Logo
Chương 142: Luân Đài Thẩm Phán (2)

Chu Liên Phong nói: “Bọn ta sẽ theo sát phía sau, nếu có gì bất trắc sẽ lập tức ứng cứu.”

Nghe qua thì có vẻ rất bình thường, nếu trước đó không có cuộc trò chuyện với Thẩm Đường, có lẽ Trương Thiếu Du sẽ thấy hợp lý, nhưng lúc này nghe sao cũng thấy gai tai. Đệ nhất hộ pháp là ngươi, cường giả số một của Phần Hương Lâu là ngươi, người nhận nhiều tài nguyên nhất cũng là ngươi, bây giờ lại bảo ta là kiếm tu nên ta phải mở đường?

Vậy Tần Bất Vọng và Triệu Quy Sơn đâu phải kiếm tu, cớ gì bọn họ lại cùng ta lên trước, mà không phải là ngươi, Chu Liên Phong, cùng ta kề vai xông lên?

Nhìn sang hai bên, trên mặt Tần Bất Vọng và Triệu Quy Sơn đều mang một nụ cười như không cười.

mta tm một tnr ari liô đi rách cm uếihT niên ch àl u..D. chân mếki nă phi gNiư ,hôit xồm gnôkh íkh Tơưgnr gyài trên hTm trung ,moxà mt mà át,n rìt tu ppáh âru gnđ người tức vi !hmp nĐ,ưg c gnươt iôđ rất
có N ht dàgn ânhn lại hkágno thế li ,iv đnế k,ai tuyệt mâ ?ư him hík óc va phóng tch du
gươin hmT Thẩm hứng c.h ítr coh t,Th hộ hả: iưc ácc v úht nôgt àdhn aT với ac hc một y..đ. ácc Ta trogn có ôtgn v nô,m được hôngk hTt đ ha úcngh
Tin mgn cho cn hpi ơ: phá ta v vòng cần đừng gkhôn ếilc kách bi, .c.ưđ. ccá mun, ngươi hợp.” Thẩm ơngưi nlo chỉ chạy yên gôkhn các đ ùd ahưc những phối âđy ngươi ciá, ưing hpn cần Tht tm hn ũngc ácc đt hcc om th úgCnh cũgn ccá h âvy đã hmi grn mt thín
tm rTưgơn lh.n Tmi bàn đp òlgn iôh uD tư hiếTu m thót đm ,iác yta
bi, hápt nàng lòng niú người tiếng đne nmh một g,nr vạn điên. avng muốn như nhếik kph ckhó uq tối ir c,m phía nmu gnv Bốn hpin hc
hếTiu bnùg nđế Tgnưh cnò nhóm hahTn tđ ghnn ac nlê b,t gnưt av pahí gxnô phát inh đi. ênb nb íkh im tm aus cảnh gơTrưn tđ họ nếbi Du đã vật viện, ngột ngưi chỉ ri miếk htì
gnb Bị hỏi nói: óhc chi gì, ãG ìg ccá hìnm đu bên ta ngoan uể gì aki hip ôthi ý t răm àm tnrgo ikếhn các gknhô ĩhng bắt trn, dò m,àl io nưgd hỏi at tất biết đi ngồi người rp, nôgkh một nv mếik hn? rận, ôil gơniư xm...e ias oãgnn có ivc ưhn Hà gơinư nưh
lát: htT Thm Là ếk mt lgn ac rngtư muư im Lc .ãol
h hCu ơns cch c vượt lòng thẳng qua snơ hku nh tm môn, chák Thiếu usa bám nếik vn apíh mà teho h và onghP uđ ia Lnêi ntr bt thở ckhí kghôn tuch nếđ hto tgư,rn trên Trương cn Thường yth n,ào người nõm.h Thanh, útcr gntor uD đã nấy thn mấy nghn miếk xông hpào
thương hp ếun đông ngơđư khó y,nà cl ưgnnh ôxng là tth tu tam đnh phải ncò ếikm ưnh gnn vong liều người .n yàn hết Đối ihk h thhc nơgưth chc !soa ra vgon chắn k vì ,gi hội phương chút hnêin ếkim mhp linh mt này mạng ađn àhng sẽ hc ,óc có ưnlg, trn tháng cưd Bn mà cơ vy, nrt
ôtng ac Đây ?ch tm Ánh hTm kế mưu tyha Tnơrưg Thiếu n:h đi uD
cn c htúc là người tt những gùcn ciá r,a b iuThế s ưnrTơg êxin uD ,chc oàv lcú đều thành trước hk chỉ vn àny iếkm mt bắn ngđ .snàg mád
đợi Ccá chờ nnihê nht gũcn htT C ngươi mTh kết m.xe hip nió: quả, hc nmu gn?khô
là ,cl ht ũncg Đây phô uy. thực àl din
chỉ óc nên ch hCo i.đ ht
.lm cgôn ta dy cngúh cngũ cúha .ir.. mât của khổ ta hcgún Hắn đã
gnúch san htiô chiêu ưngơi lc thực ca ưci gì đi... o?as ìht ig ácc h,gnp xem hcgn ôli lẽ àl tB mt òcn ta muốn hgCn .na thể yv óin: đó inó th trò nôghk Nếu để
mph tạo ơhi páhp ...phm trận nhưng tv nhàth gđơnư tma ihếp trận Nhưng ìth không phẩm là ca để iếkm lực ictế cgũn đủ đ mhT nó yu h oca vậy, uth nb cp nũcg tngor yu clá ngĐư hnư quá, ,mhp hn ri. phi ít,r uy mph, nrt .mph gkôhn htn hp ac vi cđư iđ àl óc âyĐ đ lực nth thn b ưtơgn liu th ônkhg ikh nhỏ khoác
úhtp àyn nhưng tytuế gnàr àl gi đmê tuếty ,ph lại mt. Rõ gói đnôg biến
vi iah nagg anyg ht vi rt ưđc qu mất h, giác, c gniư nhìn hnaTh tấc ìnnh nghn n,hc hmp nđag ntrog kề ưhn ưgni .cng bên đều hCu nêb giác Thường kôhgn igma thính khác ln b tu ngcũ atm iđ bạn c khngô nghe gđn tiếng, và Lniê nhnưg ,thy Pgnho th nv rõ iưgn
đến as?o ưrct mt iđ Thanh, thảm thúc, vào s nvgo hnPgo ưnNgh mi ưnTgh tưhơng hpía nHơgư ngiư ca lại hnuyc ì,g còn hn bn h họ niưg thế uLâ n?ào Cuh nghĩ sau Phần rn,gt hmón và ar hcák nôghk igưn thì rntog ếkt hngn Liên s khi
mi Mọi đu .lgn người
ôhnK th luâ bọn ml h nb cho ngôx t Rất trước nhB quen ta thuộc s yàn nhgn kia, vni htương T ngt ovà hậu của ĩs nió nàhh Thẩm ếi,bt ciá
inưg này mđ Thiếu tiến Tgôn ôhi lh.n thân Thnêi tiếb nnhg lúc Lại voà uD nhàH ưrTnơg rgn mồ Kiếm toàn nghôk đã
,nid cgũn ibtế cưđ gtnr ar ý hnm gnam tr in:ó h ch ccá kiếm nên nên ngươi ôli trận các ,ưignơ ioc cho hgnkô hànth cả một x,me sơn ưđc chúgn đc tiôh it v l ca ngay hôp ãG c h, cười sức .at ý bày, “Tông biệt cưh
H cử núđg hnn địch. emX b ra iêThn là cưđ đột đắn, Kmếi Hgơnư ngTô hPn uLâ tự đ một đmê ahcư hCâu, nit nhgkô vn iđ ct nya hHnà quyết chun khíc nihnê vào đnh êhhnng tnếi sự
yth hákc uTiếh tm nyà những chính gThnư giao to od tranh đi àl naThh kíh ugLn người imkế ngoài và mà gưrTơn ênb mkếi .ra ngiư Du
nđgá agny rõ Đâu sợ... mắt! trước tnr trận đang kiếm mếKi ôkngh có gnáđ s phải nràg
Luân trứ phẩm Đài ânhc k Mộ rnt gunêyN .nPhá Quỷ hip rynut Thẩm được, nĐi nhgn nQuâ inhcế trận ac là g:Nư hkông Ngục, La thập ihnM chính U hadn ac Diêm hut Huyễn li Dêmi
vn chục àvo ob nr.t gnn nv lửng, đi lơ núi inv hC ngưi v nb imkế giữa b thanh vyâ đ xnug ãđ kmếi mt âns b ym h hn ùgnd tnr ontgr này, tuh nhỏ àtno quahn lại
gaio tay: nhhTa trong êbn pl tnruy nnahh auq t tytu nđế ct gnđá kiếm áđm và Thường bên như ,ln tr uD tán, vào !êLn hc.ká quát av ihTếu ngưt ãđ onrgt khí lni tvư hHàn gì, mKiế v,in kíh đã thẳng gnuv ãđ óđ ưnig với Tyh rtn ngitế hpi Thiên kimế th thấy người gkhnô ikếm nrươgT nếti ưndg s Tông,
ncgù .at nàgd ônm tin lặng ôtgn Nuế nhân nhp rgn ac tnưg vậy?” gôtn e hpi ib dễ cúl, ếTuhi vào chúng làm tm cuối mi nũgc dám cũ, Cn uD nói: Trương không ta gúcnh hpm qýu
hteo h .at “Bọn iNó iàv mêht il quen: ri nâht h ig thuộc
dự Tnhah sơn điều sao kchí húcng gônc! còn ơnưgi hội nhp ênTih ácc ưcđ Hành lập trước ũgcn biết đại ếKmi “Các do ôgnT ntr :óin cho ln các hcaư gì? ,yan đ ngươi h ta ngươi đt Thường hôm động, lên àml ikh ơc kịp
ácc giả uaq Du àhHn khi gncư Tihếu đã ht gnkôh Kiếm tma Tông không ..àl. lão nglò Thiên hgNe iàd ,iuh nói: nói Trương nào đi, phẩm sau hc trong còn tbiế tngô ãđ h ac an,
:igếnt ì?g Trương ưngg b,t óc huTiế nuốt lên ý gắng nước uD Ccá h
k tm Quân hpná bóng Luân hiuên ncgũ ,nđế Đài, ưnh tqy.ếu người Diêm iđ đứng abo tm chỉ Bất yttu óc ti v,ng vi đi hc dường mhìn
đ thành toán chng iếkm l mi mà hề lc igáo sâu nrt nglư của Bên sơn íth bọn ghkôn qýu hTm li, bọn y,âđ đch kia hgkôn h ta sợ ácc hcnâ tông ưh ônkhg đều “Nếu dùng cạnh, tníh vậy ch Tần h uđ không gôtn :iơh bên đến tm dùng sao?” trở Vọng hcnyu Bất at mc
Du Đưc. htn rnơTgư huiếT ninêh i:ưc
pch hc .c.v.i qua ta :inó làm úgChn mệnh cạnh ơnS yQu tay đng uriT hpgn nbê chẳng
người Thường aĐn thẳng Hà Du sườn ôknhg uđ nhahT ý Snơ Tếuhi rgnươT tự nhanh iênnh ngôx kiến, đám nd có chóng .nlê t
h y.v.â. nhất htìn sự mới ,nió hip guhn unygn năgn người gưnc tothá vià phá hnn óc ch gnđ th vgòn gưnhn li íc,h nhiên nmh kôngh th núgĐ ,ra Thất gđn chấp vài không tình ovng gi đột iv ôv ý như lc, như nũcg htm để ti, óc mtâ hTm hni àno óc lòng nhìh ưđgơn tgrn nơtgưh liều nB này thể kh được mng vậy.
đó, chắn thể v chắc không n!a iKh quay ưcđ
im iuếTh .lgn Du rnTơgư