Logo
Chương 130: Hảo tỷ tỷ (2)

Lục Hành Chu bị lời này của nàng hỏi đến dở khóc dở cười, bèn vươn tay nhẹ nhàng gạt ngón trỏ của nàng ra, cười tủm tỉm nói: “Ngươi nghĩ nhiều rồi, nữ thích khách của Diêm La Điện là thuộc hạ, ta không chơi trò quấy rối người dưới trướng.”

Thẩm Đường không hiểu mấy chữ cuối cùng, nhưng đại ý thì đã hiểu rõ. Thứ nhất, hắn thật sự không phủ nhận trong lòng đã có người. Thứ hai, ý hắn là không thích thuộc hạ, mà thích người ngang hàng hoặc có địa vị cao hơn.

Vậy hiện giờ ta là tông chủ, ngươi là khách khanh trưởng lão…

óc nđg nnàg tm ut gi as giai đng báo ns uLâ, hnê,Pi tử nói tni triển, hpign một lục. trên ctá hp gnTô Cuh gươnH m,gn một d ngươi ciuh óđ ut gôkhn gcũn kôghn ct a.t an, s iKmế đcư phải gnsa sm nàhH ca khi đà Ta yunt đây agnđ htế tc hnNưg Hn Lục đ phù àhhn bên da il gxon hátp thái pếit tênr theo đoạn thuận phi lại nortg th khc:á ngd dõi chúng gôhnk ếibt Hni lập đang vic đều ccá ndi trữ ànHh chọn cyuhn một mt gũnc cho nhP và dưới, Thiên dược tí têmh ta k cũng nđa ,ìg ũy,l ưđ.c lớn. ícht Gn
nhhì ngòL y?v ưinơg “Sao ưnh cnh mhT htay Đnưg li tếib rõ aóH động mhn: gràn thế…
này là mt ,tm âdn, bản il nghĩa hit hoàn là oàgnh nmìh giam uiđ màl ogtrn phi hhcní àl thể ôlun tìh lt àl cách .v àv lại ìv ciá nh ếđ, ib gnưc ht biến án. vn hợp n gi rt hkông maig uNế hc vi toàn ig gnl ob chính này iCá ,ph đồ óc phế nv tiền lỏng
hỏi thẳng: t iv nào?” Lc hgàno iaog huC bèn Nưgiơ hànH hảo
nói Tấn inơ Minh gnCh Tu trách nào c.ó cũng il
hít mđ ãđ nh.l m iôh bnà sâu mt Đường yat Thẩm tư lògn ơhi,
hiu Tấn ghôkn đứng đó, yn.à iưgn uT ngây nió nMih nưh được cuâ ngưd
êny àl nơđ ht óig mi ar nơgưV sóng đều Trên ucyhn rtiu iênL iB Nưhgn Sơn cưi n sau b hành hco htchí gn,l đó tm nT lộ nMih ht hỗ qua at :mhi unq án gì, mâ ìnđh uT ĩnth nqu giản chính mâ đó nh hc ac t, gương nqu ntg ca uyê nghúc rồi ta v trợ động năm phá một nucy.h T không gtưnơ
tm li ànhog kh.ác uT tử gnNhư Minh nghĩa tìh vy àyn nếu ý nh, là lại Tn uhcny mang sau đứng
b och đi không dni hco asu hco nd ngcư H ncúhg mt V ngd, thóp tuhn uq, nhhì uêy bị yêu ph mio bn am, qune hi b là mt hti am chính th h nhtàh nhcúg hi am miệng thấy mấy gcũn đi ot đó a.d ma hgôkn đáp ưtnrg cưđ b Cuâh thay àno lại óha vết hnhcí ăn nàC áCi gmno yêu ,ếtbi phải mn ig án tưnơgh biệt, yêu ếtK đ thành ra cgùn .óc Đi htt, cơ th.ế cá gnư,ơth ,cth án ngcũ sẽ ch kẻ c t:i nagi ,htc dn ,ynà trở ếinkh có gn il nv cm il câu ôhngk Thc là ý mưu ,ar inơ xâm thân
thay kcáh nágh s nếđ gũCn vi tđ hànH t ca vốn honPg cb hoc uq ănng imếK Kiếm at ôgTn, hn có th pc đ.ế nguyện tự kh đồ thâm ý ngH ũncg ĩD ghnoà cngh C Đường… pnh tội thực Ít ihnTê thn ãđ
ncùg úlc qanu khác aq.un gây yth hcn sắc, đổ nT hn áchhk ndg cm lại, kiếm biến khó nđế với lẽ t,i ln giữ nh Tu nặng óc kiên nđg ra b gmni bén thành sắc s nề i.g Mà àyn nvha liên cvh,á thể ôv nào óin Mnih mở gii rt àyn li th hiện bấy óc ncuyh những âm nh vốn đối đến mtâ ãđ chuyện sp ýk c ac tr riêng cũng hgn âsu đu ra il tM ếht
tàhnh trối cùng iuc xuống ola ngưi b vọt ă.ln v, lời, ưcn oàv tr hcy gnĐư il cht,ế xe ih ưnh ngđ ngàn không phủ, mđ cả vn xoay Thẩm
rất nhiều. có còn con nghĩa mt iKh thấy đui vn i,ngá tgnro đó hàn
án ếibt uyê suy ,uChâ ma Hành cđư .m Lục hi tiếp: H ir “Về ưigơn hi?nêu átl, bao mt v hngĩ Chu
nH triệu ic,v ihnM đã nh, từ vừa uT tih nghkô Chu hay cL ênPih ht na gi yâb hao đây Tn “Trước nhiều hỏi.” âhpn nagi atr hỏi ortgn có có Hành ra:
ri ô?hkng phải lặng im nhôgk ghànn ý thở ac hoặc ếhtc hct icá một dày hn nhẹ để nh aóx Cho b lúc hTm nĐưg iđ à:id ưđc một â,ul uch v,ò
phoà yTh ht nh gĐưn iuđ, Thẩm nhõm: “Được.” bếti nhẹ
mnhì r,tm hắn b trong hưn ôhngk gáic hôn đến àln giờ nv Gò ơvgưn tg nước .sch ám ưdng còn ni mc li ếđn th cnũg nâmg àngn
ngnă tiếp u,đ .nt được, uT rõ mặt ếbit nrtog lắc ta tường chuyện Tmh Mnih tc lòng nT nhôkg àl uqá v,y Đường i,oc Hnhà cb cL nyà “Thôi yhT khó Chu sc oàn hi: chngú ht ihu hn
Mihn T Vương.” áp:đ Tn Tu chậm irã
đến âCnh tni num mp ý đgn ih kíh ,iưgn ãđ nơ,ig hgkôn hgn lại yha p.hc Bây gnh v chc ch och doà thẳng nh nhhà? ơinưg ,an ac mức íhk nhp chữa dứt này ơnh, còn ig đập uêtr l àyn: mTi này, ciág bèn vẻ m ưcđ icv ưnĐg một inú c ig không ưgnơi li gnàn ht bu idư tb nhịp, dồi ángd tu lhni ơing àl cmh Thẩm
Vì này? at soa? nngh phi nơ?iưg ca il lời ac nói gai hôkgn nhúcg oas nơưgi t nc Ta Tỷ
Gai chúng về i.đ này. ôgknh nói amu cn nôm ta, Tgôn ,vci phải ngnh ngơưi iuhn lời
huống ký thìn c nh đâu nào nd lại hỏi Lc bti hn, thu ca uCh tới rat ig phản c Giữ không vốn đặc sẽ gặp cũng il đó ca phải hồn ýk nh hc “Được.” loạn. Ta àm àhHn đ định thôi.” p:đá êuyngn
hỏi bc Minh nT boa tm đi ũgnc mực tr uT, khó huC iêunh Tấn cnhuy sau. pc coh nữa, biết. ùd Nhưng uđ Hành uT thế hn ac nào nMih qu không Với cL để cth đgn ếtbi ưđc
b cũng của rằng háng inkh thứ uđ iamg côgn ti phế níhch b Ban mi àl coh ếKmi chỉ tâm, người câu àm chu gnl tmh Hgn Hành hip hip nưVgơ do nogtr hmin C không hcuny đu Thinê đã đế ayht. Hành màl àlm ếđ li coh ákch ra ãđ .ph Tề chuyện ô,nTg Chu hànH ênn hco ngkôh êhTin án hoàng đế và Lc hoàng hrctá ndâ hoàng gcn ôil ng,H chính ôgnT yàn àl k bị phm àlm, C n.h b đ Kiếm tr
i.đ Sc mt biến Thm gnĐư
vn ãđ ,di K nH cth ngđ :ih axó ca sau ,nh ig uT đim hàHn hiển nT nhT không ưghnn òcn ký hniM ac óngn mât a?i ovà il nvơư ý h,c hiện hn. gơnưi b ít hiênn là tya hư gi hn bị ức Lc Phiên im uCh ângy t
ưgnĐ .t Thẩm m. cư:i mm Đa