Logo
Chương 160: Sân nhà của ai (2)

Miệng gọi sư thúc, nhưng lại nói những lời lạnh lùng nhất, Đồ Vu Quy đến toát cả mồ hôi lạnh.

Quận thủ là do yêu ma hóa thành? Hắn còn từng uống rượu với y, vậy mà không hề phát giác chút nào!

Đồ Vu Quy đương nhiên không thể nghi ngờ phán đoán của Thánh nữ nhà mình, Thánh nữ dù có chỉ hươu bảo ngựa hắn cũng phải nhận, lập tức không nói hai lời vỗ ngực đảm bảo: "Thánh nữ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ lập công chuộc tội!"

một tông ành Hco rời hènc nhàH ?sao ôgTn inưg mt ca neuq đ,i aso? trò giở óc hCgn hn Đức na, lại giá nháđ âĐy cLú kết páih pé Xương Hành là káhc ngm aóH lại hògn Đưng mc ngm ngT,ô uc ynà thấy chủ tân chút thế Kếmi gia Thiên tm lần mặt… ìg mKiế Thẩm một phải Dưgơn mt đang là ra iênhT là
âqnu vi uas gưnl toeh ghnào nào Phn âml àyn phiền gáin tử nữa. Lâu, v còn ,tt nòc không asu gia yV sẽ chp ly hđán có hắn… tiếp Làm th ôgĐn tìh ahy Hoc ngđ àl k đu k không bất Giang, bt ưgHnơ
Nguyên Doa in.ó hnTh lặng im kôgnh nđa tun
!yv Pnh không cũng yêu Là ht! âLu nươgi tạo aT Tĩnh pnh! :inưg àl Xuyên ? Hương nếđ Hách unq mnh Ccá âyng
không đ ni,hếc tông điều ênn hTm ncếih, hnúcg yàn ìv là ta sa?o tahm ch Cho ch atmh
Ti chuẩn Lâu để uyê cưđ àv đi đến, boa hnhcí iT ngay ãđ nghcó khí nđga biết hn v “Phần hp c cph yêuXn mlà chờ nlê đi tếign at vn Trấn H ôh chủ đã tìr hCư :sn ahhnn hãy âCh!u oith từ lộ, kai hti lớn này. đã Bên khc đ cách rTn yTh gci ni,gư bị il. thành hgknô àl kịch vây úix ưHơng ĩnhT to li giúp rnt hế,cin không ácHh hình phản, hai âqnu Ma nào á!p người paíh aM nũcg c uyd
ơXnưg Đc đang gnúđ vic ginư Hoắc hàHn Đây lmà agi đỡ dng hn áhđn phận thcá hiểu cnò Thẩm để khôgn ar này, gia tay ac ,hn cũng Thẩm e nrg iúgp hTnh ng hnât oaD khác Đường huC him .gnưĐ úigp thời tcếh td ugynNê ngr cL t,th àl Dgươn dẫn gđn óc cđ,ư cũng cnò ủy li Hoắc âm gnm ngầm
mTh hòa, ar một nlh hiền lấy uqa. ibà mt đaư ciư gĐnư mm
óngb ,aN nhìn nrT sao.” kẹo dài A bán th toeh người im đi vội má h,p phụ b mâ ngươi hônkg Đường ăn it gnưl mTh hn ca ové vàng s hmi ưgiơn Nọa: đổi qyau Ma ưnh chạy A một người ơh,i ht ,yv Ti unq
ngươi lớn một gkhôn cL uTi làm đan cùng àn,y rt đu nơiưg đi ccuh h ngm đuâ Ta gưinơ cđư ta qnu hôgkn nbg ncũg Ngươi đây? chc sao…” “Mua dám cBh ưnơ:thg việc nđế at yl aưđ hnt at nc ,Mao il âunq ngig nghe ưntg qua ti sẽ mà hcn cdư nếu ànhH viên cùng aunq soa chính tí uCh trên
iv nngh v nnh nqu Đgnư ưgXơn nV ch thủ uncg người hnhíc hônkg thống ika gnph :ph chẳng hướng ht hnĩl ar, gưDơn giao mt nđag lẽ unq cnhiế rngto hmT Đức ?aso
gôcn cháu Lục ưgin phận gnht trên của óc Du, ac nuq t, ânth ai.g hln du t bài nhmi lnhĩ ch v,y ưcđ Tm Vạn ihu Thành biệt không coH Hco gia. yàn iT ocn Ma êncuhy Trấn ưnig úngĐ oHc gnch yl
iđ :nếbi ,bià nnh hThàn mặt cs lệnh Qun Vạn lĩnh thống ly “Hoắc…”
.áygn chúa àngn ch gĐưn đ nh có ênn cHo il gnôhk gia igpú nđế ngôhk nhp nàb ihơ Chu chân li ca đây, cảm công tbiế nHàh tay. hntâ gì, àml thấy gưnc nrtg hmT một uq đ gan phận htc Lục nùdg li ,ìg ngàn còn gĩhn nâht dgn tâm
gim hThn vết gãn icu Sử, nh im ,hmn hển. hổn áp vai ađo tgơưhn gùcn aoD mt êBn n kia, êln méch mt nêtr T ht mt àm “Soạt!” của lực Nguyên grTưn
lúc Trấn ôil nh gđn tay uếN uqny Đc thủ, hnrat tngr nếu ,Ti hgưn àyn khác chẳng h haun óc ươing l thma .qun ch hip iđ tc uđ vào sc Chỉ ưnơg.i phải hạn lmà đ?ưc ntgro ahnht không, nm gia, èđ kéo là s ,àvo Ma ùgcn mt tìr nngh gcnư óc im phản biệt pé l.n naQu óđ ngôn phát này nưgiơ l,à unqy một quân được th h đến không và ht k bọn tin chỉ niưg ntr,g hgtn của chủ il ngươi ca còn unq da đ usa li,
Đường Thẩm nhge rõ. nhkôg
hyt nTr Đ yQu nThĩ v nưh của yêuXn. Vu đội iT trực àv hcáH ahpí triều, xông aM t Quân và ànThh nV rtnà tiếp ếkmi vào
đâu gưni uch ra tol ý “Yêu nh, chiêu: đến ctếh! htèm ugnt Hai đ gđn ntihg iđ
hắn gNhe hing uCh ocH iuđ uD cúl ihP tra vì là óđ Thương. Lc rồi… Hnhà ng inó là coH
nrêt àl Trấn cáC ar công h Ma iM âgny ngĐư người óđ: đu Ti mTh nưgi ca nnhì phục
dm xa, m uđ tuynr imư iđ thấy. thanh hgne rất
không inó bán aN ôkngh r,i hn ta “Ta tốn biết. véo ,má có còn itếb Nhưng gràn: b rõ iđ A ãđ inơưg bị ônkgh náb năng tìh ta ni.t iđ ko ôgkhn
ngòl toeh nghiêm tgnro !at lhn nghị o,l vị iak, Chư nV kiếm hhTnà .ir nnìh tiếb nêb “Ta thận :nói gnuqa nc
Tếihu :uD ưnơgTr
ngàn r,õ óc ìmt Nếu ngeh icá l nxug không tbếi nào nữa. không ihcu
đi áhc,k A nhàH trong tmah nihc,ế ansg tm liên cho nhc ìv uqn. A iđ Ln b cL nâqu huC yđ iđ Cùng lúc y,uê ênn ôhkng ếnđ nco ngs aN tcưr yđ quan hmT li yàn Trấn mt đó, Đường Nọa mTh ph ac .gưĐn chết Ti aM
vic nòc ìtm Sao thế?” ngkôh hưn không hc nêhni trong Nhìn Dao không nhing bị đm li cc ca cuốn nnàg ohc th bảo hók ni,t hpi gói nb yêu chẳng đáng cnò ind ưnơgi yungêN .an nưh họ, s aT myâ kôhng gì chuc h dám Thnh sân, ámd nũcg tan ép thì cd dường đt amu nói: