Logo
Chương 1249: Luân Đài Thẩm Phán (1)

Khi Lục Hành Chu còn đang một đường phá gai mở lối, Nguyên Mộ Ngư đã tới nơi này trước.

Có lẽ vì nàng đi xuống từ hướng linh sơn, nên ngay từ đầu đã ở bên kia bờ sông, không cần vượt sông.

Dọc đường, nàng cũng không gặp phải cảnh vây đuổi chặn giết phiền phức như Lục Hành Chu. Chưa đi được bao xa, nàng đã trông thấy một tòa thành trì khổng lồ cùng cung điện nguy nga.

Trong thành lại thật sự có “cư dân”, không phải u hồn thì là tang thi. Chúng sống rất quy củ, ngăn nắp, chỉ là tất cả đều ma mộc, dường như chẳng có chút tư tưởng nào.

cm tm chết Chu nữa, gêNyun hote aob ac ìht ,ghĩn mt nCgũ gì soi gi đến tnăg thêm chcá hẳn bậc ri. chẳng htt mth ưNg nếu tội chết. b tm đó M tm người, inó ra luôn àhHn cần trcư sự
lửa. cngũ txu gnđ nh hiện âm âm nli,ê mt óhck gnvò hút gia dgnư tc như àvo. àog tượng s mọi aki ếthti b kíhn diễm người ar thay vô mth trong biển tmh oTgnr đổi, hồn hng nt crtư tiếng kêu gương nhi itl mt một ri pl nCh y,oáx
A nuaq, lêni Nhưng lại s uếNh không ang? có uến ìv osa
nghĩ nh này itthế giữa nuhcy tth ahi oil óc liên mà h thần tàn sự àm không ađ đến ig quan óđ phi ênil quỳ lòng ơc onrtg im th A râut phi hk th gnuư phủ? óc Ngư ã,hi thú có Nhếu uil mâ ng.đ àto rngTo n?hgăc Nhuế Nyguên ưhn àl ìg noC A s ti, ếuN M người ođ tiêhn ngtưh vy
igưn dẫn máđ ri nhau hn chạy. mâ on,l nghà ngũ pl tc bỏ rnath óC đầu,
õr “Nếu ,cao cuốn glnư ch tm nâlu ithnê ápnh hồn thm sẽ phải quy níhk, ưgN ưađ những od Mt cùng nhìn Nguyên teho, tm đại iag cíhnh asu đgn ar đài ưigơn ànb chtế mắt ônkhg kiến, tm ýk t kih đ.ni ôv là hp ađ ihn cl yv nàt,hh nco n.grà giẫm can àiđ không?” nêl htt ênrt Mộ bàn khổng hiện íhap tm óc hci luân âm lồ phát ,ti s ý luồng ghnnư
Ăn unhyc nghôk cũgn thín? itn nh li “Không nv cunh hncg uih aưch theo ìht nhôgk cái tsá :hpc ai hnôgk l at níht, .inhs gtn htt Âm này
iếtp như gcnh hpi xấu———— mgn lại ưdgn s có hki ct ògnl có nhất ếch,t thi sống, linh rTgno uếN asu nh hốt. thể hoảng ũcng êrign m ciõ đ túch cunyh mt ra nnàg thật
uĐ utrâ
gNư dường ànhg cgun này guưn trì ếnđ tí .khtuyế rt.n m cửa. ngoài uđ M Chỗ ngoài, Niơ áchk ếxp hn Nguyên trước ra đó để hinu cứ dạo dni tm nđg gnăn hkôgn k tự, đang nêb hết mã óc âm ttr li đin b đi udy rt ưnh phía
tgiế ihsn sát kia ếNu kgôhn niếk rătm ?gmn at ob gtn ch c sio chưa sao cnò Ta yV i!đ chết nhtì óc phục: thì ingơư Niưg ht ta vẫn con ý ym hn,n ưach nói từng igm đến đã g!ếti ơhn cứ
yCnuh ònc sao? ấy hítn “————Cái ũgnc nhỏ, nh khi iuh t y:v y!nchu óđ chưa Âm ta vgùn
câu dối rốt nh kiến ihp đang ar noTà gnhkô thì phign k pánh gnam tội đốt. êiDm ai tìh ìmhn thiêu úrt in?ght gna uđ không? ha v hníhc dám “Nói bẩy, nl urn lmà hcu âm thẩm ànhg có lần cuộc một l,iư itư óc cgnũ Còn bộ lẩy t uki aL Vương áci iàv mTh gì!” loạn: y,nà xếp b
ntâh có n,âth hip gnùc óc khả ph vy ac um này? ph đang sư Nếu ơin ngnă tyh ht,t nàng đu ếth nũcg
it cgúnh câu yha nh bọn tt àL àl gì chưa gi? ra còn b hc những đây, nid c đang
c phải rốt cuộc “Vậy ý óc yha gnhôk?
êuygnN M Ngư:
nnưhg ngoan xếp vẻ s áĐm ,yđ ádm hãi, nh động hàng cũ. vn như ghknô ai đu mâ ãgonn l
hút iv tn gây ,v áhk Nngyêu nhìn. tếh àv Cngũ it tại. kgônh ntoà Mộ ngắm hyt ,gnnà onàh ghcn gác ínhl sự od iđ nhauq Ngư ndưg âqun ai c như
hàng?” nub ưic, oB M voà chỉ xpế uêNnyg Nưg mình: mũi ta
ném b tới ngưu đ,i mới tyh àgnn “Bạt mun sẽ Mộ chgn âm xem mã ,uâđ đã dẫn là Đa chỗ đầu b rtú hc ika nid Ngư Nguyên Ngục”, onà. gnnhư cuc rốt hồn niơ ihTt nào ấy k ôli it lưỡi mtú
ngưu !nhgà K thẳng vào hc êtn uđ tM M N.ưg ka!i đyâ Nguyên xếp uQa
Đồng ưngi hắn lên voà hut sôi dưới hnnha âcy, hcn ing gốc đ cm rt ar ưnc nhi ếik.n híkn ưtgn hn hồn, xổm đã âm ciếhu
đmá gn dni vào niơ oal yht hnư ungư à,ngn còn muốn nv túh nàng v xem. Ai đgn ptếi káh M Ngư vị, tm tc igi mã Nguyên phía đã uđ ádng gtnh định này v áp àn.hg
nùgh mặt xét có Có ác. ũncg igNhp đng ưtrc inht hồn ich uNế một hêtm íhc. ar vô T để hếuic Kính tội ươgni ctú bc. s nb gănt hcn người, :apíh ac li thế mọi soi Ggni ápnh õr
còn ciá nhìn không cũng ra, mht ?ìg iác áhnp đó Đến
gọi hìNn htm đó nòc á,hnp ig từng huc àl ưgơin hìt chưa hKngô biết !ai gì?” đgn lmà
rngot ếting Không ona itếp aT vào lnêi pếti: oba luâ ưngi đ.ni uổng! asu, nKghô vô cưb it! hngà Li iph xếp gvan đại kêu ct t!a lên điện “Oan
“Đáng nưh địa hcs uch đt, tmh hn vào gưniơ ngục, ia cn cũ. hgnpi hồng êlni nĩht hnìb là it chỉ Giọng imd phán nV ugnn tli ha htgn.i htp đòi nv côgn đ, ?thm ob gột
ar, thét mặt c liô gaNy rút óc tiếht th áiQu tai ,óđ ưtrc tm htc t phăng ni.ưg hp aty sua n,àiog vang hgì âm pkh sai lp im hnm cóih dài. quan tc àgo hn ưli mth ra gtinế vọng tt
Ngục, rút .gnox Đa oké bản xong là ra ch Thiệt đyâ Tnôrg nt như hề lưỡi Bạt ăcn không tại
hồi, các cui cùng mthaìn hhícn sống, li sao? tm không vui ưgni nhìn ar ươgni emX trò ưtl là nđế
hn yha bt kghnô ếnu ngb am cthế gưNnh ,nào ncò mc, ch,s còn it ãđ k imn b tồn tm ?aso gt ý không còn ch cgnh phải yv chcá duy
txiế a,yt ãng quen ,này vi mấy ra đám mth nỡ ãđ đã ôgknh đất, nơi, olt uáq v khp đồng khắp mâ hn lti tiếng chc êln cnh la ìhnn. đánh th rgnà rõ chẳng ámĐ rên gavn
nió gạt Tiht inếgt id phán rgton vào hpi niđ êyxnu “Kẻ aĐ đại avng .gcN étx: Bạt Từ nhưtg ig,ưn ar
đo ai quahn chết”, Theo mắt hc nơi lượt. yat ngàn nìmh. âm đám nàgn k my ápnh gnthư mi đưa idư công hn il óđ ahò nhưng hn phải Nguyên chậm iãr và àm bước ưhn đám. cưtr uđ nói, Mộ ti, Áhn ênt yth téx đã ny yht tử chết Ngư àny tm àl rũ không
cuh Phù oNà, unvg unm .yàn .osa chưởng, honà unt nấy sẽ Nàng ngơiư ndi nl M hty mt ayn “Ta niêt áhnp thì nhpe áđnh đầu nhau mt pl mấy đ.i ra htm chộp nugư đi.” t ngưu unế ni khẽ ,biết yl ngăv gyuêNn nhân: chaư tr oàhc thế các ếnđ tay đầu tên còn Ngư tên tử cùng ar thẩm ia cnơ iưc, c tc đu gnt đi ãm clú íchnh tm oaD tức