Logo
Chương 250: Gia yến tại Bùi phủ (1)

Ngày hôm đó, Bùi Sơ Vận vui chơi thỏa thích bên ngoài suốt cả buổi chiều, Lục Hành Chu vẫn luôn mỉm cười đi cùng, trông hệt như một người cha già đang cưng chiều hai đứa trẻ.

Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, Bùi Sơ Vận mới nhớ ra tối nay Bùi phủ mời tiệc, và đây mới là sự kiện chính trong chuyến đi Kinh sư của nàng. Nàng bèn quyến luyến trở về bên cạnh Lục Hành Chu: “Là ta kéo ngươi ra ngoài dạo phố, kết quả ngươi chỉ đi theo sau nhìn suốt buổi chiều, có thấy vô vị lắm không?”

“Người khác đi cùng dạo phố chẳng phải đều như vậy sao?” Lục Hành Chu cười tủm tỉm: “Ta may mắn hơn nhiều nam tử khác, bởi vì ta có thể ngồi.”

âby Lc “Bùi s?oa ht hngc Chu hoc in ohngt hcu lực đnag sợ óđ ad ngươi at không ta hnHà gi hip inó: chỗ áCc áp ư unhyh
áp:đ thể gnirê người ht ng.b nơi nhm những sơn hkc,á Trong k tí nhơ gncũ inKh có âđu không Cưha ca dã “Tầm ếđn Hnhà uhC iưc người vcó sáhn con a.t huin Lc s ión qua H nmh s,ư ch iph đường ơhn đã uChâ rất
Ta sp điều ob Chu nhc đgan bây igi đno sẽ gnt v ít Hoắc nòc nũcg h oHc mád ũgnc mt Thương nôđg điều ànhH mìt ,đến muốn ig iưc đến, ng.iư ra.” nhất nrgt nr bị hứa là ynà iga xảy Viễn pá kin ,nêb bn đích àl ôkngh nêli ,ta cch ếtk hâtn hngkô ión: có ngNhư “Nghe gai shin hẹn mêht ar dùng th lực bn hĩgn, vài Hoắc kôghn hn,cyu cL nếu th hHàn ahò mât ãnh ácc nió
Bùi htân umn Bùi thật rtưc Sơ àny mà cả Ngọc nV iv Bùi vào hìt phi mặt s nh nlòg, nhKgô ưngrt unế nàng hhynu mật cth.íh đang ngay ckhí ca qu mui rt mô tht g,Nc ôunl muội gĩhn vic ếth
Bùi óđ đgn, gnđ b của th ênl noc xa, gthn Biù Ngọc kinh ghnkô nvàg mt iv Sơ nhỏ Ggni Vn như vang huynh.” “Lục cách ưn.ig
c chnuy, thể hni Biù ab đến trang óni lúc iBù s đ khách, nugrt m trọng. antgo đã môn đón .hp phủ noTgr yđ
iưc th vậy. chỉ irgên gúnđ ákch ht li tỉm hnư ,ri asu unlô đi ưign man ph t ,ưt gnn ìth ý những thngươ tủm có mật, À, nìth nào nhgn ihk theo ncgù od ai
còn ađ gnhôk thể cvi lại nKih àh,hn hơn àl icV cao àno hưn dài htì tư số s inơ tuổi nv ht htế niơ nưghn gniư gnnhư trừ ađn đu thọ, s đa óc ép sao pc hnb iđ hay igi iv tgnr dùgn nhiều nâng hiện cvi gưin nếib gncũ mnh hnng khác. pmh cưỡng yv, hnciế il hh,àn Chẳng nv tu ht nătg ếyu. qau cdư hp nưig tu khngô đều cht tu kéo trong đ
tvu cười không inh tnưg my hàn hnge nhTha tch nhiều.” ión: hnơ lâu gặp h mo Bùi “Trông nió ôngN uq Hoắc người nay mt Đã a.is còn ênhni đường, uâr út tuấn hôm gđnư
rt cưi ùBi kngôh l,n ha .li gNc ah
đầy nió àyng ra.” tếiB đâu s xy Ngọc aim Biù ý. n
óc k ch Hành ógc s vn một tu không quá vỏn con ac hnnì cGó vào chiều không nình gbn dạo ar u,ib chT ìg Kinh nhìn ưs thiên ,ln còn phương ,đâu văn uhC rtng àl aóh yđâ á.ts din ógc thấm của Lc inưg óin. ám là về không lại hơci ibu nht têiu nơh, sĩ, của chi phi bị aưch
hHnà ra ng, vng. e Bùi bnê Vận qu Lc nàgn đỏ bt ăn đầu ngád tiểu thẹn tang đng úci Gò ơS ahn ,Cuh ànoh chn bị tm
hgônK, nhg ếđn tr nói: hgnmiê iơngư đnúg huC Lục lc.ú Hành
“Tối pđ Vn cúht n.ơưig coh óc nay tai Biù s thầm: ghé tás hn htì bù ưnngg ngùng,
có gư.đn nd cL Chu aty: ògln hnàH tth hyunh chắp hnyuh Phin ùiB
ncũg ,ađù nói: ps hiểu ý i?ôth ôknhg ir. Ncg Thời cười hc gina iĐ iBù đến
đến đ ar nhpi của “Nghe bước ưhn cyhnu ihà Ngọc tib c,lú đc rồi.” gnđú od hynuh hoàn hnuhy lưu t đ ciư ncgù làm cười không inó c tìm… cL ơchi không nhopg đnế anh Bùi tiểu tới: uit nên y,ngà Xem
hnư Sơ ônghk úhtc Vn âđu c kgônh giống, được. iggn hhnì il ht nhưng nió không ar Bùi cm tyh
tm nph Ha mà thôi.” tu nhìn Qu Hco gtrnô hpi cgó anđ Bùi không so,a hngn chẳng hcuiê nhm hm,n dnùg vẻ Cn, Lc vn thì nòc nôhkg mi chứ iv ingư :icư tu gưhnN kíh nl ah trong s gnb của cL Hco hơn là tăng dcư nìhn ,đó có hổ bi s tb qau còn cưha đa óđ ch.c hnm tc Ngc pé uhynh cgưn đu thật ngiư sĩ. huynh, ơnh Cẩn
Ngọc Kinh đi Bùi miệng iBù nágD gcN người :ih htun Biù htoe ếht nào?” ,ph Ba phía v về
“Tướng ,ph .nơg có gngn môi, Bùi đu tấm Vận úcth ìnhn mím nng biển
ybà qua v đ Lục một đ uQ hôm luâ v tùy đối là ut t àhn ít lại ý im tth gia phủ, mi nmu vi là được. Bùi của nht ocH để gia hhcín là hC,u ùdng icv ba, mi nìh.m htiá Hnhà iVc thành int
urtng cL angđ Chu, cũng trọng aunq Hành đ, t ca cảnh đó, phòng nghkô có nha hoàn iKh gntư gônN triều hp đông nhgôk ph ông áhn hắn. ch Bùi đương thân tập đến hc ,gcN Biù áhc,kh các hc oàv nhnâ ahhnT T ac cũng ut hpi ùBi tv mt sau lưng gin nđg óc
ra ga,i hc mât thôi. Bùi chuyện mất nrtg ếđn cũng sự xảy voà ol mang đcư tht nV tìh bước uôln ihk óc lo khi vy
dnug áhkch om thì .ckáh Dù chẳng những c cđ ib,t hkgôn nàng hyt cd uđ mi gn niơ làm nếđ chák đi, phn người tt oàn osa nìhn ưgđn ca
yTh ión ?ch uCh áp,đ hunyh gcN cL nàhH Bùi pnhi cười nhgkô “Hoắc mà không cL iga it:pế lmà lni