Logo
Chương 168: Ta cũng là lần đầu (1)

Khách điếm trong quận.

Thẩm Đường đứng trước cửa sổ trong phòng, lặng lẽ nhìn khói bụi từ phía Phần Hương Lâu xa xa, đó là tàn dư khói lửa của nơi đã bị hủy thành phế tích, vẫn còn đang bay lượn.

Ở một đầu khác trong thành, Quận thủ phủ cũng là một đống phế tích, cả đêm Đông Giang quận lòng người hoang mang.

Hai người bọn họ, với tư cách là kẻ đầu sỏ gây ra hai sự kiện, mang theo hành trang đã chất đầy, lặng lẽ nhìn xuống.

tếib năng một boa hn l ăgnn là bản thân nhohk ukhu bn tay ôm sau, hc theo gũcn hnư Kghnô hhýcu kh,c vòng u,âl thoát oxay hTm có thể hct ra ,hnt ng Đnưg theo i,gnư bgn qua ikh ac hắn.
ếht đu n hnô ũgcn ày.n hắn gii Đyâ ac là
a?so không ghé àl th há tự thân tc ý Lục đi ođ Nigư phải nàgn, thay ió:n ontgr cngh rntê hi Cm uCh yl pếit nhận am Hnàh ưđc mà s tia ưhn ,ta
tânh thể nề, th trở iHơ ùgnd như hk ra. nên sức, nặng giãy Tmh mnu dường Đngư
quan rt chưa ginư hk ànng nh th lòng muốn nào Thm th h togrn ênn lại, iag êhinn khi vy, ế,th ngc hiểu vn từ B rõ lại ôm àl gĐưn hưn nthâ tự iha ôm đến sao? ôm
kịp đ tnrgo phản imô ưcah bị ncò Đường ứng, hnc ník n,ìmh Thẩm mít. gòln ãđ mọng điô giật
àhop ir ôim hmT yêu aht gnohp hồi ca ưh?ca iơgưn nc khẽ n:ói ma ưul nnhâ õhn,m nh th đo ãĐ luâ, “Hài gnũc chứ? cuối cùng nhìn ithó nhẹ ành mãn òngl êtn Đgnư dưới
ghkô?n at hpi thy Thm không môi ưg...ơNi tb thì ig tn như vy... dễ dưới: ika rồi cn Đgnư “Trước ngươi
ùli uhi s Hành iơg Chu ar iàv gni .ănl ưgcn rt xe lmà bước, tay lại ,cnà il lại Lc hkngô
đcư thật của c th yv, chỉ cgn ngnưh óni iNó ưcđ. dưng hưn htì ,ar đã gcn mm cần gànn mtì thân uq
đáp. khnôg cL Chu Hnhà
,đu êhningg hôn Chu nào?” sao?” nêl Hnhà hếT này “Thế khẽ à:gnn ám Lục
i,ếnb nhũn da mt ,nh ưngĐ nmh ãygi vào mm tức nh mặc nlgò Sc Tmh nnàg pl ac hôn. gia tan
gng y?àn Đường Thm ãđ ưnh ta únchg ohc Dù hỏi: thế
cL ac mình: Chu Hành m,t nìhn giày .Ta.. là cp nũcg ln miũ đầu.”
oànt Đgnư n đu tngr ròtn noàh có hmT rỗng. untg, trn mắt,
ar biệt, nh àny hcút nhiêu od toàn .c..s iúpg óc dịu ànho yếu chn nưh áhP đối Đường énb ra bao cũng ngig inơgư gchn là nói cốt là dường “Thật vào óin mình nt xuống: ch hhcín hyn vi giải uynl nli ad ơgư,ni mTh điu uâc nnh khác à.lm ơig,nư t ũgcn
rồi cũng àV s i?đ iơngư
óc lại ngươi óc m nói: ì.g ctúh Chu… thể khẽ tm at uđi ôgnhk nàng l hÁn đạm, Hhàn đáp lại
lẽ “Chẳng a,ny ôhnkg cờ ôhm tm gnáđ k bên ưcđ ván sao?” hHnà nà:gn sát thưởng Chu nhp tai Lục Giọng
hkeó ơm yht nh nh cynuh, mgn,à cm ôhn úht,c iôm mc ir úcl nàng hn t nđế bị oxya mt rgnoT i.mô id uaq
nhô gnm kiu át. ướt ômi va đỏ qua, ưđc dmi iĐô
ônghk nmu tyh s uyqn ..a.t tt nhi l át uy đ,i khiến Nhưng cưtr ưign vì cm g,niươ h,c ngeh của Hnhà bàn cho nghn áhkc ìv bt v sau li lắm. nl ý hkngô Chu úhc li nói: ta àl idn ơm âđy được này ta ta ca mà hồ n,tá ihp Lc thể phương S bui yn.à Kônhg ơnh
hcút nói: ưĐng ơ..ư.Ngi có “Sao kóh thế kănh cứ il a...t hTm mô
óc lúc không gĩhn tmi cc hnìm thời đu Chu gn ếtib rỗng, ynà rntg Nào đang cL thn nhanh, Hành gì. nũcg pđ khá
bnè Hàhn áđp Chu â,đy bàn gọi ngas hi ovà ì?g mnu cL không ác:hk àNgn l,i chuyện hcnyu at
nữa. Lc gì Hnhà hngkô nió Cuh
không ih t gưĐn hcyun Thẩm “Thì cũng mà dỗi óc nói: !ly kngôh ý hn
nòc nưh gnhn chút ar lãng, d mc m,m đã b .csh ngcũ kinh uit tm h,cu kônhg kinh ngay ếkpi nữa... tth xem thấy ngào... hctú inàog hn thẳng t non quên đến tếbi mighn hncg iôm căng ihmgn, nđg toàn Ch nàgn quên Nhất sớm gtn nưh nhào choẹt thi nói ãđ c thật gn ưcrt phim
chân, ếnđ trước ach rgnt ưcrT kih .at.. chuyện aik ác.hk kih tâm không có hnĩg
bàn n khách .này hn chuyện”... ưhnNg hc qu rntog vào êđm ngnà im t đã đôi là điếm thật phòng mna
nhiên àl ch biết tr ika này. đ ươđng êinhn Nàng không lòng thân àl .tt tâm, đơgnư Trước ưcng trong hắn, hc,úa ngcô knôgh ycnhu chiều
ilù ac Hhàn ũcgn iđ Thẩm cghn il “Ngươi... Chu ăcng ,nh gươ...ni ,s ànoh ,ưbc sau b ar iha Đường hắn na yta vi cL óin: thng mặt
ngơiư Tiuhế ?sao ơn ih nay ginư ban Thm t,a đang đ Trương Đgưn mình t cho “Muốn nghi hôm hátnr him nói: ...ơưngi cho dưc đan ta đám àl u,D đưa
tự điều mìhn àv ,ar thu nh óc nói àm cn nìhm mli. không ghNưn ý ãđ ,này cnâ nch với t nhgn nhận hắn
gnm ùcgn gàNn gì?” trước lăn, yat uas, nàng Hnhà huC khỏi yl rời íhpa xe ca ĩhgn nvgò ôm s Lc t cũng sau, ngđ đang nhìn. íhaP nàgn
gni Thẩm Đngá ônkhg ưnĐg hca ct ngươi óni: âhcn! ênn lẽ giúp
cũng ngđư ,hni thành ònc ákch còn, ìht khcá m.nô “Chuyện háck ac tới unm lại ucc hkgnô Cộng hoàng b đno nửa. tth ó,đ ht ngươi.” òcn tiêu ggian at hại gnũc không hoàng, tđ ế.ntgi ht táhp iênt iđ s gưin thái sẽ onc Một mục na tm hồ, ttuy a,ig iv tcưr độ uNế ph nthâ iat thêm vậy vi hướng sự ikh rt có kih c đó
nnhì hnik tm Đnưg cn,g bừng mhT leó min sáng lên. ivu chợt tựa sự gkhôn và hán rnogt hy,t nlê ưhn nH
uđ gngn huC Hành cL nhìn nàng.
iđm đã inuh này, hơn hắn Thẩm chút. hoc thưởng gnĐư riêng Chỉ muốn tm
nhcg ngươi... mới chỉ c.h tb gì Tgnô ngCũ cần àml hiềm nổi đ cuộc rốt ưgơin nghi là nár,th