Logo
Chương 263: Thịnh Thanh Phong (1)

Lục Hành Chu lo lắng Diệp Vô Phong sẽ không bỏ qua mà quay lại tấn công, nên hai thầy trò đã cùng lão bộc của Thịnh gia hộ tống Thịnh Nguyên Dao về tận nhà.

Thịnh Thanh Phong đang ở nha môn, Thịnh phu nhân cũng không biết đã đi đâu, trong nhà không có trưởng bối nào. Thịnh Nguyên Dao liếc trộm lão bộc một cái, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi có muốn vào ngồi một lát không?”

Lục Hành Chu thản nhiên nói: “Vừa rồi đông người ngoài, không tiện nói. Thật ra nếu ngươi không để ý, vết thương tốt nhất nên để ta chữa trị. Lưỡi kiếm có độc hay không, bên trong có kiếm khí sót lại hay không, đều cần phải kiểm tra cẩn thận một phen.”

Về lý thuyết, người bị thương có thể tự cảm nhận được những điều này, nhưng quả thật cũng không loại trừ khả năng chúng còn tiềm ẩn. Thịnh Nguyên Dao yếu ớt đáp: “Vậy… ngươi theo ta vào.”

rnugt. độc khí thật vào nh ,nàgt Ch ưhac ngđ hgnmêi chỉ lưi tí đó iđ ri ẩn hn piD êmht th nnê t cthú cm tp n,ếigt uđ Xem tb uQ ra úcl cL xaư mhc, không nti Hành tyh gn mt cc.h iếkm ôgnhk ahcư :tcuh i,r dùng… mt tb h,nơ độc, hngkô ưlng tht nhưng trong li đã nằm Chu ănm ếuy một Pnogh ikhn ahy hạ rắc đoạn chậc óc do tới, cl ht gi ,rntg il
nhhT gnr:ă Nguyên !Na A nếnhig Lc Doa
dn Thẩm mât ynà hháck đm,á ìnmh páh nàHh ghôkn vào t.húc bc ca voà êhku gĐưn na điều aoD hcb khiến Cuh ngrto nơh ênb gcnũ hgòpn óc mt oam uiC cùng, itu lòng lão Thịnh hôgkn uyNgnê phòng, nhc đôi chỉ giống Lc mà
đi A hpc được danh “Này, của cph Lục gh?kôn này sau Nọa ig :mt aN àl ta có Nọa
htt Dao tượng cười. nuNgêy nh,ìn gáic gn nhc này bất đu nbg nhngigê pìh hhTn thấy g,nhĩhn
tnryu inưg Hnàh haư?c Hia Tiếng Lc các giọng ac ngxo gưnơi ln,ê gvan vào: õg hCu
voà, nThh trong mi m ri, t cph Nọa mặc nogx một ra nlo Dao Xgon A chạy hnn vi uêngNy a:c y otn àvng b i.r ra yl
A ,tm ngc hc! nàgn lgiến yn oDa cơ ym ũgcn lần, tgrn mt úp ,han aN ênl đy kioáh “Không vào hc:í đôi ìhnn ânhn A có Nọa Thịnh bng ra cái, hi uyNgnê vn đảo đánh
vào hít Nguyên pú lạnh, gi Dao mặt Thnh dám ôhgnk đậy. đng ơhi tm
mc tm uđ mt ay.t :xúc sấp “A Hành cL uhC gúpi eoh đi xuống.” Nọa, ônhgk này mN cái
aN cnò một dứt n xgnu A cái. mtêh Lời xoa b ãđ chưa
híhtc vết aDo chtu ư~m êyNung tB tm ưh,gnơt Thịnh hkíc g.itnế
đến à.nng ht tâm vết ưt Cuh Hành ucynh đ sợ, không nặng, này tâm trắng ngũc Vết dài ngngo nõn vt agyN Lc ưhgnn bên trông kchá thương gtơnhư vẫn ac chẳng hcn đáng nói da ngắm rất c được. có nào gnôkh làn
A ơgNiư mặt: gênmih Nọa à? ưcđ nòc iưc
A băng úcL ohc :hyt đ c mth ic a,r nàhH tr ignơư ãlo óc y ,ưgin gni,ươ hnư ac genh băng himn ri không gnh i,a nơi nhm gnort nôkhg Na kghôn bó rất d yv y oàv àhn ưcrt nôđg Lc ,n gi yâB óc ch Chu ưnh th nv mặc lại.” vải xong rgùn.t cph phục bc gniơư
nyguêN hnân Thnh cười lườm ta, Còn cái: ta cơ gnàn mặt mc “Ta nn hi hết dmá ?hc một aDo s nào ta
không pú nrtê liên biết oba bị đến tm trong tht icv chưa nauq hnáđ hgn gnNêyu thần, nv Na hnuiê có A có tchú .ođ ulnô nếđ tv hThn aoD ncũg gnNhư giờ má đôi nbg na,t
bc ôh,it uci Loã nió lại num cgùn gì. kôngh óni
thúc đau cái là âtnh s ưggnn cnò cm gì. tưởng ngượng tht s gùngn hnưng Vốn inmh n,ngùg giác nỗi kôg,hn ch cgnh nđ, àtno
hn mt tv ngưỡng ac ra goiàn ex ra Nói ếđn ngch lăn n.àgoi ac, yđ xe xong, rồi lên osa ciá nảy thẳng hiu il ănl
xoa Thịnh b Ngêuny Dao c đấy gNơưi nhớ t!a ếnđ cả :miô hcu hco
vẻ tth oá yênugN av Thịnh Ca m.t dgná iv đập m, ac liền Dao iđa ovà vàng
lnă thanh ếđn y,v hucny l.n thì rồi. nnê đừng rtng quan đi chb mêđ t nệ cổ htt n này h, iênth nhau như nma đt ncò nữa… óst àm òcn sự phát không hưn ưth thất cực cho ungH ênn t đó niưg ihknế nl li h cũng Ln mt lão ýtus ct nhật… đã ,hni gai ôm L hai itu nuyhC là câu hcárt qu có ,gmn
ngoan bĩu Thịnh Na đỡ giường. A ps đ gyuêNn Doa êln mn ngoãn môi,
bĩu at oDa ta đời mà.” đáng li tnrg ac không gn giận cách “Hắn :tnghư cio ôim, hêuynk gò Thịnh ghn n,h nNgyêu tb tm
xoa ngước tm hội mt nânh A aN hThn nhnì xoa oDa Nguyên cơ hTnh nn,ìh ,Doa ir.t Nọa nli mt Nguyên A trừng
c ìv lảng ếvt, Chủ nig một hơn v b nhôkg không, chn mắt hắn xem an. uchyn hip hết đ iđ ai ud có lại nghc iul icv
A hoc cởi “Dao ciư giọng t Na nh nàng, i:ón t áo
uhC găbn ưnơgth cto y ànng, xúc lưng lão gỡ gạc quanh nêtr pnh cb ãđ khngô Lc àm hpc vết mặt nàhH cảm nq.u
!ìG
phụ yht gin ưs hiếm hp tc va hnư ngi ml ri ta ikh nổi Sư vậy.” đy,
uhycn đưc oĐàn đ.ưc Ta tịch Cái hộ oax gì iđ cL à? ênt ưginơ nió Ngươi ión mà cm: yà,n với li bc này, Na Đoàn yàn Lc thức bo cho gơinư chíhn êynugN ahnd Thịnh cũng Đoàn úđng ơưing. nên ir sửa M ra bàn v nogià ph aoD ,T hn nnê
đi nơh iph. ưngơi ngàn xme còn sư sát hp không nào inươg aN nhyuc “Lẽ hég “Không hmt: a?so hy,t mắt tai ing thì A c