nùCg tm lcú mô
gncũ mà quanh hoàn đhc h.đc K hc âm hn cảnh àv niơ ayng hgnkô ,yàn tv c am óc xung
hCu hỏi.” cái. tya thc đgn hỏi hìt nơưv ônkgh ênn Chuny mt Lc àHnh pch
hóa ê,nl hkgôn hni Phn yba Chu đến trogn ânch thể, đã miđ. ni ưgin của định hnath đó ưgnnh nahnh ch.t hnư cc páth tunrg, hkgôn dưới ìhmn osa khóa gn ct Hn nuchy íkh Hành cL ìg li thứ hnc êln lập pónhg bị
âyĐ hcđ àno lần tnêi “đối hn là s i.gi thế được cả thế thật với uih đu
cảnh iáuq itgế, .hi của lot iàh dị, ũgcn ah íhc gnđ c hi,p tv, ođa thm biến hcn đuổi đủ là ma nhoà ngúđ ilo uas s snơ tih trái iđ ưcTr vây
ht mức tb qu il đ “khống chưa âthn k nào ndg i,cu ir nb .thy niêht đu àhon Tuần a,H nv to bn cđư êihnT ođn hrìnt đi đ mi T tđ toàn àl hco ktế đạo hếc Ma ch hnư đến thiên ếth yah ytut đ đủ ,óđ cùng, mt th qau được aoth óiN núcgh hcúng đã đạo”. nđế ghônt mi túgn ra
đn ôngkh li, ir đầu Đ-aiA Chu ànHh iđ. gnonh phi ôm cL
đã chưa bên rơi kịp Cnò ha trái quỷ n.xug ,gì làm
Chu kh hip trgno ý nòlg úrc đ thnàh ảo, Hắn gchn đạo imch tm cL uhyn oađ. Hành yat hn hmnì pén buồn thẳng gsn n một kết óeKh ư,ngi hpc ưnh đang giật. vào imgn úgnb a-ĐAi pháp
vút còn há như Lần T miệng, trông chân tm bên àny vt dưi, nữa, ưn.gi đhn .nlê quái ác nc hai ot cgnh con sấu cả mt utn gnôkh
iđu lmà ànhH hn chi gì hgnc Chu. mun yn,à hnt chúng b ca Lc liên ưNgnh uqan cc ti nb ưig.n duy Lúc
goin st loạt nh,nâ êniuh thẩm ma màng cui nhà”, ùgbn ma tội iGa ưcha vc uhtêi ,đhc uxng “người oba kôg,hn Nhưng va uđ còn dụng. Nghn kia nên pht là tàn Nhẫn ást đao us đgn li itếg n,ó rơi ly. áct ah uhy mnh chỉ của tm mt trưc nhN ,m đầm sâu, àv cgnù chc tànhh tàn ưh tphá mt sát ,àny lúc .hátp it bị phán nhhcí
óđ -ĐaAi ìtm Không ohgkn ,ngtr phi s?oa ?ir gôhkn đn noà tm hac aTh chút ư.n.ơgi. nào rt lúc nhịn ưđc .ih có thế ânCh cúl
ún.cgh óĐ hchín ođ bn ac Thái àl chi ahTnh
én cưc ma htu tấm tuhn nhẫn, đầm Chu ác đao nt,gh Lc xoay ad một yl íhap b ma, mêht ntrê áđnh nhiếc sấu ngut từ như mhn iángg gunx hp àov thế lp ct Nhẫn ugnx nhN m người ca dưới. mt Hành riơ
lm ngux, ungx ihk Đúng cL yta nưig éhmc vt ânhn óc ncug ,y đầm cúth hai liư rn,tê đao hoátt l.y hkó lúc ohàn dưới, mt am ha khăn ih mi thẳng Cuh bổ Hnàh mãhn imd phun .it như hình íhpa t ra
“Không ă,mn u iunh .ri sao, ta làm kẻ đã enuq nagm
pph Dưới vt răng. ———— yl ri chân hsni ly imng đó mt òcn ác yđá cn hn, oàn có gãy “đầm mt
thất biết úcl t gnrút àno tới, đen nưnhg miệng Cuh chuẩn ãđ cnhg xcá nc hpc ra rn nàHh hòt gnTor thn. àum b Lc iác một không
knôhg nNh đu trên ùgbn Táih xgun ma ohet cương. ma Lc óc m,iD Chân mt iháT hnN nòđ cước àyn nổ tch Kếpi in ,Ha ưgnhN phương cũng cc ihntê Dương gùnd ,y hànH sát lc gngư Âm hgnkô dưới. ct Hng ac Liên Chu ơri pl ma hnt ng.n ph thẳng thái ti, Nhẫn cực il đhn
đp là ánsg A-Đai lòng chká hn, ng,htư nm onpg.h iđô iao mắt htt rực ongrt
lnê đón ĐaA-i “Nhẫn rn vạn cực trách. kgôhn bỏ là igi Đao ón do ngự, cng :tuih òphgn ,órc hình cíhnh ph nvag lòng nngà norTg đoa ma.” qua hắn ca th óc gnitế ếNu đỡ.” vậy