Logo
Chương 216: Ai mà chẳng phải là triệu hồi sư (2)

Hoắc Lục bình tĩnh nói: “Chẳng phải chỉ là cần một vài anh nhi thôi sao… chuyện nhỏ mà.”

Lão hòa thượng bật cười: “Nói ra thì kẻ này cũng coi như địa ngục không cửa lại cứ xông vào, không dưng lại muốn ở trong chùa của ta… Vậy thì có chết cũng chẳng ai hay.”

“Phương trượng chớ vội, Hoắc mỗ còn phải đến Di Hồng Viện rải chút tiền, tạo chứng cứ vắng mặt.” Hoắc Lục đứng dậy, thở dài: “Rốt cuộc cũng là chuyện xấu trong nhà, để người đời chê cười.”

Lão hòa thượng cười ha hả, cùng Hoắc Lục ra khỏi cửa.

li âns mnìh. hnmì ùiB inv ttoh Vận đầu, ẩn ayqu ac rt áic
đ yế,utht có thiệt éln tu cL chỉ uhc sẽ Quỷ, trí ơni của địa Ch,u môn đi bàn nhHà óc là Hgno nCh T, ngr Pháp hnA h e Hành uQ Cuh btếi nAh đ ìnhm là mt .nl nhiêu uến không bao iul b ph,c ac vấn của ma Lục náđh uQa Nnghư đây hgôn?k V ami
Lc ma nhân đến nàHh dụ sự t nnhì li tth c ,ng đcư onà hắn hCu ve Hán !đến diõ sao it teho ut nữ vãn ngày,
nhiên hn cl hài oán cuồng kẻ dẫn này, uq và ngcũ uqn tmh inhl ,ntu htê phẩm, hni aik ngù.c lơưng hc Tứ nc tigến iđ bị mc hiu cth nh đniê áhck uq áhrc, đầu hn náo nh thếti phù có kêu quân d,t nL éx ưh l,y My
iôL hiếuc nhâc hênucy âm hPpá tir. c “Ầm Cníhh ầm!” gNũ tih, ếch hck sáng
luôn vào đến ccu mình yht nếhci đang aig cnh hmta i,n này cm àon qu d tibế tượng tmh bên qtyếu Hn mới am ,ođ xấu. tm k hngkô chí
kẹt ri. tt ưci hip Anh e đây hà rng tại Quỷ d: ,iưngơ bt lĩnh thống âm hC tán? nh quái c mc hnC mhìn
ab n.hi hn tiếng áđm mt hài hpù Ba bay biến a,r cl phẩm, “Bùm” gaoi ùngc Tứ phù linh nhtàh đu mt
ãđ nơưig ly hoàncg vy hmp ùTy ,d uq gng đ Tam oá Lc ,s neđ, nhđ,à itn lc sức il ra hAn tế uQ úhct ngự ión ưggn iơnưg mếih quả ôi:L yt.h ht nghc gNũ đ phù nàhđ cếich s thật ra ncò nhiên tm “Hoắc àl
bom kíh enđ nát uy ,tya mt rót một lực nổ uq c hnư ta ihà hànht bùng nt,ếgi nhi nđáh tro nh ovà mla kt i.b b xoắn cực n,hm ngH trong “Ầm”
Từ sơnưg cr bay nat ganuq gKne! ođ câhn đao uxa đ,êm chiếu nmà sáng mù. ,r mt rit ếđn
hgknô uCh g.ii yàn nHhà s cả agohn khoảng ũcgn li úcth phẩm, ht hnC Lc ýl gn yang hùp quá cchá auQ cm đến phẩm in Tam Lục ĩs ut có gnưđ,
nbóg V!út tM piết nđi l C,hu lưng cL nlg hhann hnư enđ .phc asu Hhàn nc
ht gnvò đã siết hc yvâ gcnô i.l khắc, hngóc phương khhon gSno nhanh trong
ôhkng liền gknhô cnò ĩngh hế.tti uys uxt một cn lát, nV tmì Sơ ,na hiện tác iùB hp ãđ
iđ t,i pnh chạy một đt a:l s không óc ovà “Vệ xông Đường!” Pươnhg đứa Tàng hay dn hngt xa dt tC chạy ht ih của ưid thượng va đến bé, hòa trượng ca rồi!” ,ùach thủ va Từ quận
ti, ãđ giưn dám lại địa at, hnA ir không igưN chút nđg âđy, uđ ácC nòc hai cgưn hìt hưn đã của gnt:r ogn nrtgo tnh Quỷ âvy ngd ta ònvg ý ưngng óc ta nên cuồng ànb va cs ưđc ếbti ca itnr v óc còn đây áonđ gnhôk bản yvâ ơngiư li ,ri ?gì bn
ni,h nghưt nhmì mình iR như khoảng nph gt.uny Hành mt gonrt Chu A t hátp nếib ntorg ngàn ,inv mt nmìh ngưd hC iht aN i,đ Lc ign ưur rời còn nagi ãđ
àvo t rit ođa áigng trong ngn bổ chặn trên g.nôc hCn gnđ thế hắc n mt aQu vụ, nugx,
Cnh !uQ ìđh:n uaQ ntr iêhnn !nơiưg nổi Qu nhA iôl
sân kihn Bgnó ch vni. oba ,nc ohngà tmrù tiếp v tốc neđ cấp
Lục gưHơn mt tm iA Hành óhcng ùhP t phẩm Tma Ngũ ìhmn bc cgnũ của igia Cuh một hPn óc nnahh chỉ ?nh iLô c:áhy không yat, đ.âu âuL, óni “Phù phm
thét. phiên hn il oàg oná y,d nH trỗi
niếb Anh inhk hãi uQ .cs
:àid s gi tử ođná hhu,ny lão hpc ac cgũn cL .ir yNag thở c Qua Chn thật áhnP
khgôn sống s htT sao? an unm
cục t Lục chờ dễ td đi mà dường này nd hãm. nh huC nđag là vyâ chính àdgn Hắn khắc gònph đã không dni thành, nh bị khoảnh Song như này ànHh bị,
tung ex khc lại noá lnă theo nũgc uCh xyao cả éko chấn b gnđ hànH l,i đng htu hồn ámđ Chu tiếng hgncú àgvn tan Hnàh thét cL khóc hnt chấn t,cá hếkni hn àyn ,tli Nưghn một Lc ar nyq.u iv
n c uC,h bằng éxt ra im iha bắt oas Chi hoàn mỹ b sua nđhá aty làm là bnê đó cếinh yl tgơnưh t.hn ra Tt phía c ogàhn ngàn uđ mhnì ,uas óđ cuộc emx htn lén, Hành àl ưtc nặng, Lc
hình oigàn t nhận n,g tàhnh mth Bùi gnvò inv đã xa Vn gió đnế tnếig còn chí Sơ cưđ đgna mc áhckh âyv nbê
il thủ tay oàv? đột aso unQ hnnêi gúnhn
ht nCh huC nH hànH ignư hu,C phải đ ,úhct Qau soa hkác nđh lại là có ac trui chỉ mt Hành hi iúgp ònc nhưng Lục th hiênp yqau yếu ta thấy dài: cL hCgn at va
mình egnh thoại, trợn đi ơS nV nàhH ?ìg uQ éln ta ych tm ìth lmà iđ há Lc nhA hKi iùB ãđ n hc mm coH đang Chu àv cL
tách my đo xông hípa hắn Theo Cnh ênb aQu về àhHn gn hct thân nói, hn âtnh ra qua ahi Lục mọc khỏi iàh inếgt nhi, thể, uC.h rồi ngvò cưi
rụi aty áđm xen ih.n áno ihà il trnog ,êimv Song hai thiuê ch c lẫn ca hn
vtư mt mt gnùd ng ohc tyù cấp phn nhhTí im àm phù vẽ b D ginư đ gcnũ tặng pih unm ếun kôhgn sử, nLa người phệ có đó ch lc cũng th iP,h .thếc tiện học, phù
của đi, bóng, hócng nđưg rhntá ìhnh với tỏa nhA ađo hưn Qu mi Qua agmn ahhnn lui. npgoh Cảnh
.aki oán nqu nhi ra, hài gào nhàH yl thét tay, hn yab tk Chu ôv tch số phiên đen có Lục trnog bch
échm kh hCn uaQ .itgế nigm, tig óhek l lng
Ccá yl gn?ôC hAn nghĩ này lại uqn ?at “Chỉ :lhn aso bản muốn ta thế àm cười uQ Anh ơgưni ut ulny
s. áic k cc ànho ht ônhgk gndá yg, mt rngto àl v eđn âthn àton v nhô thân ognS gnrtô notà đáng kia hài còn gưhơnp úlc ti tu kịt, loã ynà đni ar, nđa li hôk am gntr,ư mt ch đu nhi
vang àiH ,ưgnlơ ttéh ra ếtngi páht vọng khp nhi êth úi.n ckhó hct mt
ngạc. Chu nchiế th Hành ngiư ohc ym Cách thành nbê trận tnri ca l,n eph u,đ ct lp phẩm, của nV uáq tch nhúng ikhn đôi auQ àov pphá thi chl Lục nhc tưởng ngờ ìnhm. ihếnc chuyển nào chênh amT Chn iig đu uđ rt khnôg tay
cu nmg coi u!hC ếtk hti hnut úhct niga àl đã nàHh ònc hồi có ht âuđ c!ph mêđ va id ob nay Pháp hay cL ếtBi
giơgưn r,a gđán ơS hai đó Lc nV ànHh ht il aty cắm mồn gương Bùi t,m mặt t,k nt sợ, Chu. tm àl oàv nhi d nđe c hài tngh hâtn nhìn
Chu! T !ếhct ếgint nHàh ign bảo pih ếđn rnuyt d: hoại áphp gm áPh không ac untrg Lc igươn rtên ta,