Logo
Chương 223: Có phải rất công bằng không? (1)

Bùi Sơ Vận trong lòng tuyệt vọng.

Nếu có người nói cho nàng biết, thứ gọi là “lần cuối cùng” này chính là một cái “flag”, không thể tùy tiện dựng lên, nàng nhất định sẽ không đến.

Nàng có thể nghĩ đến việc Mạnh Quan sẽ không nhúng tay vào trận chiến của Hoắc Lục, nhưng lại không tài nào nghĩ ra Lục Hành Chu còn có lực lượng nào để dùng, nào ngờ chính sự xuất hiện của mình lại khiến Mạnh Quan một lần nữa tham chiến, lực lượng đó vốn dĩ vẫn luôn ở đấy.

Thế sự luôn biến đổi theo tình hình, không có chuyện vốn không ra tay thì nhất định sẽ không ra tay, đây là đạo lý mà tiểu yêu nữ mới ra đời phải trả một cái giá đau đớn là bị bắt giữ mới lĩnh ngộ được, nhưng tiểu yêu nữ không biết sự lĩnh ngộ này của mình còn có mạng để dùng hay không.

“Lúc lắm, chỉ “Tứ hnHà trẻ tủm cười li tm ìux :hn ithô uhC ca o?as bắt vi ln Lục v sao thì yuế y?nà v tỉm ưngi thế noc nt ngohp ếht nđáh oia
gvăn gunc bên không hiện hCn đã iếbn .an lao cnh ,ngux pthá íhaP pk điên nhưng c thẳng trên, tchú auQ dư,i ir mLâ
ciá h tiếng, Vận v hồng. nghiêng coi uđ imgn éh,pn ta nhai tm hn với ónph ùBi thcế glôn mt
Lục Mnh Chu đgan oHc cL uaQn: hpk mph nhũn nv lc mt chiếc uic tỉm v áots li ac nhếCi tchu Lục gì mm ?ch ir nnh đ ném coh mt h,n Hco ,ltư cười a,t áoth ngưi nkôhg ànHh nùcg
iêtn lấy thẳng kghôn của đnế Cuh bế tm ,na nquy htuy xong ággin vào t,đ Hoắc tâm đagn mút để Lục cL ntrê icv Hành ìth Bên .nh phong đu ak,i ncg nàng ln đạo ăln
uH ih hu .k
Vận ơS trói iùB hcc vô hm đầu quay ,cnh đi. cngù b hc
thật đã ế,b va cái vào hmcoi nh A lại ra tiór nhgt bị mt ongph ingm uếY lôi nòc n.gnà ayt Nọa tni dây àngn yuht hở néth cht,
túch mời nói: “Tỷ aN rồi, uih không?” đồ ăn đói tỷ ri t ta hpi thôi, A lm
têni cL gđn việc Qanu “Tiên bản vi tht i,đ hisn Mnh hắn qanu mun còn sâu: bc bàn sinh.” hìnn vi
tu Cảnh đắc uống hnhyu ênrig yàn đó auS ,ng itá hcúc “Vậy rượu.” im đnế s chp hành đầu, cưỡng, m.nhì gt hnHà miễn cúl óc không l đo Cảnh ión: thiên li Lục khp hạ, hCu h tay nyuhh giang ac
không hc Ta Lc unq iđ :nió ếpx được ps ht mà, hnàH ?ch nv vci mt uhC ohc cười có
xươgn đn đã ntá v cr htân ơngxư tc ,mt rngt ,đến ađu mxe nát, toàn hai b vụn hnư cốt ếinTg Lc rc ưb,mơ iđn vỡ đan rnt Hoắc yuntr hế.p
nti htì nhA là đánh àHnh ngươi, nũgc cs t aMy đánh “Quả cL .nòc igơưn nhgc àm loã ihnên cái guxn không ếun cL óc hCn :pt nht kh rcưt đến ápđ .uQ Hoắc il Qua tm gặp ư,cc Chu, phức th gpúi không
Hu đó gnưiơ ha “Đến !k cười mi ta uống ha lớn: hữu nCh lúc uư.r aQu hi là
hp :bp năng mhc nh miệng lp máu, ưgiNơ hắn, coH nói nnhì s mch ôhgnk nâth Lục đầy hc
cL rgưnt t npgóh rời nHá trời, icư biến tủm tỉm ìnnh hắn đầu .nV ìnhn người ir uhC đi, đ,oa Bùi iơn dõi àHhn mắt ácv mới ơS âhnc qayu mt
cũng nđế sao? các uQ ơưign ìg yV ênil Anh ôkngh aunq
,ta gưni không áhkc mchoi nch àm àlm bt g?ì chứ, umn Sỉ ginm htế yl ta cgnũ là áic phi àny xem
Tngô gia at pih nmu k?hngô dụ hàHn Thiên giNươ imKế có nhp
v đều hộ áp đại hpm cưđ giải iúpg giữ, oHc giao mLâ c,L húct hnôkg tam chiến, cuc tất với gì c àov b .oal cngù tgonr ,húct gnhn h Ảnh ,T tb
qnu đại c tâm…” ynê nhân h,K th
trước thân Chu cếich “Chà…” átt rnă:g ưingơ hco bản iđ đánh ohc rgn Lo .ãđ mt ác,i iah hn lại Hhnà Lục
úcht áh li miệng, Lâm không l.i trả th
nói ,năgr hn cn rgnt mắt li ơS A Na ôkngh ,hciom Vận igếnm mt ìnhn àn.o Bùi nếđ nigếnh
đ Hco .óin đau cs mc Lc đến ncò không
ic:ư gì?” định sau Lc Chu huynh hCn ànhH d yàn mm
khẽ nnhì như an Bùi hip quan cL tnh c Mhn icếhn y,đ “Ta têni k htpú li liếc Hoan ýl tranh nưhg tm insh num v, nhuyc ếđn cn ig ynà nó,i sihn ó:in cũng ynà dn hteo mà ihns, ndg sẽ đ gnũc ưgNnh cs h Hp tu .htt sinh nêti ôTng tìm li ac Hành bèn gknhô đâu… àny ma bản d Sơ il nnhưg áiuq iưc dụng oK úlc iênt với phải oli tnh n iđ, gưhn im ncò mà Chu ngốc N bt Xích nếđ Quan Vn hinàg vì cL nĩth vậy nc tiên phẩm”, hắn mt ếbti ai ,icá không vi tử ,nh cL
ib kih Hàhn cột. b tìh nuhcy hnư coH óđgn tí uQ mt ếihkn Lc s cL im t,b giết ,l d, uCh nhất nAh uQ nhđi ph hcc đã là gi cnuyh uưs ais thì ưgnhn nh bị hAn Bây icv nhn
aol ló, knaoh auhn,q từ âmL úcht ,tu sinh âyv oHc th in,đê Mnh nitê àv li. aQun Xngu đi r.nt ktế Lc ngươi cu bắt aty nkí âpnh Tà Lmâ à:ny một t n,Ah ếkni, vệ vi am ni hyã binh pl nơi nbg nv qnu gnhc nigư ngăn hic ếđn ưcđ
li điều ta at an mang hôTi hnât at ,nã sẽ vì i,đ ácc bất đó c,h mt êyn b nơH không ch mong muốn.” phận cho ginươ ruyt b muốn nig cũng pih tu hành, không
ut equn cL iếbt ing thúc vốn đến nv ny!à d Hco gtnr Lmâ am óni nió: ta rtn m,t knhôg ônkgh n gi nCúhg ư,đc
htt óc gui huynh, ý quả y.nà “Không Chn gì
đi Qanu rTcư phải cười ih ,h hco ếth ta! đã háTi cho tiền yd “Giải Bệ quan ca dỗ bn cháu Hoc lạnh: tếh ra l cno gn Mnh on!à