Logo
Chương 165: Phá Sơn (2)

Thấy A Nọa đẩy Lục Hành Chu tới, đám người kia liền hò nhau bỏ chạy khỏi hậu sơn, ngay cả tư thế kháng cự cũng chẳng buồn thể hiện.

Từ đó cũng có thể thấy, trong tình cảnh hộ sơn đại trận bị phá, đông đảo hộ pháp của bản lâu lại quay giáo phản công, người của Phần Hương Lâu đã không còn ý chí chiến đấu. Thấy hai phe nhân mã đối diện ùn ùn xông lên, áp lực cực lớn, e rằng lúc này cường giả lén lút bỏ chạy còn không biết bao nhiêu, chẳng thể nào đoàn kết chống giặc.

Trận chiến này có lẽ còn đơn giản hơn dự tính… nhưng cũng có nghĩa là ngay lập tức sẽ có người của Phần Hương Lâu chạy đến mật khố cướp bóc rồi bỏ trốn, phải nhanh tay mới được.

A Nọa bắn vọt tới, một tay tóm lấy một kẻ trông như tiểu đầu mục kéo về: “Đừng chạy, giúp ta mở cửa.”

uaS at đư.c tr cho at nhgĩ Trnyu đến uCh li Hành ihk có nà.y n:ió tnh cL ngươi “Nhưng iếmK nTihê ir, nnê tin itn v hyt nutry ct nhôgt iv Hành nói sut hnàn gTôn ìth nhycu
dậy. àdi th hCu Lục tgniế, hnàH một đứng
uđ đã thử dám ex Ta nol óc thể lăn Lc t hnàH ôgnkh nkgôh nuih àyn :guxn giả gây pih ámi làm trò nguyên átio uit huC ũcng gnơưi s .àcn ulâ qnuè tđ hkác ar thật hoit khoái.” ph mc yàn Cưng rồi, sảng muốn như mt iv t êtn nh, hcng phiền tth inó
về ngru nngà nũgc lên, tnêr iagn Nọa A c nêl nhẫn nbg nnh ếiCch íhap nb ncg Nyag ayb xe .x oàn được ntgro tay kghôn ts bgn nol nữa. ếichc pn không áci run bật, tưcr đẩy lăn nũgc ità
hủy ơc nói: haìc óc ynà .khaó cho cơ hC Lc inó àl uhC cần quan ếhc ta nc Hành hgnkô ư.cđ bếit hay t gKnôh
ni.gô ta ocH nsg hik hiểu lượt lẽ giơưn nB ?osa ly ế,htc mng hế,ct ni:ó đ nmu đíhc t nahrT Hành hnt ếđn không huynh mi tth lên ókh h Tgnươh uCh ta nào vài niêhn otđ hoàng chẳng Lc uđ
hâcn sao… hgknô grnt, đã th Dương khi hnnâ lcú thương, tam nào? hkngô k oignà átl tìh trng b th rtn đi b còn yth sắc ếnđ il ưđc mấy gĩanh Dật phẩm mi cgnh tm ôc,ng hanx vyâ nH tm nữa, iph tm yđâ lcú
li, Nụ ònc ơc iak đi ưign cm ấn cứng ac ơin xoay đến “Chết nhìn!” đầu hơi trong tên hp:ngò qnau iưc đnh
Lc umn ac àid Đnưg htt không ngươi ưgiơN có hc ihnu tm uhC khỏi pn không mình âvy ibết hội och ,ri s iưng iếngt: ànhH inưg hn ahnd như vy htc đ ,sng Thẩm phàm, lc chứ? ht hắn it tnrg s thể usêi nưiơg hco áhp là đu theo ngr một iđ
bên Dật gànio nHhà nâhn xé ngoài đnế va óg,i nhp toàn ođ cL nghn làm đáp xgno tiếng nthâ a,c thấy n: Va ìhnn Dơngư đẫm liền h!uC vic chân lo đã ungx uám này, untry
t gnyunê pl Nhiễu niếb nol ct m.t
uđ Tên nhnì ngây gi.nư đến cm
niơưg phm h:k ãđ ta thất ếnđ ưdc pc nkhôg trngo mt Luâ hgcn đã lc đa người đc nghn “Thẩm nhưng ,ar đ gnáđ oca t ca pih linê ri ià,d násg hip th hC yv đ ,t chỉ y,âđ iơgưn hnôkg rồi, ncò Đường sự nhtí ãlo ĩghn bài Nió yhucn nhTàh uCh iv lc, ct .gươnD tyu yếu ìg. ìg nơi đan ,âđu ca gtrn vgn ynà tm ncò Lục và bảo Hương ,aso dgùn cht uđ là nsơ at khiến vt phải gũcn Vn áqu vào hùp hơi đ hnP àl ta giữ Không inhl ra, àny hnHà ta chẳng
cm b đu va lăn Tên chạy. vừa
Xương .đu Dương hk lc Đức ưci
ênT ??? đu :cm
hôgkn đất, xuống mt. chết nhm âcnh vật ãgn “Phịch!” ngưDơ Dt nhân
nbg người. inhên ovà tyh trò Hia sững va ,ac
il có àv mắt hni hn Chu, hết hkgnô hnàH Dật trong ưgnĐ trước gnc óh,nc tás không ,ig khí lợi chỉ nânh tìm đu li o:rtà hn địa hpát gnôx đứa thù tm Dương vậy tc! gâdn gơiưn cL ngươi ac ov,à cứ ca Lc pl y tuh hc lấy nưcg nâhc Chu ct hnHà Thẩm
lóe nòc Dương chnâ ếmki quang. nâhn lưng ưcha tch dt, Li tD sau
.tm y,at biến nói liền ưngơX đna mt ưgDơn lời ư,cd cĐ cất ôghnk chắp
ãđ ơc mấy mt Na hcc gvòn, một mtì hty A quan nnhì xuống. aqunh ir cghn n
htì soa hiu Xương ếhtc việc đương gtiế gôhnk ,vy vẫn chcá tgiế c c.hc hgnôk Dương với một li il nêhni nói hn óc t ếđn cúl hưn Đc Đến
nTê mục: đầu “?”
inơ iđ đều gtrn ó,c mà yh ia tuTy Pnh nỡ ob đây .hc ,uLâ nôhkg ơgnHư t ac
gnitế, hắn, vào xe ámu hànH đầu gnn ó.et pđ Lc vgnă tm tươi uhC gunv lăn n “Bốp” tung
k ãđ tự định ignơư uqá ta ath Phiên.” nV ngôhk muốn Hn ra kghnô hpt num yl Lc clú icuh gn àvo lại Cuh oHàgn tm ohc mạng, hàHn nhiP:ê tsá hìmn ng,n hNân Vn này
coi trước.” ngươi hôngk Chu tay: Hgnơư yma cL pih giơNư lc tm gũnc ta âuL iêhnp “Phần mnă lắc các t trên đ.i hồn ìv Hành nm ưhn iđ chọc
noigà, đánh nrt nha b phì mt cnhg Lc tn meX môn tông ànHh icư ra hpi nếđ âcnh không hk nghù liền i:ón ra tlư ưgơni cũng đồ cgnù ly iđ v,gno agi Chu unhc ir đnế nnâh ?à
yha nhàH không nơiưg. ôgkhn, Lc pé nđh utyqế nói: là “Làm ta quyền ,inưgơ uhC
giận yauq nnâh :d trợn ngạc t cđư Dật đầu, ưnDơg gơiưn âhnc tnòr mt thcế ưngơD Xương… gkhnô Đc tế!” nihk
nl ưdc cg àv quả khá hHàn oil ìnhn ìnbh àvi hiln pnh liếc bh,nì toh tho ìtm mkếi trông dược uth il đi oh. ngòv, một ar cdư h,t trên ir .đó trước, k Lục Hn mở ct nbè nút àov Cuh bình cùng hai lúc, ayh cũng mt các dcư linh qu ing tognr ym
ôhngK nũgc cơ m cm li Nơi nhập. m, cgnũ ha mt đến cả tm av li iak đây yut ah c hnôgk chế đầu nTê ôk?hng bảo ngoại oàgin hchní at xuất bằng éohk yh, khác người ngđ kmi nnăg gn nkhôg loạn ah pháp gn đ li úgpi iđ vt lực, có cửa, oli ha chđ :h an đcư nổi t, yuênng ing va iph nhiễu k mâx đu iuh nKghô ln,ă inl xe có kôngh oàv hnkg hiện óc c,a ta tự cưi ig cế,h agyn li hgnưn tm bây
trí ar. nề rồi.” một cánh êvmi gchn lẽ Hành ithuê đẩy t,đ ac nlg hắc Lục sau, i,êpnh áđ “Vậy mở âlu cái bị hồn đcư gnn “rắc”, Chu cửa, đt là rtnog iln ếntig khóa iêhut gvun khóa vị mt boa
lăn nhkgô chế nHhà ex Ta đcư Lục hkgn ếch cđư nhấc ên.l àny k?gôhn óc huC htế Vy lăn… ex khống
mím nXgơư ơDưng gknôh chặt môi .nói Đức
vào ,nnh cnhóg A i,cá ưgin háck cúht na it là tuh nòc chẳng chậm mt hhnan lếic đ s mắt mt htèm aN
kp qua kp koé kách pưc Cgnh phản người bn ứng, s đồ đến do haưc àl rằng nhp những hc e ùn gn h ir b y.ch nếu nù
Hco cngô v gia Dương… có Cuh ra “Lão nkgôh? chợt ca Hành Lục tức oàign t h:i nti nào v
thếc ióhk pk mt kia ôkhgn cờ, ra, thảm mc ngiết trong bị uđ nhơ. vào ukê cếth c thú th luồng ngay Tên đen ncũg ptáh nào ãđ không
quay đầu đu mt rtò k ánh iaH lạ thy gdùn ìhnn n.h
hkí nv hnân gc.n đã Dương bị ãđ cả nkôhg nhp kịp, khá xuyên nâch kếmi nn,g cũng b ứng thương gayn Dt
đầu ũr m có, tiểu tm uiT aìch yl có rnt ênT đồ iãn không ,ry at rồi!” i:ón ãi,n mình cm b ta àov rồi đâu… run ôc đã ếuN t ókah àmy
ihu Lc hN g.niơư Đc Hành hẳn va Dơnưg tm vi àl đcư ưcd bình cảnh qu phẩm áhP hco hCu ném ly óc anđ nađ, ưnơ:Xg
rgùn h:mnì ơgnDư tonrg mnu ìg? lòng Xgnươ lmà cĐ “Ngươi
cnò cinhế k với tham igNươ rồi, ácc Dương yhc kaih ôkhgn iưngơ ếnđ ncò inưg ta ,hhckí aos? s b il t ôcng ac rtcư gXơnư ckhá hắn: Ta cn hơn Đức yht nhìn aty khiêu tm nmu đã ìmhn at trách lời ra
nòc ếitht ión naqu vô có công cùng hkông “Ngươi Đc ưgơin .at với Dương hệ hưn àv này tếh ar lời, chuyện th aT a?os nên àny Xơgnư cạn uncyh inó lắm thân khai sao?
cpư cĐ cần ưDnơg gntor Vy cho thâm hkôgn dược hán thì mt ìbhn .an nơi chia ơnưi,g Xương đan ta s tung gơiưN giết ta chẳng ươing bảo vật nũgc đy ý: âđy gnh yat, ?osa