Logo
Chương 270: Áp lực từ Tân Tú đệ nhất (2)

Theo lời người chứng kiến, nếu không có một người ngồi xe lăn từ trên trời giáng xuống, thì có lẽ nàng đã bị ám sát bỏ mạng rồi.

Hung phạm là chủ mưu của vụ án giết người ở ngoại ô Kinh thành tháng trước mà Thịnh chủ sự đang điều tra, Câu Hồn Sử của Diêm La Điện, Diệp Vô Phong. Đây rõ ràng là một hành vi trả thù trắng trợn.

Cùng lúc dạo vườn còn có công tử Bùi Tướng phủ Bùi Ngọc, và hơn mười vị công tử, thiên kim của các gia tộc lớn nhỏ ở Kinh sư. Chuyện này không chỉ giẫm đạp lên thể diện của Trấn Ma Ti, mà còn là sự khiêu khích nghiêm trọng đối với an ninh của Kinh sư Đại Càn. Bùi Tướng đã đích thân hỏi đến, Lão thủ tọa vốn đã lâu không màng thế sự, chỉ uống trà chờ ngày về hưu cũng phải nổi trận lôi đình, hiếm khi nổi giận đến mức đập vỡ cả chén trà.

Thịnh Phó tổng bộ càng thêm sa sầm mặt mày, lần lượt gọi từng thuộc hạ có liên quan vào mắng chửi suốt nửa canh giờ, sau đó đích thân gánh vác nhiệm vụ này.

Diêm Diêm trước aL là oteh nuâQ, ưid ,cgnu ìv đã yv! ngông kia gôgnn Đin cuồng. nưtrg hc y như nguc Không ânt ngờ ânQu gũcn ôgngn iDmê
B sớm nTr Diệp umn càng il mhn ig anđg hók âđ,u yuq này ir i.rt iDp hpi nKhi ri ikh hnCg đ nhíhc mô cc vy iA ácx hn,i động thành nnê? ikh hók này nói Vô tb hngoP Ma như Phong ig cũng thc đã mng hành lên biết ct s?ao li ln ưnh àm l vậy, iT voà
luyện ápđ nv li. v,y thân tìh ióN đạo uThc nh có stá tu chnhí h đúng bản nhưng ám l đu như mà… ghôkn
sao?” ir gchn cười cL uCh nđế yâĐ không như àhHn hpi :iưc ãđ
aos mắt v gi ếun La một oàs Vn â,đu những Ma Điện hc óc ngũc hồ chắc. cũgn t aM nluô vi mn it ơm lâu, tr óc Dêmi vẫn phần hyut ãđ của nháp dõi Khin Diêm yugênn có nght nTr La hệ Tnr hn.àht đã đnoá d iĐn Ti oeth ccá c h, iT nđế đã phát inh nnh b ,v phi tihn tia
? hạ: Thuộc
từ đáo,n ăgnn itêu? gcúnh là àl g?tếin tm trcư cu làm int ngnu mêDi khả oáb hn iĐ aHy ayH nàHh tr ácc ta Lc quan chọn hco của uhC ânn,h aL ysu đnế hn nPáh mc nĐi.
uc il. Phong, quen gonhP int ra việc muốn mlà bị unhcy là gì oHc Vô đáp này này ưhca mia bếit Vô kết hTc b cunyh iM ri cđư yb phục hcc bình gntư,h rỉ cũng chứng aig đã ai iv Diệp .l ycunh xếp ghnc ra tân minh Hoc iag hng kgônh ipD vi người cưrt, cũng ct t iàon,g cưđ
t hắn uyế ra tởm ám tm htt sát…” thì uy s rct hgaĩn iđ i,dn Lục thì Chu gncũ ghê Hành óc nc đi điều ch buc phếi dni đu dài: nh vẻ th .na có ot gehN cđư đó mi cục “Đạo nưghn phải ,àl
Diêm Thịnh gnôgn đích “Hắn hnât Qânu s! h đ pih cho ,thn ti thiên dám ôkgnh icư: hắn! Thanh tn!h Trn ônkhg Pnohg hc đ nât áuq ahó cung nũcg hc gin phc ưnh
olã hnìm đ không ĩhng ácc nùdg, oba Cuh hniK Hay tmhê Bùi uncyh ákch định đnế Lục inhuê m ôhti t niưg đi. li óc Đi sư hànH tm ?oas hn tìm ?à cho ivà tm chthí àny ưngi là cgN, nigơư hc lc iđ ànsg iig kiếp,
ct iđ thành lm,à gcN. hchák lp nnâh trang ãyh hẹn c iBù ngy “Việc
sao?” tượng mnhi thì “Vậy v đi Thuộc ih: h
“Vâng.”
gohnP cđ vy La B v th óc ưhn ađng h?ơn ý nth c đo nv ùty Pnhá nhân, nh trn ích làm it Dip Tân tm kẻ còn vậy, tình không ih ra ngnh gcưn ùd óiN ưhn thm đ lợi Điện hênin hngc không mád giả ykhu óc ,ar iv nmu grn qu ngoài. gcnũ .p.àm.h Diêm tiện òcn óc như hắn Quan, ,uy phi dưgn tgn hinm
snh nTr Ma ,Ti êBn kíh tĩnh nhiên tgrno đi g.nl đột khngô
d h áđp: Thuộc eghN àl coH nói do óni nC. ghNe
hnhKi hln hhaTn nThh ?hn gp lùng othe iđ S ai :hi Phong rnT
i?n chiêu cả ũng ghàn đ Khnhi yuế rognt gii,a t sao tux âhnt oas T ,yv nôgkh đnế tưngh phẩm cgnũ tm hạng môn, adhn cgũn yb iv ygna tú, dù xếp Trần tnâ tu li S ngưi
sai vi người s như gây nếđ Thanh hắn. s L sót, óc ta.” Đng oPhgn: nch hhnT
“Vâng.”
sáng nữa “Ngươi đây? nêl: Ánh Sơ li Biù mưu gì Vn ếk mt âm óc quỷ
ac gáim nohP,g “Trước hmp n.Đi àl dn H t vòng ac aL ipD tc b c miđ áts nt.i êDim chtí nửa tunyr lập vi x,a người Vô nghi trí tung có điểm ãhy vây tiên
trả tế,h iT. iưm àlm nghkô nTr nmu ngày, s hnhT tm h ìmt tin vòng tm đaũ, thn phần ít này khí sào nhTah đ trong ritt ưcđ Phong ytuh àv t li Nếu ly Ma tm ra cũng
giác pá cảm iDp ôV ra ãđ đ g,rn hnn oPhng Phải bức r.i cái qáu công mà to
gâV.n
:l óc iv àhnh cThu Tcuh hạ h vàng t.m
đòi. dễ ođ gnôc này ôgnkh Nhưng
nió d âđy ìth nKhih lòng àyn ùht g?ôhnk hòi, dia có lâu hn iph tr a,us ac im “Đúng ưtcr Một tm:h là páđ nTr lâu. người ucâ Li đ lúc ph Sở lại
gun yang il iếmk rtà cao ul,â bị ngkôh piD Dip ,nh kết rời hcp ưign biến gặp nào’, gđan hKnih S iu,l Phong Bùi nrT âlu trước đến chạy trà àrt tăm bay, đó iag đã hí.ct Va àl theo nói tm làm m aim ir ếđn đi câu usa chiều… t tm iơgnư ôV nđh tm, ac một xa ta kih ưctr cnò đ
ngh kẻ Dêim nhiệm có La nhig không gđn mt ra iDp mt Vô v tượng gPnoh Đin hpi chút, inhkế lc ìmt tay…” “Sàng n,g ếknhi đối thú thời
Phong. Thịnh sắc aThhn lné iA ny tm ac đều đen nhìn ni như ítđ
chưởng !vy iếchc òrt gnađ ưc!x n:àb Hco gi nhgoP uq Thịnh pđ “Hỗn nát agi một nhTah
nt iĐn gây ũgnc rất do ac inh của hn La tha ca acưh vì gnhPo hogPn hp nnàg ra mDêi nói phải để giường ôV ông áci lớn, nói, tm cc soà tĩnh đã chc Phong iph ,ýl động là gnàn ếtK động tùh ngnh không hp dễ nl n sẽ Diệp của ãhy qu rt soa nếu ch hìt ipD htát.o rntê La nôgc àl nigư hcng lại rognt uthy áci công mn khcá, ipD hnìt ýL cákh ych K Đni, Dêmi ohc áqu hanm ai
ngdư ihn hpn óc ar hnư êNuyng ưnh ihu. rt là óph uđi bi ếNu nưh Thịnh gcũn cường gnvo iđ tượng ig ưtghnơ ưing aco trọng không tuổi ôghkn ni, aDo thảm cảnh ht yna àno dễ ta,y ra đám gây
tùy b Ngũ ũgN Mt nếđ icư t iv àl ntô n li axó ,tm hânn àl gntù àml .ưs hc gđna Mong im ũV ùcgn tôrgn khích.” óc Hoắc hmi tình cđ ta iưng uâL tm của tử… gia aT i,t nmu t ctrư công ưhn ncgô ym nưig nió cúhgn nlàh: àh,n ôtn Ynê gp hôm
õg ,dt óc ònc c:a gnv chưa gếnTi công ãđ sân đây không?” t inếtg àgnoi li Lc
:tếnig Thanh đ chắc út ăgnn rct cổ da kéo ,gì qua thn. ch nđáh gôcn tm vào Phong Triều cl gnhc tên Tnâ đã diện ưach đi nôkgh nHogà mgn của chú.a cái nh là lén, hnhT áo, gbn tnh chuột đầu Nếu hntàh
ac ahhnT lệnh: yhã káchh hnhT gi đi ưign phản xem giết ra đi ig,nư Hn Cuâ gn aL Sử nơưgi ếth đích à.on h Phong li, umn niĐ tay ch hand làm il sẽ ,ànhg Diêm “Các
h àl miã đây vn htì nhất… Huống Đ htn còn ám đ àl .tás
đây ngnôg Trà ưDi Đây là là ,âlu gayn orgnt Quá giết thành! Thiên cgnu ư!s ncâh người !t Kinh
hp dưới đang áhtcr ac àl làm iph tr v gônc ngnh Tnhh ihk oDa, nằm ngô chính liệt mình v ,gôn nyguNê nhp mta giưN đòi Với ig ná o.đ t án átcrh ca cb c,ha ph àyn lại giường, hmp phi chính il cấp mhếi
sau ca thứ lười La cig nói vừa gn ưa,tr àl oàv at ám nV ást ươngi Dmêi iùB knghô đo các uđ tỉnh ?mt im hgê oSa àd:i ưging giấc Đni bếgni ápng
Bá!o chy Li ac ynhcu có !ir vào: hutc hn h tM nh ngoài từ ht
iđếm, mi nếgti S bèn :bm bàn nhHà niưg gnhe ri gnCh óc cL lm huêkny huc hkin Khinh thấy Trần i,gonà uhC ito cả.” ac cngũ nbê k nghe Tnrgo hkáhc ntá àno sao?”
đu yv? “Ai hỏi: Na m A hòt ,ca ra
C t gnoH gì? Thanh i.nó th ymà: íhun Tnhh t hnPog cái
nhhat ưs àl nPhá ơgnưi voà htì k cho hnn kghnô áPnh mt ibô Mt tú gnòl. hatm mà ohc danh sp cuhny eđm ãđ các ar nit cũng suy ngươi Đna tân ưđc qyu nữa, chính, nên hãy không áxc ohc ùyt cũng phải òcn cnhhí chưa lợi nhgi nkí âyĐ hko chuyện giưn agi là là b ic ar, khi ccá hn. nữa.” bt tgron átn tà Viện, cm quan, hch đna đoán, s nh Hhnà của dù oàgiN quan, giữ kghôn gnt Hc yna Viện bnà Đan Học này của hnuyC chká, đã at. Chu cL đ mt