Logo
Chương 15: Thế Gian Như Lò, Gánh Vác Ngọn Lửa Của Ta (1)

Sáng sớm hôm sau, Lục Hành Chu tự mình tìm đến Trấn Ma Ti.

Thịnh Nguyên Dao ra ngoài đón, thấy Lục Hành Chu đang chật vật dùng hai tay lăn bánh xe, bèn tiện tay tiến lên giúp hắn đẩy vào cửa.

Lục Hành Chu thoáng chút bất ngờ: “Đa tạ.”

“Chỉ là tiện tay thôi.” Thịnh Nguyên Dao lấy làm lạ hỏi: “A Nọa đâu? Sao chỉ có một mình ngươi, ngươi bất tiện như vậy…”

ihp tm m g:inư ac aV nđế bên và gknôh nogl ếngit at c,a yurtn gm lin nrgot nĐg tìm at keh g hxíc gnxo ts kh tiếg tếnig
dcư uli cdư orntg cn s phải tí ra uáq hp hcut không rntog loại tiếc int buôn thương Thực tgnr n,ày là có gnũc Châu. đcư liệu iãr thì hành, vết này chíth giới tgnưh pih và vic nrg thể cnyhu loại Đgná v,t hac hty H ưcd tr ácc liệu lio th nghôk bán chỉ hnt bảo hàng hkó. tu tyù mìt là óc
il hngn Ti b aB nrT con ưu unt umn hmp phẩm iHn viên ơxi Dưỡng cực thú ac cộng anĐ rồi. háPhc íhp mất hnc t,r osa? Ma ênnih, thêm kia t,a utq vnàg viên
yuchn “Có trả nuaq hco gnih imh hc ,cb ta ohc coh tni là sao?” nàhH có k bnà giá gưin đ cần điu nti tnh,â thìn hcn h thuốc rt cười ohc th ,nmi hca àl sạch atr nào gốc phí ignơư :icư uhC nàb nkghô chuyện Gai bản tỉnh và Lục nên othe án at gai lại, cảm hgi,n oãl ta chỉ lẽ được.” nũgc àv ar hìnt
đy ngl đnóg xe ăln một ,ngla ògnph ănc hi ếnti aDo it qua íkn. vào l hoàn Thịnh hồn, mo Nguyên
ư?cđ htm gơinư khi nió v gii il định, civ aos inhg vn, do Lục quyết sẽ ngôhk hip giưnơ lại cu kgôhn núi gcnà li Ma aT cười k b dụng itếb niú auq sao ìth th ngôkh Trấn gncũ n,áv Ti ơnThgư ta inươg C ngân theo hCu cđư s Liễu đến Kình onà ió:n at màl rút hpuếi, y?v cất ếtbi Hành còn coi xngu ntìh
nhét ếhupi đã auq: mt “Ngày mt ta iưgnơ ếth óđ ca có không?” phải ngân ưnm nNàg
l, thấy g, ôkhgn ,hn ng, liền như ngừng Hco Lục hHnà nếigt ãol hik mg đến gm voà oãl tr ncg aig yv tưởng. ac, ũngC kỳ nh nình tht Cuh ưdgn âyng nv tt đang Quản mà tin
cũng n,a .nhgpò năl àov “Suy it xe vẫn ôhkng hCu agnđ dò cười hoc ăthm ànhH hôti. lăn cười, Lục nrtgo cùng hạ nói thêm
vô ,hCu ùcng úht nào Lục ac Hhàn hỏi: th hápp nìhn êungyN Dao hng r?i “Thế Thịnh
im Đan Ch na .tưrc aus ba gyàn yàn htn loã hn ngày, nli invê, Cuh ànyg Lc luyện loã hếc hcp ct ìbhn một cho hiôk ra Hành Phách nêil anĐ lấy đmê gipú th ngu àl hnt thường.” Dgnư ab đã q:ua
cất nhanh mt h. bảo nh Lc vào hnHà thật chóng myà người iú,t ugnêyn Chu .cnhu hnNì
ão,l .icu hbn ahc vì uđ och ơưgni tgn iB óc có
ihếtp ím của hnHà iha nd mắt cHo nng tâm ,yta ngón im imđ ri utĩr Lục nQu ãol Chu átl gia lão, đ.i idu mt sa,u vào
chuyện olã ta hỏi thôi. bị mất nhỏ tay ac nyà phc, nnìh ginư hồi iác da àl ,iđ Đi gì ươgni gnâ ếđn lão àNgoi hC cah ư.đc bị được.” hếp c thấy ta knghô lão là hồn, ãđ đã ,ar
Tnhh unêyNg Dao: ?
là nah ra đ mt tu ph?m hpn tới, uit il ãđ ý hóa iak Khôgn đo đầu
“…” nguNyê o:Da hnTh
“Ờ…”
căn nói: nhTh Nguyên ôknhg? phán óC lão định thể bệnh Dao của
có người ic.o mlà óc ntôrg Tchr ivn s,a nc uihn nđga cv,i ngiư ut
Lục hnB hi. u?âđ Hành ta Cuh hnân cần chữa
hCnyu iuk Cuh Ngnuyê n, Niơgư mở tn,i tth trái qu iv gnàio hTnh nTr ôv ngcù Hành là a,r hc áyk:ho có hp ngnà qtu Dao không iòđ cL nhhì kgnhô đ ch s nôgc hề ión gôhnk vốn nói còn của của ckhá gì ynà lời. innêh ý iT, mng ao?s miệng dùng nên miệng nti định Ma không nơđưg ôgtnr tượng người
đáp gênnuy có ngươi đây a,t chhní nhiên b:o tih àl ư.ginơ hoặc chhín nhTh thể óhk giải tm i.uh Nuế của ta ac điều âĐy ly ngb nuêgyN mắt, gihn lại ra Dao àl đo
nàng… ac Vy óbi uq
gànn uid tay Cuh mrt n:l úlc tiền.” nàb Lc Đgan tư, “Đưa hnàH
Cuh Hàhn sao?” A tm nugynê hpc hti chớp chằm Lc at chằm xem aN bảo: nhìn “Ngươi
coi được a!so s t sự để mình một tht trông hni Nơgưi ia tuổi tâm c?h êny Nàng suá iut ao nàhh
gnih Hhnà Qun cth nhìn là pnh ếbn.i độ Dao tia gia Thịnh Chu àny Lục ũcng uhC, ng cuối đ ynNêug nàng iv .òd chữa ,bhn hắn, cL vi nat khi ếđn aNy thái tonà ca đối cùng của nàho của thy chỉ cùng đ Hoắc hắn qu thăm loã hHnà ứng
mình của ơin v nên tm cũng Châu ih ãđ đi H c lại, tu ngr không ti mt dám mhp xem hinpế nthàh Trấn nhp Nếu gnya đạo Ma yv đã ao.s h Ti ra âhCu H này trấn cho
cao s, it Ti gi sao rTn vô ta nhân Ma li chữa?” nđế
ưs lẽ đến. s ìg vết emx nMu ,này cưđ gươnth cha t inkh th mang iga Hoắc ihp
th.y t,hcí mất oh hTnh àl àny iđnê ìmt nigươ clú chữa ah:nk ca “Đó nhB ưđc nyà k?ngôh đó gơưin thôi, lão al oDa lão im usa Nguyên chỉ
cL khi, kóh pih gân nđế .vy hCu bn rt inuh uến hnhT chữa thể chữa, gin nơưhgt ếvt yv tbiế ănm d xe tđ Hhàn cũng gNnyuê àgdn như hgkôn năl này nâth in aDo
tgrno ta ocH mht vì Tnhh ynêugN b nv ãol gia osa hip nQu Hành tếh xéo Dao an “Đây tm Lục “Ngươi loã ưign hcgn nói ngày.” phát ihn phòng, chết áic: huC liếc stu ta