Logo
Chương 163: Mộng Vỡ (2)

“Dù sao thì ta thật sự không muốn ở lại chốn địa phương này nữa, sợ mỗi khi đến một nơi lại không nhịn được mà muốn lật tẩy những chuyện này… Ngươi biết ta mà, ta hiếu kỳ quá nặng, sớm muộn gì cũng gây ra chuyện.” Thịnh Nguyên Dao quay đầu cười với hắn: “Sau này ở Hạ Châu, ngươi sẽ mất đi một người trợ thủ để lợi dụng rồi, thành chủ và thống lĩnh Trấn Ma Ti kế nhiệm không biết là ai, ngươi tự mình giải quyết đi. Ừm… tin rằng đối với ngươi mà nói không phải là vấn đề, Hoắc công tử.”

Thịnh Nguyên Dao thực ra đã rất chắc chắn Lục Hành Chu không phải Hoắc Thương, nhưng cũng biết hắn đang dẫn dắt người khác nghĩ theo hướng này, bèn giúp hắn củng cố thêm: “Ta thấy giờ Vạn Thành đều nghe lời ngươi, sau này có được trợ lực ở quận cũng không cần đến Hạ Châu nữa. Đợi ta về kinh, ngươi có cần ta giúp ngươi xác thực thân phận Hoắc Thương không?”

“Cứ mập mờ là được. Bởi vì Hoắc Thương thật sự nếu còn sống, y cũng sẽ không muốn thừa nhận huyết mạch này, càng mập mờ lại càng chân thật. Đối với ta mà nói, dù muốn dùng thân phận này, nhưng để ta tự nhận là người của Hoắc gia thì thật ghê tởm, mập mờ cũng có thể khiến ta dễ chịu hơn vài phần… Dù cũng chỉ là tự lừa mình dối người, chẳng có ý nghĩa gì.”

biểu y hnàH Hcáh pih thế pn,h nQu thêm, V êXnyu gsna âuđ tạo ra hni uhcny icu nàng Đông nPh Thôi vci Lâu gào gcnù êln anigG ưnHơg Đui đi. igưn Tĩnh tra là Cuh hônkg bỏ mi óni mặt những cL ma mong êuy tm n?oà hỏi:
không ia ,ph et.oh Sư bám xe t:i Na chạy A cáv nlă
mi mệt il lăn, emx nơưgi htích ovà ìht ri đã n xuống nói: ol mt Chu chtú .yđ ta t,t Vy a.x tháo xe ngồi tr ra àHhn cL có Tnhh aDo ưci yNgêun
ànHh Lục :huC
thành mTh ,húca ưghNn yv ôngc nhnâ g?cnhă l nhtì ht nnê đã gưĐn iđ là din àny biết ácch ig
lúc Thẩm này b ăn b il bóng thật mđê kh agi qanu Đường một phải ,v nh nói sao. mi không trên igà biết cười àv cL hn tối, ar nHàh cho h nya ngưDơ Chu với Xương trong tếib Đc
nh titế tạo nũcg àm ôhgnk nhàH hàhnt. vic gônkh oan cih Lâu. đứng có chiến ntr công còn ngưng phủ ch hThc cL chuyện ơni, nghưn kêu thủ, ac rõ hTy Không iếbt nqu t.rgn àny không Ttiếh đã Lâu anl âuc cngù đ, ar ac s thn vô vn “Phần yunrt uhC nuq ãđ nHgơư tn Hn Hương hpk sc nhp đến, Phần asu gnLo ia ht cho
Thịnh khgn nNugêy bước. Dao
úipg nh có Cuh rồi, cũng nahc ta uâL khẽ ìth éh yâB cười: ia Phần ônhgk ac ynà húp.” vò trước nàHh nhúgc ttri ìht hạ Phn nòc Lục ĩhTn iđ gnđ mt gàyi oàn s nmư hó tĩnh, nđế có chgún goà mt ig ơgHưn s Hách tếing at gũnc Ta ádm c l.i nhgc ưHnơg yha Lâu, bn h óc bước mà ,uyXnê nmg iak yv htế
khgnô ngd, yđ yêu óc Đó gnn cũng đâu.” chạy nth bay: ta đnág oas v gươnđ lăn inê,nh ex Nọa na Dù nahhn àl A như thchí .mà mới A gnàn aN cho
ưnđg ghnĩ ra quyết àHnh Tch của àl óc gơi,nư oba bhn ícnhh gi iL tâm uhC nói: giải yâđ mt Lc cũng gnr gnh?ôk nghe con
nmu hcu kniếh tnâh huc hg,naĩ tm d pnh tth cũng úhct mnìh khó.” ý ht nhhíc d giờ àvi nhếik ơnh bản là ihn óC ta
hmnó cao một Bang óđ, Giang của .tm thếTi hThc lcú có cũng gnLo th àv gCùn nĐgô
cam ơưHng ânhn nói Pnh đó: voà “Thiên đoan đa ta hCu bngó ànHh tối, li Lâu s ndưg đêm êYn đgna ,âmt ilcế nió ai o.nà không sua i,l nhìn cưđ nay, thời, với hòa.” Lục ht hưn
hc ht óin .đno gnôhK nhắc ip,h Hành hc hìtn itn hngư gia đi thực tới, tt kuhnhy tộc, uchyn ũgcn Lc gnưiơ lắc ca ca tác nhNg àny àl mt ta ht ìv có đầu: uh cngù gbn nnê mât đi gũnc gônhk nhôkg n.l ta dụng Chu ưiơng vi ra thya không
nhớ iđ aoD đó ưiơng hcn clú gi nũgc h.ycun gây thc sớm coH bất vào là C,huâ mTh mãi ma s uvi hơnưgT ngươi s hcynu có lựa tb nĐế âul, đó óc kinh, hya Thịnh nph âtnh ,tếib H để cvi ưgnĐ oHc hắn :icư cnò nkhi mm nđg vào “Xem đo rồi hâtn sẽ nhnì ta gì theo nhp đấy.” ùgnc muộn hành ôgkhn tm đưc yutt úlc ta, uêgnyN ngùd nữa… này lúc hơn
iurT ìv chúa n:ió Dao sao?” hco “Ngươi có gưnh Nnyguê li đi oàgnH ciư hhnT teho àny ncôg
gnưiơ tiễn Ch chm thôi đc Dao do mt Nnyugê iv chằm ynà Thịnh ar yđâ ưsn t?a hn: tib àvo để sao? âyĐ cuâ at nói nnìh là chính
nhưng l. tht iNó không lên yâ.đ gn.n đừng ncò oDa muốn A nũcg với gầy li hnìm tm “Lần iđ gutn vi Nọa, abo đ,i hnki usa at được giao Ta ngựa, rời Ngnyêu này vui lần ôkhnu hbná cười: uđ ì,g hnhT ghnôk vẻ ignơư kết vi yuaq
ucc Đức iôht. tb Li aso hce ùd ơgnXư i.m hẳn kôhgn gDnơư onàh h cứ ngmo Tiếp gđan aoD t đu cuhny tv che t thanh cgũn hteo t “Thanh yv đ,cư tm ũncg àyn rat, t và ht thnhà hằng s bọn óđ, muốn yêu iđ
Hhàn ngcũ Nth ic:ư định.” Chu Lc
nữa.” ũgcn ym đó àl àig yunhc tâm ca iub óđ âuđ có vật, inh h tư gì, còn gônhk đương “Ai nb yêu đặt hênni úcl ếbit ynà lão
ànhH ca diễm này Lc tht ,ra nigào óin hnư nmg chák hngn gônkh kinh của một sáhn nyhhu phi cL ù.gnc hyt càng Chu, không nàhh mt nói hắn đi thể nb.g toeh icv agi oHc đệ ntê là àHhn vô ũncg tìh gnàc Nhưng kp cờ sự ai li Chu Ván tu Dường èu,q
hết àno rồi?” “Bên aik
uhktếy hắn àyn ìht được yqếtu sao? igi như Nếu điểm
ãđ ns xe ô, óin ngã nuh,cy igưn và ngio ếnđ hgnn iđ r khác lăn ãđ ó.đ Thẩm lúc ngưĐ gnTro
dưng ehng tTh gnĩh gnch ginư Lc ,nâhn lĩnh at Chu Trấn s il tình t. nhtg itếb gnáđ chẳng tm rng ,àngn ưgtnh ìg hgen inkhế Ti àl hnhT Nêgyun gcnũ hty buĩ người os?a đến dg,n hHnà ex il gưđn och iv t, ưngĐ húct mức kỹ gì? ehng nđgư Dao trong môi, nsog il bgn Thẩm iác nlug hnmì Nhưng tt đối s ang utng, b Ma
rt n,it la ácc Dao ht dni ,àrng nglư, t nhơ iT nên hCu ênn lại Thịnh vy tt áđgn hkó gưnc ongHà êuNygn việc Thịnh ôkngh Lc hoàng àHhn nhiều hy màl, Tmh òcn Thẩm chák Li gvn kim õr làm ynà gcnũ Trấn uđâ yàn. biết sẽ Đường ưngơđ Nếu ếđ gai của Ma hcn Đường. hơngpư được
này vci cũng cho êninh báo thân mt ca thôi. ta.” “Ừm… thc phn hCu ìv thù lại thản uh gdn Lc nPh phận còn nhàH uq :ápđ
ac đmê rTn mi đui Ti Thuộc vàng đỏ theo voà Ma Lc vội đi mất cr hnnì uâCh pch ãm từ tni hc nibế ti oghcnà oá thành. ri nhhan, h kgônh rãi xoay Tuấn phi ,an ãđ ginư Hành màn v xa theo. H ếhicc chậm hCu xa. nđg mắt