Logo
Chương 265: Bằng Chứng Trước Công Đường (1)

“Đương gia, đó chính là Lục Hành Chu sao?”

Thịnh phu nhân cũng nhận được tin nữ nhi bị ám sát, vội vã từ nhà bạn thân trở về, vừa nhìn đã thấy một cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.

Lục Hành Chu ngồi trong trà thất đối ẩm với Thịnh Thanh Phong, nhưng hai bên đều không nói một lời.

Vì đã có ghế ngồi nên xe lăn được để trống. Thế là Thịnh Nguyên Dao liền giành lấy, tự mình ngồi lên đó rồi chỉ huy A Nọa đẩy nàng đi tham quan nhà cửa, mượn cớ là người bị thương đi lại bất tiện. Thật ra chỉ là muốn trải nghiệm xe lăn của Lục Hành Chu và người đẩy xe lăn, cũng không biết là tâm lý gì.

gphươn mgno nb nơđ .nmu h Đó là
nhi đề hc mi Hành t nhẹ, nrg chủ ihếnk asu óđ thê n cL tni nil giải hip Thanh gnsa mãi nhTh Phong la bị .Chu hnuyc li nhukêy tgnhươ
iđ vậy!” Thnah v àmL òcn ngồi iuk tiu, àhnn ếh!t Phong rồi, ing tai mt tm hyT cha unâq tức cânh N goi:nà thản kéo gì ly ra vn với hup què bà hnhT gnth êhnin rt hin ngươi vào, gnu người nhã túm àrt
bàn Hàhn ì?g áb phụ Lc Chu khách Vậy chuyện tr “Vâng. oás: nmu
póh đi ta Vô nói: iđ Diệp ph ùgcn “Bá lợi.” hpó có ôiđ Phong, Hoc ênb huC Hnhà gia, Lc
với ngươi.” hoeT được ta gai ahò ánsg ,ibtế ayn vn muốn Hco còn igi
không mng a.t nđế Ông nhạt agi hay không, đu phn định mới n nilê t mtâ óc icú cHo nhàn qanu trng, ãgn đau gnón, trà t lại óni:
nữ yêu!” ânnh phu a,n áđgn hớn ión ika uit hhnT thật h: gnĐ ao
ưaCh rt htt S na rốt đã hgĩn cửa là dt hTnh ps người biết ađ đang Thanh heot phu cuc ta :nió ìg. Dao không m mt gin lmà qua xem, Phong tc ak!ì ãol còn ri. ihn gàNn cũng
àl ra úcl ngs nh uaq im tnê t oHc nhỏ. nếu Phong đi hTnh này hTnah um này thì thân ưTngh,ơ ,s đã
num Thanh Thịnh .iôth il hPngo nói
mnu l không Mẹ kếi,p oas? nigươ àbn unhyc ibết ìg at ghcn
tsýu ngồi tại rt yđ sợ Thịnh ,v hnhT ihn nhân ivu tưởng rằng một đy vừa htì n năl Nêuyng nhưng mc chân, b ex hin òa đi ếnđ trên b phu hty l,i Dao c.h đứa khóc n què
ngNà hThan óni Phong C.hu ms chính t:m i,sa nhhT nàhH hgônK đó umn gì?” sa Lục
ôgkhn bgn hni khỏi chtú Doa hkó náđg o.aD iõd có yv húcgn có đu xgn vì ý mt ơ:hi nôgc rhánt clú một nôui huhyn ưu quân tt, n,ày tình â,lu nhỏ tông nno hup och Thịnh nũcg thì dy unế nhđ mna óc d đcư t rg,n cuối yan oDa nối Nưngh rctư mà t r ta th hc mm ưgnb. cngù đã Nguyên uêNyng đ mỗ g,nưđ sẽ không i,mu tú, thế óc rt oD mt nht nôg cđ chỉ vi i,hn iàd mt hnư r không tính ngang
hnô ta umn còn nưtg ta s M ngươi vi ac gyuêNn pi,kế aDo! bàn chuyện
Phong Hai lòng cnhg đnga đối trở Lc c ãh,n Hành uCh như ato Thịnh cát nghị trà tmr v ađng địch íhk k công hnim lại v gtnr hnâp énh,c trà đy nhaTh t,th đ phó nĩ.th hpa nghiêm thể động ,iđ rót
.an nyuCh hCynu án àvo th koé “Vậy hc ipD Thanh ngươi nươgi ycuhn nnhg nPhgo hnhT li bàn kôhng iđ rTn nhúng hiện là cHo này, kgnhô nbà iag của Phong àv nói: nmu ca không ayt. à.yn nuế việc i,T nhạt ingư nc nên Vô hnnà aM cần của tìh gànc ngoài
Cuh ngưỡng gign rót tư.h ,gôn hHàn hpt rất ràt cL hnhT m “Ta och nói: tiu
đan đ ,t Hành trnhì Chu “Lục ôti.h tr không ưs thương đến một có
? nThh Thanh Phong:
có gànr ếht àl hnhT mt mc hưn giác gnưhn aos toàn tr õR hiểu này yht đ kgnôh il gkhnô ch hTnah ý tnâh onPhg ókh hangĩ, nên yhcnu im cm chịu,
ôV iL khnôg coH ngươi, phó nkôgh ac gnohP s gia, gũnc hhanT đi óph Thịnh at ếun iđ iDp ôhgnk đi ,àl t:m ?gnPoh ta hui th cs ngươi
ac gcũn úhca tth “Vậy puh ngcô ncyuh gnkô?h ra hn mình :inó đ, vội lạc àv nhn Tnhh hnnâ
ngũc gôhnK êth đi Nguyên ch hỏi i,tbế ưnnơg thứ t ũcgn đ.gn cho do ym nv đó dò Lc àl il? đu ta tin ĩghn k ơv trong là ?ônhkg mới puh itu nngà biết inó được rti aDo aunh suy chia Chu, ar, măth aT sẽ óc Hay hành Hành
hi nên…” yV mnu gia?” là li đắn ar Hoc thc ,âyđ ta hcnyu của đo Ông óin mt “Ngươi câu: iv
gnkôh nghĩa.” mt ra Phong, ngươi ta Tnr như hknôg yv mình gũcn lc năng đ kcáoh clá a,ty Nếu Ma vô iđ hóp iT Diệp Vô óc thấy
lòng đi “Đồng giữ ncò hình ln, ktế thấy ta piD nũgc h iDp của ng tt, Phong hk nếihk iđ cu thể nmu s iga Hnàh áct một uCh ta àl úc uki ocH ghoPn gưpơhn, ngnă cyunh đ óhp ohP,gn óph mc đua. hợp ãng hoc thể thnhà đ nhngư nhau gai chỉ gcnô lg.nư Nếu ôV là rất cL vi không kóh tb d và cnúhg tm bọn Hoc aT hti it :óin hnàht Dip
hoC hyucn nghPo dám vào mnu g,ai ùd sống oHc gcũn hnhT ph ca màl ưh,ngtơ tay để iut êyn at ghnkô nnhưg nh pDi bá vẫn s b không hưt n. nhúng
ig Lục ếht phu tiếng hắn àl iv hơtgưn Thịnh đan nch miư ht óđ đ mt làm hô yb ta ra óni trợn mười phi phm nà?y Hành trò v cao amn cn htt trong ngoài n nĐg mtá rt hp .iđ cs ta, “Chúng ca gi qu ti nhân mắt: giở Chu, it
mm ghnôk nhHà Cuh ch Lục c,iư .hiun inó
hết hàn ,gnkhô là hệ hắn lại đó và óc nqau sao rốt này…” ccu về người hip oaD cả nhi đưa
nữ cũng lại aknh ngô một áct gươni nhàh n,rtg ngôn hn,i ãhn ntigế hco vàng hn cưi ếhg iv oh vô nhTah chê i.r Thịnh hkni ngưh tuhCếy vào nnê bị Động ba :ch nlg hơn phần, lo khiến vnă rt Pnohg ing ca ir mà